Chương 67: Làm rối

Chương 67: Làm rối

Không một ai nghĩ đến chuyện, nhìn ra bên ngoài khu vực chiến đấu để tìm kẻ địch khác. Thiệt lòng mà nói, cũng chẳng trách được họ, vì trước giờ chưa hề có tiền lệ nào như vậy, cũng chẳng có lý do gì rõ ràng để cân nhắc đến chuyện đó.

Nhất là bởi vì, hắn chỉ bắn đầu lâu vào xích, trong khi không có ai dòm ngó hướng về phía hắn.

Hắn lần nữa búng tay, kích hoạt loạt bom tiếp theo.

Lại một luồng sáng chói màu đỏ lóe lên, v-ụ rổ kế tiếp biến sợi xích thứ hai thành đống sắt thép méo mó.

Không may là lần này Đỡ Đòn của nhóm, Tiểu Quỷ, đứng gần quá nên bị đầu lâu gây thương tích.

Sức ép của vụ nrổlàm gã loạng choạng, bị hất văng ra sau, trong khi hàng loạt cảnh báo “hiệu ứng tiêu cực” nhấp nháy trên HUDF của gã.

Lấy lại bình tĩnh, gã trợn mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ nhỏ đang nhấp nháy, một ngôi sac đỏ đang chớp sáng, hiển thị vị trí của một kẻ địch mới!

Khi một người chơi bị kẻ tấn công g:ây thương tích, hệ thống game sẽ đánh dấu con quái, hoặc người chơi đó trên bản đồ nhỏ.

Tất nhiên, có vài trường hợp ngoại lệ cho cơ chế này, ví dụ như khi kẻ tấn công đang tàng hình, hoặc ở quá xa ngoài phạm vi cừu hận của người choi.

“Đụ má! Có thêm một con quái ở ngoài phòng kìa!” Đỡ Đòn gào lên.

Ngay lập tức gã xoay người lại, hướng về phía bức tường. cuối phòng chờ, kéo giãn khoảng cách giữa bản thân với cánh cửa, để chuẩn bị cho đòn trả thù không thể tránh khỏi.

Đám người chơi biết chắc kẻ tấn công là một con quái, bởi nếu đó là người chơi, hoặc một nhóm người chơi, dám ra tay tấn công giây thương trích cho họ, thì kẻ đó sẽ lập tức bị hệ thống gắn nhãn “kẻ tấn công trên HUD.

Tất nhiên, bọn họ đâu biết là Undead-Hoàng Lâm, lại tạo ra một trường hợp “ngoại lệ”. tron quy trình xử lý của hệ thống.

Nó gán nhân vật của hắn vào hạng mục quái vật, dùng bộ giao thức dành cho quái vật, thay vì bộ giao thức dành cho nhân vật người choi, để xử lý mọi tương tác môi trường.

Có nghĩa là Undead-Hoàng Lâm, không hiện trên HUƯD của bọn họ như một kẻ tấn công, mà chỉ giống như một con quái đang gây hấn.

Nếu bọn họ chịu chú ý hơn, đến những sự kiện game đang diễn ra, hoặc đọc kỹ các bản thông báo hành động, cùng các báo cáo tình hình của chính bang hội mình, những thứ mà theo hợp đồng bang hội thì họ bắt buộc phải nắm rõ, thì có lẽ đã nhận ra, còn có những khả năng khác… nguy hiểm hơn nhiều.

Nhưng mà, hiện tại đang có chiến t-ranh.

Cấp độ thì phải cày lên cho nhanh, đồ rớt ra thì phải lo lụm, ai mà có thời gian cho mấy. chuyện đó, hiểu hông?

Thế là với lối suy nghĩ như nhau cùng một đống mù mờ, bọn họ vẫn cứ thản nhiên tiếp tục. “Chó má! Đứa nào đi giết con đó đi! Bardiche, đi đi!” Tĩnh Linh Cao Quý gầm lên.

Gã chẳng vui vẻ gì khi phải sai gã kiếm sĩ kia đi, tức một nửa đội gây sát thương chủ lực của mình, bỏ ngang trận trùm, để đuổi theo cái mà có lẽ chỉ là một con quái rác rưởi.

Nhấtlà trong khi con trùm bọn họ đang đánh, vừa mới chẳng có lý do gì rõ ràng, tự nhiên trở nên nguy hiểm hơn hẳn.

Với hai sợi xích giam cầm đã bị phá hủy, Dhavan quả thật đã mạnh hơn rất nhiều.

Gã nhận được hiệu ứng “tăng cường “vào Thể lực và Sức mạnh, các đòn tấn công của gã, giò có sức sát thương gần gấp đôi so với ban đầu.

Khiến người chơi càng hoảng hốt hơn, thanh máu của con trùm sau khi được mở rộng, đã nhanh chóng đầy lên vượt mốc 50%.

Tệ hại hơn là, mặc dù lượng máu đã vượt qua ngưỡng nguy kịch 50% nhưng con trùm vẫn còn trong trạng thái mất kiểm soát, mà so với trạng thái này, thì cơn thịnh nộ của một Chiến Binh Cuồng Nộ chỉ như cái vuốt ve nhẹ nhàng.

“Đù má! Trận này khó gấp trăm lần so với ban đâu tưởng tượng!” Du Phú Nguyên kêu lên. Gã đang phải chật vật giữ cho cả nhóm còn sống sót, trước mức sát thương tăng vọt và sức mạnh tổng thể mới của trùm.

Tiểu Quỷ lãnh nhiều sát thương tới mức, các kỹ năng Đỡ Đòn của gã không tài nào giảm bớt hay phân bổ nổi sát thương, còn ngay cả Tinh Linh Cao Quý mạnh nhất cũng đang bị mài mòn, đẩy lùi dần.

Nhưng nỗi lo lớn nhất của Du Phú Nguyên, không phải là thanh máu của đồng đội.

Giữ cho nhóm ở mức máu an toàn, là điều một người hồi máu giỏi dĩ nhiên phải làm.

Vấn đề nằm ở chỗ: việc hồi máu quá nhiều trong thời gian ngắn như thế này, đang khiến giá trị cừu hận! của gã tăng vọt.

Với tốc độ này thì gã sẽ sớm trở thành mục tiêu ưu tiên của trùm.

Mà chuyện đó sẽ là thảm h-ọa, với một người hồi máu trong trận đánh trùm.

“Hồi máu ít lại!” Tĩnh Linh Cao Quý hét lên.

Gã là một người dẫn đội dày dạn kinh nghiệm, nguy hiểm mà người hồi máu đang đối mặt, không hề lọt khỏi mắt gã.

“Nếu tao hổi ít lại, cả đám sẽ chết hết đó!” Du Phú Nguyên gào lên, trong đầu cuống cuồng tìm cách nào để hạ thấp chỉ số cừu hận.

Một bình thuốc thanh tẩy có thể giải quyết được vấn đề, nếu như gã có.

Nhưng gã không.

Loại thuốc đó đắt xắt ra miếng.

Gã biết rõ từ trước khi vào hầm ngục này rằng là, với kỹ năng thu hút cừu hận của Đỡ Đòn, cộng thêm lượng sát thương khủng khiiếp từ Tĩnh Linh Cao Quý, thì gã sẽ chẳng bao giờ, lọt lên gần đầu bảng mối đe dọa của trùm.

Gã chửi thề.

Thế là đi tong hết mấy cái “tính toán” của gã.

Nghĩ lại và hối hận, quả là mấy con chó cái độc ác.

Má, giá như lúc đó gã bỏ vàng ra, mua một lọ thuốc chó đẻ kia, thay vì cái cuối tuần quá đáng nhớ, quá khoái lạc ở khu m-ại d-âm ở thủ đô, thì giờ đã khác rồi.

“Hù.”

Đó chỉ là vài con Undead cấp thấp rác rưởi, tụi nó không thể nào là đám đã tiễn Bardiche về chỗ hồi sinh được… đúng không ta?

Mọi chuyện trong cái hầm ngục này, thiệt sự là càng lúc càng trở nên quái gở.

Đây vốn dĩ là hầm ngục đã được chỉnh phục rồi mà.

Trước hết là một con quái lẻ, xuất hiện đúng lúc con trùm bắt đầu hành xử kỳ lạ, đã là chuyện không theo kịch bản.

Rồi tiếp theo là, Kiếm Sĩ được phái đi xử con quái lạc đàn đó, lại bị g:iết mất, không ai biết là tại sao.

Giờ thì lại một đám Undead tép riu, đang lao thẳng vào bọn gã, ngay giữa trận đánh trùm. Chẳng có cái gì hợp lý hết.

Ngay cả khi quái cấp thấp có thể di chuyển tự do cỡ đó, thì tụi nó cũng không thể nào, chui vào tận phòng trùm được.

Bọn gã đã dọn sạch hầm ngục rỔi, lẽ ra không còn con quái nào sót lại, chứ nói gì tới việc có nguyên một đám, dám xông vào phòng trùm để đánh người chơi.

Tĩnh Linh thừa biết bọn Undead không nguy hiểm mấy.

Nhưng đám đồng đội của gã, thì đã rối trí bởi tất cả những chuyện kỳ quặc và bất ngờ đang. xảy ra.

Họ cần tập trung vào mối nguy thật sự, con trùm.

“Chỉ là một đám Undead cấp thấp thôi, để tao xử nhanh cho. Mấy tụi mày ráng cầm chân con trùm vài giây!” Tĩnh Linh Cao Quý gào lên đầy khích lệ, trong khi lao thẳng tới bọn Undead mới xuất hiện.

Phần lớn đồng đội của gã, không phải dân chơi kỳ cựu gì, huống chỉ là thành viên thâm niên của bang hội.

Nói thật ra thì đa số còn chưa thoát hẳn khỏi mác “gà mò” được kéo cấp vội vàng, để lấp đầy đội ngũ bang hội trong thời điểm c:hiến t-ranh.

[*IHUD: Màn hình hiển thị thông tin của người chơi, máu, hiệu ứng tăng cường, suy yếu, vv

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập