Chương 51: Người canh gác
[-15201]
Đòn [Dẫm Đạp] vốn gây gấp đôi sát thương v-ũ k:hí, mà v-ũ k:hí của hắn thì đã có sát thương cơ bản từ 620 tới 780.
Kết quả là, đám quái ngay lập tức bị tiêu diệt.
Chưa đừng lại ở đó, hắn xoay người, tung ra [Song Kích] đánh vào con Băng Linh thứ hai. [-653]
1489]
Con thứ hai cũng m:ất mạng ngay tại chỗ!
Con thứ ba lúc này đã giơ tay lên, chuẩn bị giáng đòn vào hắn.
Nhưng Hoàng Lâm đâu có để yên.
Hắn vung tay, kích hoạt [Ngăn Chặn] rồi ngay sau đó là [Phản Kích].
[150]
Ngay khi ánh sáng từ đòn “Phản Kích! còn chưa kịp tắt, hắn đã giáng xuống cú [Đòn Đập Mạnh] vừa làm choáng đối phương, vừa khiến thanh máu nó tụt hơn phân nửa.
Hiệu ứng choáng kéo dài đúng một giây, quá đủ để hắn dùng một đòn đánh cơ bản, kết thúc con quái vật.
Tất cả chỉ diễn ra trong chưa tới ba giây.
Cô gái Mũi Tên Cô Đơn đứng trơ ra nhìn, chưa kịp nói xong từ “chiến thuật thì.
Trong đầu cô còn đang lo nghĩ là, chỉ có hai người, đánh ba con thì phải chia kèo ra sao… Nhưng cô đã quên bằng mất là, Hoàng Lâm, Mr. Hài Cốt còn có hơn mười thuộc hạ khác, tụi nó đã từ lâu dọn sạch những con quái còn lại.
Sát thương quá khủng khiiếp!
Tốc độ xử lý, phản ứng cực nhanh!
Đó mới chính là hàng "xịn' thiệt sự!
Hoàng Lâm quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên cười nửa miệng, khi thấy vẻ mặt sửng sốt của cô gái Mũi Tên Cô Đơn.
Thật sự mà nói, hắn vừa “giải quyết gọn” một nhóm ba con Băng Linh, mà không cần nhờ tó bất kỳ thuộc hạ nào.
Tốc độ ra đòn, cách ra chiêu và cả quá trình tư duy của hắn, vượt xa khả năng của bất kỳ người chơi cấp thấp nào có thể làm được.
Tất nhiên, lý do là vì, hắn từng có nhiều năm cày game khi còn trẻ.
Dù giờ hắn vẫn chưa hoàn toàn quen, với hệ thống trò chơi Chiến Phạt, nhưng nếu nói về trấn c-ông liên hoàn, thì đó chính là sở trường của hắn.
Hoàng Lâm giơ tay chỉ về phía trước, như ra hiệu cho Mũi Tên Cô Đơn tiến lên.
Bạn đã lên cấp.
Một thuộc hạ của bạn đã lên cấp.
+15 Điểm đóng góp.
Hắn thầm thấy may mắn vì mình vừa lên cấp.
Trong chuyến thám hiểm lần này, mà vẫn còn có thể tăng cấp, đúng là một phước lành. “Á!Tui không nhận được điểm kinh nghiệm gì hết tron!” Mũi Tên Cô Đon chu môi, mặt hờn đỗi than phiền.
Hoàng Lâm chỉ nhún vai.
Dĩ nhiên là cô không nhận được, cô đâu có tham gia đánh, cũng không tổ đội với hắn, mà trong game này thì muốn chia kinh nghiệm phải trong cùng tổ đội.
“Lần sau để tui đánh vô mấy con quái trước một cái, chắc là mình có thể chia điểm kinh nghiệm với nhau, thấy được không?” Cô nói, giọng có chút ngại ngùng, nhưng cũng mong, chờ.
Hoàng Lâm chỉ khẽ gật đầu, rồi tiếp tục bước tói.
Hành lang dài phía trước kéo dài hun hút.
Những cơn gió lạnh thỉnh thoảng, lùa qua khiến không khí ớn lạnh sống lưng.
Gió như vậy thật lạ trong một cái hang nhìn như là không gian đóng kín, nhưng Hoàng Lâm cũng không buồn thắc mắc về logic của trò chơi.
Dù sao thì… cũng chỉ là game thôi mà.
Trước mặt hắn lại là một nhóm ba con Băng Linh nữa, vẫn cùng loại như trước.
Nhưng lần này, trước khi Hoàng Lâm ra tay…
[Mũi Tên Trói Buộc]
Mũi Tên Cô Đơn dùng kỹ năng diện rộng, làm chậm cả ba con quái.
Bọn nó ngay lập tức bị hút lại gần nhau.
Hoàng Lâm liền kích hoạt [Dẫm Đạp] lao vào húc nát con đầu tiên thành từng mảnh băng. Sau đó dùng lại chiến thuật cũ, để tiêu diệt nốt hai con còn lại.
“Yeah! Lần này tui nhận được kha khá điểm kinh nghiệm rồi!” Mũi Tên Cô Đơn reo lên khi thấy thanh kinh nghiệm của mình, bắt đầu từ từ tăng lên.
Hoàng Lâm cũng để ý rằng dù cô có nhận một phần kinh nghiệm, thanh kinh nghiệm của hắn vẫn không bị giảm, mà còn tăng thêm 3%.
Có vẻ như hệ thống không chia đều kinh nghiệm, đó là một dấu hiệu tốt.
Hai người tiếp tục tiến sâu vào trong cho đến khi đến một căn phòng nhỏ hình tròn.
“Chỗ này nè, tui từng nhận được mảnh di sản ở đây đó. Ông thấy bức tượng đó không?” Cô chỉ tay về phía một bức tượng băng.
Đó là tượng một thiếu nữ xinh đẹp mặc giáp, đầu đội vương miện băng.
Khuôn mặt cô ta có nét lạnh lùng, hoàn toàn hòa hợp với thành. phần băng mà tượng được tạc từ đó.
Cô mặc bộ giáp tối màu bằng băng, trên lưng đeo cung, hai tay chắp lại trước ngực trong tư thế cầu nguyện.
Đôi mắt cô hướng lên một lỗ hở trên trần hang, nơi có ánh sáng bạc từ một “mặt trăng nhân. tạo” chiếu rọi xuống.
“Nhiệm vụ của tui giúp tui được Nữ Hoàng Băng công nhận. Nếu hoàn thành chuỗi nhiệm vụ truyền thừa này, tui sẽ có thể kế thừa sức mạnh của người này. Đây là di sản cấp B, mạnh lắm á nha!” Cô nói với vẻ mặt tự hào, có thể hiểu đây là khoe khoang.
Nếu mà cô biết được Hoàng Lâm đang giữ trên người một vật phẩm di sản cấp S, chắc là cô sẽ thấy quê vì lỡ khoe khoang cái di sản cấp B “thường thường trung bình” kia.
Nhưng Hoàng Lâm cũng. chẳng thèm nói ra.
Hắn chỉ khẽ mỉm cười, rồi lặng lẽ bước tiếp.
Trước mặt Hoàng Lâm là một cánh cửa băng, đóng kín mít.
Ngay cạnh đó là một NPC nhìn có vẻ buồn ngủ.
Người đàn ông này trông khá già, khoác một cái áo choàng dài, để chống lại cái lạnh buốt trong hang băng.
Khi Hoàng Lâm tiến lại gần, hắn không chủ động bắt chuyện với NPC.
Tên của gã hiện màu đỏ dấu hiệu cho thấy thái độ thù địch.
Hoàng Lâm không rõ cấp độ chính xác của NPC đó, nhưng linh cảm mách bảo hắn là, nếu dại dột lại gần, hắn sẽ ngay lập tức chhết.
“Sao ông dừng lại dậy?” Mũi Tên Cô Đơn hỏi, không hiểu lý do Hoàng Lâm đột ngột khựng lại.
Hoàng Lâm chỉ tay về phía NPC, rồi lắc đầu.
Mũi Tên Cô Đơn lúc đó mới hiểu ra, có lẽ nếu lại gần sẽ bị trấn công.
“Đây là người canh giữ hầm ngục, tụi mình cần ổng mở cổng để vào lâu đài băng.” Cô giải thích.
Hoàng Lâm lại chỉ tay vào cô, rồi lại chỉ sang NPC.
Mũi Tên Cô Đơn liền tiến tới gần NPC.
Gã đột ngột tỉnh táo lại, như người vừa được tạt nước lạnh vào mặt.
”Ò… lại thêm một đứa mạo hiểm giả nữa. Muốn vào lâu đài băng hửm?” NPC hỏi.
“Dạ, ngài có thể mở cửa giúp bọn tui được không?” Mũi Tên Cô Đơn lễ phép nói.
“Được thôi, nhưng…” Ánh mắt gã lướt về phía đội Undead đang đứng phía sau cô.
“Đám đó không nên xuất hiện ở đây.” Gã vừa nói, vừa rút thanh gươm ra.
“Họ là… à… là bạn tui, họ đang giúp tui chống lại thế lực tà ác trong lâu đài. Nhờ họ, tui mới có cơ hội cao hơn để đánh bại kẻ tiếm quyền trong đó.”
“Ta không nghĩ đám Undead có thể, chung sống hòa bình với người sống đâu. Nhưng nếu ngươi nói vậy… được rồi, ngươi có thể vào. Tuy nhiên, nếu ngươi không làm đúng như lời mình nói, nếu ngươi giở trò gì trong lâu đài, ta sẽ đích thân truy cùng diệt tận đám bọn ngươi. Nữ hoàng của ta từng để lại nơi này, cho các nhà mạo hiểm trẻ tuổi, để họ tìm thấy di sản của ngài ấy. Cho đến khi tên pháp sư chó má kia c-ướp lấy lâu đài.”
“Ta có thể đễ dàng tiêu diệt hắn, nhưng nữ hoàng đã dặn ta chỉ để thế hệ trẻ bước vào. Giờ hãy nghe lời ta: tiêu điệt cái ác trong cung điện, ta sẽ để các ngươi rời đi“ NPC nói, rồi quay sang nhìn Hoàng Lâm.
“Và nếu ngươi giở trò khôn lỏi, định chiếm lấy lâu đài cho riêng mình, ta sẽ là người ra tay, hủy diệt hết lũ các ngươi. Nữ hoàng chỉ cho phép những nhà mạo hiểm bước vào, không phải cái hạng như ngươi.” Gã gằn giọng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập