Chương 122: Cách tìm Tử Kích (Vẫn đăng bình thường)
“Tao biết, nhưng đây là cơ hội duy nhất. Dù gì đi nữa thì cái đó cũng là trùm. Cùng lắm thì giết nó.” Kẻ Nghiển Sọ tỉnh bơ đáp.
“Mấy nguyên liệu cho bùa toàn đồ mắc lòi họng. Thường chỉ có bang hội lớn, hay mấy xưởng chế đồ tứ nhân trong game mới dám mua. Đắt tới mức đó đó,” Thép Không Gi chép miệng.
⁄Ờ, thì thường là vậy. Nhưng đây là nhiệm vụ di sản hạng S. Cái giá cao mà mấy nguyên liệt con trùm đòi, chỉ càng chứng minh nhiệm vụ này là hàng thiệt.”
”Ù, kệ mày. Tiền vàng là của mày mà,” Thép Không Gi lắc đầu.
Hai người lững thững bỏ đi, chẳng hề hay biết bóng dáng khổng lồ sau lưng, đang đứng im giữa căn phòng, cả thân thể len lén run lên.
Hắn suýt phọt cười thành tiếng, may mà kìm lại kịp, nếu không thì cái trò lừa nho nhỏ này coi như bỏ công hết.
Hoàng Lâm không kềm nổi, nở một nụ cười khoái chí sau khi lừa được Kẻ Nghiền Sọ với Thép Không Gi.
Hắn còn không ngờ khả năng diễn xuất của mình lại hay dữ vậy.
Giờ thì Kẻ Nghiền Sọ với Thép Không Gỉ đang cắm đầu, đi ìm mấy món đồ mà Skarn nhờ hắn đem tới để sửa bộ giáp của vua.
Hắn rời khỏi căn phòng, lén lút chui vô một căn phòng hẻo lánh khó ai để ý.
Không ai biết chừng lát nữa có tay cứng nào mò vô cái hầm ngục ngôi đền hoang này không, mà lỡ có thì hắn toi mạng liền.
Chỉ có Kẻ Nghiền Sọ với Thép Không Giỉ là tin chắc hắn là một con trùm “vô hình” thôi. Đúng lúc đó, nhóm BTK đi ngang chỗ Hoàng Lâm đang ẩn mình, thì hắn nghe thấy bọn này tám chuyện.
“Cảm ơn trời phật, còn một tiếng nữa là mình được thoát rồi.”
“Thôi kêu ca hoài, mày nên biết ơn vì tụi tao chịu giúp mày, làm cái nhiệm vụ của nhà thờ á/ Bắn Không Hụt lầu bầu.
“Mr. Hài Cốt chơi vui quá trời, cuộc phiêu lưu ở Âm Giới của nó đang là video số một, lẽ ra giờ này nó có thể hốt bạc, nếu chia sẻ cái video trực tiếp cho mấy đài truyền hình,” Pháo Đài Nhân Loại góp lòi.
“Ê đợi cái, ý mấy người là sao?” Tiếng Hoàng Lâm dội vang ra từ căn phòng tối.
Cả ba giật bắn người.
“Má ơi! Đừng có hù kiểu đó nữa cha nội! Bươm Bướm Nhút Nhát là người đầu tiên hoàn hồn.
Thân hình thù lù của thây ma Hoàng Lâm bước ra từ phòng, tiến về phía ba người.
“Nói tui có thể hốt bạc từ cái video của tui. Cụ thể là sao?” Hắn hỏi.
Bắn Không Hụt đáp tỉnh bơ.
“Dễ òm. Ông ký hợp đồng với một công ty truyền thông, cho tụi nó độc quyền phát sóng cái video của ông, có thể là phát sóng trực tiếp hoặc bản đã qua tụi nó chỉnh sửa. Tụi nó sẽ trả tiền dựa theo độ nổi tiếng của kênh. Nội dung của ông độc lạ lắm, chắc nịch là sẽ hot với khán giả, mấy công ty truyền thông sẽ giành giật dữ lắm, nhất là với mấy cảnh quay ở Âm Giới.”
“Làm sao ông biết mấy cái đó?” Hoàng Lâm hỏi.
“Nhà tui có công ty truyền thông… nên cũng gọi là rành.” Bắn Không Hụt nhún vai.
Hoàng Lâm vuốt chòm râu xồm xoàm, gật gù.
“Ờ, tui phải cân nhắc. Chắc còn nhiều thứ cần hỏi thêm.”
Bắn Không Hụt liền gửi thông tin liên lạc qua.
“Lúc nào cũng được, bờ rô. Ba tui mà nghe được thì chắc mừng muốn ký liền đó.”
Hoàng Lâm liếc đồng hồ đếm ngược.
“Thép Không Gì với Kẻ Nghiền Sọ chắc sắp quay lại rồi. Ba người mau né đi, ít ra thì cũng đừng đứng gần chỗ tui.”
Chúchắn may mắn xong, nhóm BTK hí hửng kéo nhau đi sâu hơn vô hầm ngục, vừa đi vừa khoái chí vì nghĩ tới cảnh hai gã tay cứng kia bị chơi một dố.
Bắn Không Hụt thì cười tới mang tai, làm gã Bươm Bướm Nhút Nhát thắc mắc.
“Cười gì dữ dậy?”
“Rõ quá còn gì! Mr. Hài Cốt là hàng độc, hiếm đó, đúng nghĩa sốt dẻo luôn. Nếu công ty nhà tao ký được hợp đồng độc quyền phát sóng video của nó, thì hốt bạc luôn. Ba tao nghe tin này chắc mừng khỏi ăn khỏi ngủ.”
“Vậy tối nay mày bao tụi tao ăn nha,” Pháo Đài Nhân Loại xen vô.
Bắn Không Hụt chỉ cười không nói thêm.
Cả ba tiếp tục đi sâu hơn vô hầm ngục, vừa tán dóc nhảm nhí, vừa tiện tay chém thêm mấy con quái dọc đường.
Hoàng Lâm thì đang chìm trong suy nghĩ, cân nhắc việc kiếm tiền từ mấy thước phim độc quyền về Âm Giói.
Giờ phút này hắn là người duy nhất có thể đặt chân xuống đó.
Nếu tung mấy cảnh quay này ra công khai, mấy người chơi sau này chắc chắn được hưởng lợi rất lớn về thông tin.
Mà khổ nỗi hắn đang kẹt tiền ngoài đời.
Nếu kiếm được hợp đồng, hắn vừa có thể xoay xở cuộc sống thật, vừa lo trị mấy vết thương.
Biết đâu mai mốt hắn làm nên tên tuổi, mấy người như Yến Oanh, con nhỏ bồ cũ của hắn, sẽ phải nghĩ lại, rằng lẽ ra nếu nó không bỏ đi thì đã khác rồi.
Mộng tưởng của hắn bị cắt ngang bởi tiếng bước chân vọng lại.
“Cái con trùm quái quỷ đó đâu rổi! Tao nói mà, chắc chắn là Lừa đrảo!” Giọng Thép Không Gi vang vọng từ hành lang, kích động nói.
“Nó phải ở đây chớ ta! Không đời nào một NPC phát nhiệm vụ, lại không một dấu vết biến mất” Kẻ Nghiền Sọ cố gắng níu giữ chút hy vọng cuối cùng.
“Có khi nó bị giết rồi cũng nên,” Thép Không Gỉ nghi ngò.
“Không! Tao không hiểu tại sao, nhưng chỉ có tụi mình mới thấy được con quái vật đó. Có lẽ là vì tao đã nhận nhiệm vụ di sản.”
“Tử Kích mới là thằng giữ di sản, có khi con trùm đã tìm thấy nó rồi.” Thép Không Giì cố tìn! nhồi thêm lo lắng vào đầu Kẻ Nghiền So.
“Không, tao không nghĩ vậy đâu. Tử Kích không đủ cấp độ để đấu với con trùm đó. Nó cũng chưa hề đăng nhập từ cái ngày ăm cắp di sản. Cái Lệnh Truy Sát tao dùng lên nó tới giờ, vẫn chưa báo kích hoạt, hay đang theo dấu gì hết. Trừ khi nó đăng nhập lại, còn không thì nó cứ biệt tích dậy thôi.”
“Đợi đã! Mày đã xài Lệnh truy Sát lên nó rồi hả? Dậy thì đụ má, tại sao tụi mình còn phải mè tới đây mỗi ngày làm cái quần què gì?!“ Thép Không Gi gào lên.
Kẻ Nghiền Sọ lắp bắp rồi mới nói.
“Tụi mình tới đây để bắt nó, lỡ nó có đăng nhập thì sao.”
Thép Không Gi lấy tay vỗ trán, tức điên người.
“Thằng ngu! Nếu mày đã dùng lệnh truy sát thì ngay cái lúc nó đăng nhập lại, mày sẽ được thông báo liền. Lúc đó tụi mình chỉ việc đuổi theo.”
“MÀ MÀY CÓ BỊNGU KHÔNG DẬY? LỠ CÓ THẰNG KHÁC GIẾT TỬ KÍCH THÌ SAO! Mày chẳng khác nào miễn phí đưa vé tặng nhiệm vụ di sản hạng S cho cả máy chủ rồi đó!” “Má…”
Kẻ Nghiền Sọ nghe lạnh sống lưng khi nhận ra sai lầm c-hết người của mình.
Gã lập tức mở bảng chọn để tìm cách hủy Lệnh Truy Sát.
“Mày đang làm gì đó?” Thép Không Gi hỏi.
“Tao đang gỡ Lệnh Truy Sát.”
“Đừng, đừng gỡ! Giữ nguyên đi, nhưng ngay khi mày nhận thông báo Tử Kích online thì phải hủy liền. Như vậy mấy thằng khác sẽ không săn nữa, mà tụi mình cũng biết nó quay lại”
“Chắc cũng không sao đâu. Dù gì thì…” Kẻ Nghiền So chép miệng, “…con trùm đã nói nó c‹ thể theo dấu di sản. Nghĩa là kể cả Tử Kích có offline, thì vẫn có cách lấy lại được. Chỉ cần đưa cho nó mấy món đồ mà tụi mình mua là được.”
Thép Không Gi cau mày, rồi nói.
“Tao mong là mày nói đúng. Nếu tụi mình không lấy được di sản chỉ vì Tử Kích, thì lỗi nằm hết ở mày, bắt tụi tao tốn cả đống thời gian vô ích!”
Lúc này, hai gã vừa đi ngang căn phòng nơi Hoàng Lâm đang nấp.
Nhờ vậy hắn nghe rõ mồn một, việc bọn này đã ra Lệnh Truy Sát lên mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập