Chương 75: Gặp gỡ bât thiện

Chương 75: Gặp gỡ bât thiện

Cô ta có thể là một cô gái mọt sách già nua, mập ú, ngồi chơi game trong tầng hầm nhà mẹ cũng nên… nhưng rồi hắn thấy, điều đó không còn hợp lý nữa. Nhất là sau khi nghe giọng cổ qua điện thoại.

Hắn ngồi trơ ra, mắt nhìn vô khoảng không, chợt lóe lên một suy nghĩ mới về con gái… và cả chính bản thân mình.

Hắn đã bắt máy, trò chuyện với một "cô gái" y như cách hắn nói chuyện với mấy đứa bạn, mỉ thật ra thì hắn cũng chỉ có được vài đứa thôi.

Nhận ra rồi chợt ngộ, hóa ra cũng như nhau hết… chỉ khác ở mấy câu chọc ghẹo về hẹn hò này nọ.

Hắn lắc đầu.

Về chuyện đi thêm mấy chuyến hầm ngục với cô ta, hắn vẫn thấy ổn… thậm chí còn thích nữa, nhưng cũng phải dè chừng.

Bởi vì chỉ vì hắn mới hiểu sơ sơ chuyện nói chuyện với con gái, thì cũng đâu có nghĩa hắn ngu tới mức, hoàn toàn tin tưởng bất kỳ ai mà không có lý do chắc chắn.

Nên hắn cũng không định cho cô biết tọa độ vô game của mình, đợi tới tận lúc gặp mặt rồi suy nghĩ sau.

Hoàng Lâm rướn người khỏi ghế, tập tễnh đi vô cái nhà tắm bé xíu, tắm qua loa rồi bước ra làm bữa sáng.

Cái gọi là bữa sáng đàng hoàng đối với hắn: bánh mì ốp la một trứng, với một ly cà phê hòa tan.

Điện thoại rung lên, hiện thông báo.

Là email báo: 250 ngàn vừa được chuyển vào tài khoản Pay-pol.

“Ồ, ngon.”

“Nhưng mình còn cần nhiều nữa. Mấy món rót ra từ quái chắc không bán được bao nhiêu. Biết đâu bán vài món trong Cửa Hàng Đóng Góp, nhưng ở nơi khác không có, thì có thể kiếm kha khá. Nhất là nếu mình tự đem ra đấu giá.”

Hoàng Lâm bước ra khỏi nhà, đi chậm rãi ngoài phố để đầu óc bót nặng nể.

Hắn chọt nhận ra, đời hắn trống rỗng biết bao, khi không có việc làm hay game để lấp đầy khoảng trống.

Nhiều chuyện cứ chạy qua đầu hắn.

Trong đó có cả hai người ở bệnh viện: gã đô con với gã kê cửa.

Nếu hôm đó hắn không ra tay giúp cái người trong xe hoi…

Nhưng rồi, cơ hội được chơi game này có lẽ đã đổi đời hắn theo hướng tốt hơn.

Cho dù tình cảnh hiện tại vẫn bấp bênh, tương lai thì chưa chắc chắn.

Hoàng Lâm đưa tay chào khi thấy bà Hương mở khóa tiệm.

“Chào con. Con ăn mặc cho tươm tất chút đi chớ con. Con gái nó thích mấy thằng ăn mặc sạch đẹp. Nhưng đừng có lòe loẹt quá, lỡ tụi nó tưởng con… ẻo lả thì khổ. He he.” Bà cười khúc khích, vừa mở tiệm vừa nói.

Hoàng Lâm thì ngày nào cũng mặc cái quần jean cũ, rồi thay đổi qua lại vài cái áo thun. Hắn nhoẻn miệng cười gượng gạo.

“Con cũng nên tính đi kiếm việc làm đi. Bác nghe nói chỗ kia đang tuyển…”

Hắn vội ngắt lời: “À, dạ bà, con kiếm được việc trên mạng rồi.” Hy vọng kết thúc sớm cuộc trò chuyện đầy thiện ý của bà.

Bà dễ thương, nhưng nhiều khi lại dễ thương quá mức, thân mật quá mức, làm hắn luống cuống.

Đối với Hoàng Lâm, người vốn đã sống khép kín chứ chẳng thân thiện chi, mấy cuộc trò chuyện riêng tư với người khác đúng là cực hình khó chịu.

Ngoại lệ duy nhất là Nhật Tín, bạn hồi nhỏ của hắn.

⁄Ừ, vậy thì ráng làm việc cho tốt nghen! Mà nhớ thay đổi tóc tai quần áo đi, sắm vài bộ quần áo đàng hoàng dô,” Bà nói, chỉ từ đầu tới chân cái bộ quần áo cũ sờn của hắn.

“Dạ, dạ, con sẽ đổi,” Hắn vừa gãi đầu, cái tật mỗi khi thấy khó xử.

“Vậy, hôm nay tiệm có bán gì không bà?” Hắn hỏi, vừa nhìn qua mấy giỏ trái cây. Hắn đang xem mấy quả cam, thì chợt nghe có tiếng gọi tên mình.

“Ê! Lâm?” Đó là giọng của một cô gái.

Tim hắn như rớt xuống, gương mặt lập tức trở nên vô cảm. Hắn miễn cưỡng quay lại, thấy cô đang nhìn hắn đầy chờ đợi, tay lại nắm chặt với một gã đàn ông nào đó.

Cô ta rất ưa nhìn, mái tóc dài đen mượt, thẳng tắp, đôi mắt có vẻ ấm áp.

Trên người là cái áo sơ mi lụa, váy bút chì, đôi giày cao gót nhọn, tay còn xách theo chiếc túi hàng hiệu nhìn có vẻ đắt đỏ.

Người đàn ông đi cùng cô khoảng ba mươi, cao ráo, thân hình săn chắc.

Từ bộ ba mảnh vest bóng bẩy và phong thái ngạo nghề của gã, người ta dễ liên tưởng đến kiểu tự mãn, giống hệt bọn CEO, hay mấy tay ngân hàng đầu tư quyền thế trên báo chí. “Yến Oanh…” hắn lẩm bẩm.

“Anh ra nông nỗi gì vậy?” Giọng cô ta pha chút ghê tởm, ánh mắt dán chặt vào những viết thương của hắn.

Bà Hương định mở miệng nói gì đó, nhưng hắn lắc đầu ra hiệu rồi quay đi.

~“ Đợi đã, sao lại bỏ đi dậy?” Cô ta kêu lên, chạy theo, đặt tay lên vai hắn.

“Cô muốn gì?” Hoàng Lâm cất giọng trầm đục, gạt tay cô ra.

“Này thằng kia, ăn nói tử tế vào. Đó là vợ sắp cưới của tao, đừng có láo.” Gã mặc vest chen ngang.

“Tui không muốn nói chuyện với cô, Yến Oanh. Cũng chẳng muốn nói chuyện với chồng sắ cưới của cô.” Hắn nghiến răng.

“Trời, Lâm, lâu rồi không gặp? Sao anh lại cư xử như dậy?”

“Cô biết rõ rồi, tui đã nói, tui không muốn nói chuyện với cô.”

“Được thôi, xem ra anh đang vội. Nhưng nếu anh chưa hay tin thì… ba tháng nữa sẽ có buổi họp lớp cấp ba đấy.”

“Tui biết. Nhưng tui không quan tâm.” Hắn nói dứt khoát.

Quả thực hắn không hề có chút hứng thú.

Yến Oanh thở dài. “Thôi kệ, anh vẫn cứ ôm khư khư quá khứ. Tui chỉ tình cờ gặp anh ở đây thôi. Nhưng đáng lẽ anh phải thân thiện hơn một chút chó?” Cô ta thêm vào. “Nhưng hình như đời anh vẫn chưa hết xui.”

Trước khi quay gót rời đi, cô ta còn ném lại một câu như bắn thẳng vào ngực hắn: “Rồi anh định thực hiện lời hứa bằng cách nào?”

Gã mặc vest khinh miệt lườm. hắn, Ti theo sau cô.

Hắn nghe gã hỏi gì đó về “lời hứa” nghe cô đáp: chỉ là mấy câu nói nhảm của một đứa con nít mà thôi.

Đầu hắn nhức nhối, hắn quyết định quay về nhà.

Hắn lắc đầu, lê từng bước về căn hộ.

Chỉ mới ra ngoài hóng gió một chút mà…

Hoàng Lâm nằm đài trên giường. “Đụ má, đi mà còn chưa mua được mấy món lặt vặt… thảm hại thiệt.”

Hắn cố gạt phắt chuyện vừa rồi ra khỏi đầu, bắt đầu suy nghĩ về tình trạng hiện tại của mình.

“Mình phải chữa cho ổn, giờ cầm nắm còn không nổi. Gân bị tổn thương, nhưng chắc vẫn chữa được… có điều mình không có tiền.”

“Chán c-hết mẹH!” Hắn hét lên.

Hắn chui vào buồng chơi game, bật đoạn ghi hình cảnh Dhavan giao đấu với nhóm hội. “Đội ngũ này cần phối hợp tốt hon. Tĩnh Linh Cao Quý thì lại biết cách dùng kỹ năng…” Hắn vừa xem vừa phân tích.

“Đoạn này là lúc mình xuất hiện, hehe.” Hắn bật cười, nhớ lại lần đi hầm ngục.

Hoàng Lâm cắt gọn video, thêm tựa đề: “Luôn Cảnh Giác”.

Trong phần mô tả, hắn ghi dòng: “Không bao giờ biết được, khi nào sẽ có một bộ xương đâm lén sau lưng.” rồi đăng tải đoạn clip.

Chẳng bao lâu, video đã bắt đầu có lượt xem liên tục.

“Mr. Hài Cốt” vốn đã có rất nhiều người theo dõi.

Chỉ trong vài phút, những bình luận chế giễu đã bắt đầu xuất hiện dày đặc, nhanh đến mức hắn không kịp đọc hết.

Hầu hết đều chửi Mr. Hài Cốt vì hành vi của hắn.

Nhưng hắn chẳng mấy bận tâm. “Miễn có tiếng tăm thì sao cũng được.”

Hắn lướt tiếp trang web, tìm mấy đoạn video thú vị.

Một đoạn cho thấy hắn đối đầu với một nhóm hội viên trong phòng của trùm nhỏ.

Video mở đầu bằng cảnh hắn nói vài câu, dậm chân xuống đất, rồi biến mất sau mấy lời nữa. Cảnh phim chuyển sang góc nhìn khác, con slime khổng lồ, xương cốt tụ lại che kín thân nó như một lớp giáp.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập