Chương 58: Phản bội
Vua Undead hiện giờ vẫn còn “ẩn thân” nói cách khác, phần mở rộng về phe Undead trong. game vẫn chưa được ra mắt.
Chỉ khi người chơi đạt được một ngưỡng sức mạnh nhất định, phần nội dung đó mới được mở khóa.
Cho nên, theo như các NPC hiểu lúc này, thì nhà vua đang từ chối tham gia cuộc chinh phạt thế giới, chuyện đó bị xem là biểu hiện của sự sợ hãi.
Mà sợ hãi… thì đâu phải là thứ thuộc về chủng loài Undead.
“Ngươi nghĩ mình cao quý hơn đức vua sao? Ngươi đang nghĩ ngờ ý chí của ngài?” Con trùm trầm giọng hỏi.
“Không, điều tôi muốn nói là, sẽ không cần nhà vua phải đích thân ra mặt. Tôi, với tư cách là kẻ kế thừa nhiệm vụ của Vardros, sẽ tận lực làm tha hóa càng nhiều hầm ngục càng tốt, trướ: khi đức vua xuất hiện trước thế giới này.”
“Bởi tôi biết, thời gian chẳng còn bao lâu nữa, trước khi ngài ấy ra tay chinh phục thế gian. Nhiệm vụ này là do chính tôi tự giao cho mình, tôi muốn phục vụ bằng cách, dọn đường chc bước tiến của nhà vua ra thế giới bên ngoài.” Hắn quả quyết nói.
Con trùm đặt cây quyền trượng xuống.
“Thứ gì khiến ngươi nghĩ rằng, với cái sức mạnh còm cõi của ngươi, ngươi có thể làm được điều mà bao nhiêu kẻ khác không làm nổi?” Gã hỏi.
“Ý chí của tôi. Cộng với lòng tin bất diệt vào sức mạnh của đức vua.”
“Lời lẽ màu mè thì có nghĩa lý gì chứ! Chỉ có sức mạnh mới có tiếng nói! Ta đây, đang nằm lại nơi này, mạnh hơn ngươi hàng trăm lần, vậy mà còn chẳng thể rời khỏi chốn này, để quay về phục vụ đức vua!"
"Thế mà ngươi, một kẻ còn chẳng phải thuộc hạng Ky Sĩ Tử Thần, lại dám mạnh miệng nói sẽ thay đổi vận mệnh của cả chủng tộc?! Đúng là ngông cuồng!”
“Tại sao ông không thể rời đi?” Hắn hỏi, mắt liếc nhìn dòng [Kết thúc nhiệm vụ] vẫn còn hiện lên.
“Có một ma thuật phong ấn trong cung điện này! Nó nghiêm trọng kìm hãm sức mạnh của ta, khiến ta không thể trở về lâu đài để tái nhập cùng chủng tộc Undead. Con ả Nữ Hoàng Băng crhết tiệt đó đã dùng lâu đài này làm nhà tù để giam ta lại! Còn tên lính canh khốn nạn, thì ngăn cản mọi nỗ lực phá giải lời nguyền ở chốn này!”
“Ngày nào cũng vậy, hàng tá lũ nhà mạo hiếm chó chết tới đây, vài đứa thậm chí còn phá tar xác ta, rồi ta lại bị tái tạo lại, để rồi phải nằm ì ở chỗ này! Một cực hình mà ta không muốn phải chịu đựng thêm nữa!”
Hoàng Lâm suy nghĩ về lời của gã đàn ông rồi nói:
“Nếu gã lính canh đó chết… thì ông có rời khỏi được không?” hắn hỏi.
“Được, nhưng ngươi không đủ sức để đánh bại hắn,” Trùm trả lời.
“Vậy ông giúp bọn tôi một tay thì sao?” hắn hỏi, trong mắt lóe lên một tia sáng.
Bình thường, bọn nhà mạo hiểm sẽ chui vô hầm ngục để hạ trùm, còn lần này, hắn lại vô hần ngục rồi đi thuyết phục trùm đánh lính canh.
Ai đời lại có người nào làm vậy?
Mũi Tên Cô Đơn há miệng đứng đực ra, nhìn cảnh hai bên nói chuyện, cô không chần chừ lấy một giây mà ghi hình lại hết.
Cảm giác phấn khích trong người cô càng lúc càng dâng cao!
Không ai cả!
Không một ai dám nghĩ tới chuyện, lợi dụng một con trùm để đi đánh lính canh hầm ngục! “Hmmm… được chớ, ta có thể giúp. Nhưng trước hết ngươi phải làm một chuyện! Ta không thể rời khỏi khu vực được cho phép trong đại sảnh này. Ngươi phải dụ tên lính canh tới đây! Một khi hắn bị giết, ta sẽ có thể rời đi. Nếu ngươi làm được, ta sẽ hậu đãi cho ngươi một phần thưởng xứng đáng!” Con trùm nói, cái tên trên đầu gã chuyển từ vàng đậm sang xanh lá.
“Con người đó là nô lệ của ngươi?” Con trùm hỏi, ánh mắt nhìn về phía Mũi Tên Cô Đơn. Hoàng Lâm khẽ ho khan một tiếng rồi quay lại, cười gượng gạo nói:
⁄Ừ, cô ta là người giúp ta vào được chỗ này… chắc không sao chớ?”
“Không. Mặc dù ta ghét lũ người sống, nhưng nếu chúng hữu dụng, thì cũng đáng sống lâu thêm… Con người kia, ngươi nên biết rằng ta sẽ rời khỏi nơi này. Vì vậy, ngươi sẽ ở lại đây với ta, chờ hắn mang tên lính canh tới. Coi như là làm con tin, để hắn không chạy đi.” Trùm vừa nói vừa cười, những sợi xích bất thình lình trồi lên quấn chặt lấy Mũi Tên Cô Đơn khiến cô không kịp tránh.
[Nhiệm Vụ Ẩn]
Phản Bội!
Bạn đã chọn phản bội người canh gác, đứng về phe Lich của lâu đài băng.
Hãy dẫn lính canh tới đại sảnh ngai vàng của cung điện, tiêu diệt hắn để hoàn thành nhiệm vụ.
Hoàng Lâm thỏ dài, liếc nhìn Mũi Tên Cô Đơn, khuôn mặt cô nhìn như đang rất phấn khích. Hắn nhíu mày.
Có ai b:ị b-ắt làm con tin lại tỏ ra vui mừng dữ vậy không?
Một suy nghĩ đen tối thoáng qua đầu hắn, nhưng hắn ngay lập tức lắc đầu.
Nhớlại rằng cô gái này vốn vô tư, dễ hào hứng với mọi thứ.
Đúng vậy, với cô, mấy chuyện mới lạ chỉ khiến cô càng thêm tò mò.
Hắn quay người lại rồi bước ra ngoài.
Hắnnhìn quanh, thấy vẫn còn vài bộ xương băng đang láng vảng, nhưng giờ tất cả đều có tên màu xanh lá.
Bọn nó đã thân thiện.
Có vẻ nhiệm vụ hắn nhận được, đã cho hắn phúc lành từ con trùm, giờ thì không kẻ nào dưới quyền con trùm còn tấn công hắn nữa.
Khi đến được khu vườn, hắn hít một hơi thật sâu, sắp xếp đám xương đưới quyền thành mộ! hàng thẳng cách nhau ba mươi mét.
Hắn chỉ còn khoảng tám tay sai, vì hai con đã bị phá hủy, một trong trận với Người Tuyết, một trong trận với con rắn băng.
Việc xếp thẳng hàng như vậy là để hắn "dụ" người canh gác.
Hắn biết nếu phải đối đầu trực diện với lính canh, hắn sẽ c:hết trước khi đến được cổng lâu đài.
Nhưng nếu dàn trận Undead kiểu rải đường như mồi bánh vụn, thì may ra dụ được gã theo. Khi hắn đến gần cổng, cánh cổng mở ra, lộ ra tên lính canh ngái ngủ ngáp, đang nhìn chằm chằm vào mấy bộ xương.
Nhưng trước khi hắn kịp nghĩ cách dụ gã ra…
“Đồ ác quỷ khốn kiếp!” Gã lính canh hét lên, hai tay cầm hai thanh kiếm rồi nhảy xổ vô vườn.
GGã lao vào kẻ địch đầu tiên, một con ngạ quỷ, vung kiếm chém tơi bòi.
“Đụ má!” Hoàng Lâm la lên rồi lùi lại.
“Sao ngươi mò được tới tận đây! Thằng xương khô chó má! Lẽ ra ta phải biết ngươi đang âm mưu cái gì đó!” Gã lính canh hét lên, liên tục chém tới tấp vào con ngạ quỷ đầu tiên, gần nhu ngay lập tức griết c-hết nó.
Mục tiêu tiếp theo là một con Ngạ quỷ khác cách đó ba mươi mét, ngay bên cạnh nó là Hoàng Lâm, đang cắm đầu cắm cổ chạy hết tốc lực.
Gã lính canh chẳng mất tới hai giây, để hạ gục con Ngạ quỷ thứ hai rồi tiếp tục lao đi.
Gã như lưỡi hái tử thần, không chút khoan nhượng quét sạch lũ quái, không ngừng nghỉ. “Ngươi! Đứng lại!” Gã lính canh quát lón, ánh mắt khóa chặt lấy hình bóng Hoàng Lâm đang bỏ chạy.
Hắn chẳng dám quay đầu, chỉ biết dùng lũ undead cản đường.
Mỗi khi một con ngã xuống là tim hắn như thắt lại.
Nhưng hắn vẫn tiếp tục chạy.
Con trùm này lao lên quá nhanh, quá bất ngờ.
Ngạ quỷ, cung thủ, pháp sư, không thứ gì cản nổi.
Cho đến khi hắn chạy được vào trong lâu đài.
GGã canh gác trong thoáng chốc khựng lại, nhưng vừa thấy bóng dáng Hoàng Lâm, gã liền gầm lên đuổi theo.
Một con hồn ma xui xẻo đứng chắn giữa hai bên, bị ăn ngay một đòn chí mạng, hét lên, dùng kỹ năng của mình.
Tiết là chẳng có tác dụng gì.
Gã lính canh hạ con hồn ma rồi chạy lên lầu, tiếp tục rượt theo Hoàng Lâm, người đang tận dụng mọi con quái còn lại trong hầm ngục, để ngăn cản gã tiến gần.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập