Chương 68: Giận lẫy
Cái người phóng đãng Du Phú Nguyên là ngoại lệ, mặc dù cấp độ của gã, từ lâu đã bị ảnh hưởng bởi thói hư tật xấu.
Nhưng Du Phú Nguyên được hội dung thứ, bởi vì gã là một người hồi máu có năng lực.
Gã vốn là dân chuyên từ trước khi Tĩnh Linh bước chân vô game, theo tin đồn thì gã từng là người thử nghiệm beta, hay thậm chí là thành viên sáng lập hội, hoặc cả hai.
Dù cho vậy thì, ánh sáng duy nhất còn le lói trong tương lai của gã linh mục này, chính là ánh đèn đỏ của một khu phố nào đó ở thủ đô.
Hoàng Lâm phớt lờ Chiến Sĩ Cuồng Nộ, triệu hồi thêm một cái đầu lâu, quyết tâm cho nổ thêm một sợi xích nữa, nhằm để giải thoát Dhavan, hoàn thành nhiệm vụ.
Hắn thật lòng hy vọng khi nhiệm vụ kết thúc, thì hắn sẽ không cần phải trực diện đánh nhau với ai, và quan trọng hơn, khỏi phải mạo hiểm đương đầu, với cả một nhóm người chơi cấp cao hơn hắn.
Đám Undead cung thủ của hắn dùng chiến thuật thả diều, dụ Tĩnh Linh Cao Quý chạy vòng vòng, còn mấy bộ xương thi pháp tầm xa, dùng loạt ma pháp bắn ra làm chậm chân gã. Thêm nhiều đầu lâu prhát nrổ, một sợi xích khác lại rơi khỏi người trùm, lượng máu nó tăng lên tới 70 phần trăm.
Tĩnh Linh Cao Quý đã phạm một sai lầm lớn, khi bỏ trận chính để đuổi theo đám mob mói. Thiếu mất lượng sát thương DPS của Chiến Binh Cuồng Nộ, việc hồi máu của Du Phú Nguyên khiến vị trí đe dọa của gã linh mục vọt thẳng lên đầu danh sách.
Khi giá trị đe dọa của gã vượt Đỡ Đòn, phá vỡ nguyên tắc bất di bất dịch: “không bao giờ O1 Đỡ Đòn” người hồi máu trở thành “Over Threat” đối với trùm, biến thành mục tiêu số một. Chỉ cần một khắc, cơn thịnh nộ toàn diện của trùm đã trút xuống người gã linh mục tội nghiệp.
Số phận của gã chính là lời giải đáp cuối cùng cho thế khó: “kẹt giữa sàn đá cứng và một cây cột sắt đang roi”.
Những gì còn sót lại, chỉ là một đám bụi sáng lấp lánh xoáy lên trời, một vết m'áu loang lổ cùng với mạng nhện khó coi trên nền đá.
Cái c-hết đột ngột của linh mục khiến cả nhóm sững sờ, đặc biệt là Tình Linh Cao Quý.
Gã hiểu rõ hơn ai hết, chuyện này gần như đồng nghĩa với sự diệt vong của cả đội.
“Bảo vệ người hồi máu” vốn là luật số một.
Mà giờ luật đó đã không thể thực hiện được… cái c-hết thảm hại đó, chẳng khác nào điềm gở được báo trước.
Hoàng Lâm lại búng tay.
Những cái đầu lâu đáp lại, bằng một v-ụ nổ rung chuyển mặt đất và ánh chớp đỏ lóa mắt, sọi xích thứ tư tan tành thành. đống sắt thép cháy khét.
Giờ chỉ còn bốn sợi xích giữ con trùm, thanh máu của nó đã đầy 100%.
Dhavan tru lên như một con sói đang hướng về ánh trăng.
Dù máu đã đầy lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng con quái vật lại chìm sâu vào trong cơn điên loạn và thù hận.
Càng nhiều xích bị phá, nó càng mất trí, trở nên thú tính và man rợ.
Những sợi xích còn lại chỉ vừa đủ để ghìm nó lại, trước những đợt trấn công điên cuồng về phía người chơi.
Phạm vi trấn công còn bị hạn chế, là thứ duy nhất giữ cho bọn gã chưa bị nghiền nát, bỏi sức mạnh và kỹ năng áp đảo của trùm.
Nhưng cái đó rồi cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Tĩnh Linh Cao Quý chửi thể, gằn giọng tới mức khan cổ họng.
Không thể chối cãi nữa rồi.
Nhiệm vụ này đã thất bại, cả nhóm sẽ bị quét sạch
Tức tối và cay đắng, Tĩnh Linh Cao Quý quay sang nhìn kỹ hơn đám Undead.
Cuối cùng gã cũng thấy “kẻ cầm đầu” lẫn trong mấy kẻ thi pháp.
Đó là một sinh vật nhìn chẳng có gì nổi bật, ngoại trừ bộ râu quai nón kỳ lạ, nó đang thành thạo vuốt ve.
Con thây ma khốn kiếp đó đang cười.
Cười nhạo gã.
Nhạo báng CHÍNH GÃ, Tình Linh Cao Quý!
Một vụ nổ đỏ rực khác phá thêm một sợi xích, làm Tinh Linh Cao Quý hai chân loạng. choạng.
Một tiếng gầm quỷ dị nối tiếp theo sau, gã thấy một khung ảnh chân dung trên HUD tổ đội, chuyển sang màu xám.
Chưa kịp hoàn hồn thì mặt đất lại rung lên, thêm một ảnh nữa hóa xám, rồi ngay sau đó là cái cuối cùng, cùng với dư chấn và tiếng tru ghê răng.
Nụ cười đó vẫn ám ảnh gã.
Gã chắc chắn đã từng thấy nó ở đâu rồi, mà lại không nhớ nổi.
Bi kịch là, Tĩnh Linh Cao Quý đang phạm phải một nguyên tắc vàng trong đời, cả ngoài đời thực lẫn thế giới ảo: “đừng có để những thứ khác làm xao nhãng, phải luôn giữ mắt vào mục tiêu chính.”
Hoàng Lâm thấy Dhavan biến những người chơi dai dẳng kia, thành từng vệt máu nhão nhoẹt bằng cây cột sắt “vọt ruồi” “bùm' “bùm' “bùmv tất cả chỉ trong vòng chưa đầy một phút Hắn làm cho gã Chiến Sĩ Cuồng Nộ một nụ cười cuối cùng, giống như kiểu “không có thù oán gì đâu nha” ngay trước khi cây cột sắt vút xuống từ trên, đầu mút thép rít gió, theo quỹ đạo vòng cung bổ thẳng vào đầu Tĩnh Linh.
Đầu thanh sắt rộng hơn cả bờ vai gã, nện xuyên qua mũ giáp sắt, rồi tiếp tục lao xuống cho tới khi vòng cung kết thúc, bằng một cú nổ rền vang trên nền đá.
[85321]!
Kết liễu ngay lập tức!
Hắn gồng mình, nhắc nhở quai hàm phải giữ yên trong tư thế ngậm chặt, đừng có há to ra. Một đám bụi sáng lấp lánh, là gã Chiến Binh Cuồng Nộ cấp 120, bay lên từ chỗ đầu cây cột trụ.
Giờ trong phòng chỉ còn lại đám Undead của hắn, đối diện với một con trùm đã mạnh hơn, dữ dội hơn, và có lẽ đang phát điên.
Ba sợi xích vẫn còn trói chặt tứ chi con trùm, nhưng trạng thái Cuồng Nộ của nó vẫn còn hiệu lực.
Dhavan gào thét như thể có ai đang dí đuốc lửa vào tận linh hồn gã. Một cảnh tượng rợn người mà hắn biết mình sẽ không bao giờ quên, sự điên loạn và hung tợn quỷ ma thi nhau biến ảo, tràn ngập gương mặt con trùm.
Cái nhãn tên trên đầu Dhavan giờ được hệ thống tô sáng màu xanh lá “thân thiện”.
Nhưng rõ ràng là đầu óc của nó… chẳng còn “bình thường” nữa.
Hoàng Lâm cần thử nước trước.
Hắn ra lệnh cho một con quái, ngạ quỷ tiến lại gần con trùm.
Con ngạ quỷ nghe lời, không phản kháng gì, như chẳng có chuyện gì thản nhiên lững thững bước vào phạm vi của con trùm.
Ngay khi con ngạ quỷ đặt chân vô phạm vi cừu hận của Dhavan, con trùm quất một phát như người đánh gôn vung gậy.
Ngạ quỷ thân thể nát nhừ, xác nó bay vèo qua căn phòng, chia năm xẻ bảy thành từng miếng dính đầy bức tường.
Hoàng Lâm nuốt nước miếng, mừng thầm vì cái tật đa nghĩ… à không, cái sự thận trọng của mình.
Dù cái thẻ tên trên đầu nó sáng xanh, thì nó vẫn là trùm, và….. mạnh như quỷ.
Hắn mở nhật ký nhiệm vụ ra, nhìn cái "Lời Kêu Cứu." Không có ký hiệu "hoàn thành," cũng không có thông tin mới gì.
"Hmm… “Cứu lấy đồng loại Undeadr… cái đó nghĩa là gì cũng được hết trơn." Nếu giờ hắn thả con trùm ra, giữ nguyên xi như vầy, trời biết đất biết nó sẽ làm trò điên khùng nào. "Dhavan!" Hoàng Lâm hét to.
Con trùm khựng lại một chốc khi nghe tên mình, rổi tiếp tục đập v-ũ k-hí “ẩm ầm' xuống sàn, hướng lên trần nhà gào rú làm cả căn phòng rung bần bật.
Năm sợi xích trong tám sợi đã bị phá, nhưng thay vì thấy hy vọng hay quyết tâm, Dhavan càng lúc càng điên loạn.
Hoàng Lâm thấy phật ý.
Hắn cực khổ nãy giờ giúp ông anh Undead này, gỡ từng sợi xích, cản đám bang hội để tránh giết gã, để gã khỏi phải hồi sinh lại.
Đáp lại là, hắn chỉ nhận được một màn la ó ăn vạ, một cơn giận lẫy con nít của một con quái khổng lồ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập