Chương 72: Một mình xử hết
“Một khi đạt chức Xương Khô Thủ Lĩnh, mình sẽ được rời khỏi cõi c·hết.”
Hắn lẩm bẩm tiếp:
“Chắc mình nên bán bộ giáp sắt đi thôi. Tới giờ nó cũng coi như hữu dụng rồi, nhưng mai mốt khi mặc đủ bộ Hắc Hiệp Sĩ Sa Ngã, thì nó chẳng còn đáng giá nữa. Biết đâu bán đi còn có ít tiền, chứ tiền tiết kiệm của mình càng ngày càng teo tóp.”
Nghĩ xong, hắn mở cửa sổ nhiệm vụ rồi dịch chuyển ra ngoài, bắt đầu một buổi cày cuốc mới.
Y như dự đoán, hắn lại thấy mình đang đứng trong một nghĩa địa.
Chính cái nghĩa địa hồi trước mà hắn từng được giao mấy nhiệm vụ đầu tiên, nằm gần biên giới phía tây lãnh thổ của hội Kẻ Hủy Diệt.
“Lại chỗ này nữa hả? Ừm, biết đâu tìm được gì đó cày thêm chút điểm kinh nghiệm.”
Hoàng Lâm liếc mắt nhìn quanh, bắt gặp ba nhà mạo hiểm đang quần nhau với đám Xương Khô Tinh Anh.
Ngạc nhiên thay, hắn nhận ra bọn họ.
Một gã thợ săn, một gã đỡ đòn, và một linh mục, biệt danh lần lượt là Bắn Không Hụt, Pháo Đài Nhân Loại, và… Bươm Bướm Nhút Nhát.
Hoàng Lâm bật cười lần nữa khi thấy cái tên t·ục t·ĩu đó, mà lại gắn cho một linh mục càng thêm thấy nực cười.
Trong ba người, Bắn Không Hụt cấp cao nhất cũng chỉ mới cấp độ bốn lăm, hai người còn lại thì lẹt đẹt bốn hai.
Toàn mấy con cá lòng tong, không đáng cho hắn phí sức, mà kinh nghiệm cũng không bao nhiêu.
Vậy là hắn thản nhiên bỏ đi, coi như không thèm để mắt tới.
Nhưng phản ứng của cái nhóm “Ba người đặt tên thảm hại” kia, thì hoàn toàn ngược lại.
“Đụ m… là nó đó!” Pháo Đài Nhân Loại la lên, “Nhanh! Liên lạc hội đi!”
Hoàng Lâm nhíu mày, khoé miệng nhếch lên một vòng khinh bỉ.
“Ừ, gọi đi. Kêu mấy vài thành viên của tụi bay tới đi, rồi tiện thể lấy luôn cái cơ hội vàng hỏi tay tụi bay. Đúng là nhục.” Giọng cười của hắn vang vọng từ lồng ngực xương rỗng tuếch, nghe như tiếng ma hú trong đêm.
“Làm kèo đi. Tao sẽ sô lô cả ba đứa tụi bay. Tao không thèm dùng đám lính của tao.” Hoàng Lâm cố ý khiêu khích.
“Đụ má, không đời nào!” Pháo Đài Nhân Loại gào, “Tụi tao đâu có ngu, mày có cấp cao hơn, rồi mày cũng sẽ gọi đám thuộc hạ ra đánh nữa thôi!”
Hoàng Lâm cười, nhướng mắt, hai con quái ngạ quỷ bên cạnh đã bắt đầu tạt ngang, áp sát bọn gã.
“Thực ra tao cũng không cần ý kiến của bọn bay.”
“Đọi đã!” Bắn Không Hụt cắt lời, “Ok, tao nhận. Ba đấu một.”
“Đó thấy chưa, đàn ông hay đàn bà gì cũng được, miễn có gan. Vậy mới đáng nể.” Hoàng Lâm hất cằm ra lệnh cho đám thuộc hạ lùi lại.
“Mày làm gì dậy?” Bươm Bướm Nhút Nhát hỏi, mắt dáo dác nhìn quanh, thấy mười con Undead đang bao vây bọn họ.
“Mày có cách nào khác không? Nó có thể bất ngờ xông tới rồi chém sạch tụi mình. Dù nó có giở trò gì, thì cũng chỉ là 3 đấu 1. Chơi thôi.” Bắn Không Hụt vừa nói vừa tu một lọ thuốc tăng Khéo léo.
“Đụ…” Pháo Đài Nhân Loại nghiến răng, mặt mũi tràn đầy bất lực.
“Ít ra mình cũng có thể, quay clip trận này đăng lên facebook,” Bươm Bướm Nhút Nhát nói, mắt long lanh, “Lỡ mà thắng, gái bu vô hẹn uống cà phê nườm nượp luôn!”
Hai người còn lại dùng ánh mắt thương hại nhìn gã.
Ờ há, cũng đúng, dường như trong game Chiến Phạt này, luôn đầy mấy em fangirl nóng bỏng, chỉ chực bu vô mấy thằng gà cùi có 30 giây nổi tiếng vậy.
“Rồi, sẵn sàng chưa mấy ‘người đẹp’? Dô luôn đi.” Hoàng Lâm nhấc kiếm và khiên lên.
Bắn Không Hụt kéo ra phía sau, còn Bươm Bướm Nhút Nhát thì rút lui sang một bên.
Hoàng Lâm phóng thẳng về phía linh mục. Trong chiến đấu, quy tắc cơ bản là xử thằng hồi máu trước.
“Sảnh Neo!” Pháo Đài Nhân Loại gào lên.
Hoàng Lâm chỉ khịt mũi, bỏ qua cái kỹ năng khiêu khích đó, tiếp tục lao thẳng vào linh mục.
“Đồ ngu! Nó là người chơi, mấy chiêu tăng hay kéo cừu hận không có tác dụng đâu!” Bắn Không Hụt hét lên rồi bắn [Mũi Tên Trói Buộc] về phía Hoàng Lâm.
“Đụ má, tao đâu biết!” Pháo Đài Nhân Loại la lớn, bật [Xung Phong] lao lên chặn. hắn.
Hoàng Lâm nghênh chiến, cực kỳ chuẩn xác tung một đòn [Chém Bổ Nhảy Lên] vừa hay né luôn hiệu ứng choáng của [Xung Phong]. Kế đó, hắn dùng [Đòn Đập Mạnh] lập tức phản công, đánh cho Pháo Đài Nhân Loại ăn choáng ngược lại.
“[Ý Chí Của Chiến Binh]!” Pháo Đài Nhân Loại gấp rút la lên, gỡ bỏ trạng thái choáng.
Hoàng Lâm mỉm cười.
Đó là tuyệt chiêu kháng khống chế duy nhất của Đỡ Đòn, mà lại bị xài sớm quá.
Hoàng Lâm lẩm nhẩm: “[Cầm Nắm Tử Vong].”
Chiêu thức ập tới, biến gã Đỡ Đòn thành một cục thịt vô dụng, bất động trong 5 giây.
Hoàng Lâm lập tức chớp thời cơ, lao thẳng về phía linh mục, gã đang hốt hoảng liên tục niệm phép hồi máu lên hắn.
[-268 máu]
Đòn tấn c-ông hồi máu không ăn thua mấy, vì Hoàng Lâm có kháng ma lực cực cao.
“Mẹ kiếp!” Bươm Bướm Nhút Nhát chửi thề, ngay khi bị Hoàng Lâm dùng một đòn đánh thường kết hợp với kỹ năng [Song Kích] quật ngã.
[-2300 máu]
Tổng máu của linh mục chỉ tầm sáu ngàn.
Đòn đó của Hoàng Lâm đã cắt phăng hơn một phần ba thanh máu, đủ để thấy chỉ số tăng cường, đang đem lại sức mạnh lớn ra sao cho sát thương của hắn.
Hoàng Lâm vung tay, một cái đầu lâu đỏ rực xuất hiện, bám chặt lấy vai gã linh mục.
Hắn quay lưng đi, bật [Dẫm Đạp] lao thẳng về phía Bắn Không Hụt.
Cái đầu lâu lập lòe ánh sáng đỏ quỷ dị, dính chặt lấy linh mục, không gây ra tổn thương tức thì nào.
Dù không rõ nó sẽ phát tác ra sao, nhưng gã thừa hiểu, chắc chắn không phải thứ gì tốt đẹp.
“[Bắn Công Phá]!” Thợ săn hét lên, cố gắng chặn công kích đang lao tới.
Mũi tên chỉ làm Hoàng Lâm mất một nhúm máu, hắn không thèm chớp mắt. Như một cỗ xe lửa mất kiểm soát, dùng [Dẫm Đạp] đâm sầm thẳng vào gã thợ săn.
[-2890 máu]
Gần như nửa thanh máu của gã trong nháy mắt bay vèo.
[Dẫm Đạp] vốn không thể bị ngắt quãng, trừ khi có vật thể to lớn cỡ… bức tường gạch chắn ngang.
“Ráng lên, tao sẽ hồi máu cho mày!” Gã linh mục gào lên, bắt đầu thi triển kỹ năng.
Hoàng Lâm không thèm ngoái đầu lại.
Hắn cất thanh kiếm vào kho đồ, búng ngón tay.
Một chớp sáng đỏ lóe lên kèm t·iếng n·ổ chấn động.
Gã mục sư bị hất văng khỏi mặt đất, nghi thức thi triển tan tành, phép hồi máu bỏ dở.
[-860 máu]
Ngay lập tức, Hoàng Lâm triệu hồi lại v·ũ k·hí, chém mạnh vào Bắn Không Hụt.
[-700 Máu]
“[Chớp Nháy]” Gã thợ săn dịch chuyển tức thì về gần linh mục.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hiệu ứng t·ê l·iệt trên người Pháo Đài Nhân Loại đã sắp hết.
Hoàng Lâm thì vừa xài hết một vòng kỹ năng, gần như chẳng còn gì. Thế là hắn giơ Nhẫn Của Vua Lụi Tàn lên, gằn giọng:
“[Chiếu Chỉ Hoàng Gia].”
Hai kỵ sĩ mặc giáp vàng hiện ra, lao thẳng đến chém linh mục.
“Đụ má mày! Thằng chó ăn gian!” Pháo Đài Nhân Loại hét lên, vội vàng dùng kỹ năng kéo sự chú ý, nhằm để lôi hai kỵ sĩ ma rời khỏi gã linh mục.
Trong khi đó Hoàng Lâm đã áp sát Bắn Không Hụt, liên hồi trao đổi đòn đánh qua lại, còn Bươm Bướm Nhút Nhát cố gắng giữ thợ săn sống sót bằng hồi máu.
“Đây là triệu hồi. Tao đâu có gọi đám Undead của tao.” Hoàng Lâm cười nhạt, như đỉa bám riết lấy Bắn Không Hụt, liên tục bào mòn thanh máu gã.
Bắn Không Hụt đã dùng hết kỹ năng thoát thân như [Chớp Nháy] và [Bắn Công Phá] giờ thì hoàn toàn không cách nào kéo khoảng cách với Hoàng Lâm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập