Chương 76: Lộ kỹ năng

Chương 76: Lộ kỹ năng

Đoạn kết hiện ra, trùm nhỏ bắt đầu tung chiêu, tàn sát cả nhóm bằng những kỹ năng khó lường.

Bọn họ rối Loạn đến mức, không cầm cự nổi quá vài giây.

Đòn đánh của cả nhóm cộng lại, cũng chẳng làm tuột nổi 10% thanh máu của trùm, sau đó toàn bộ nhóm ngã xuống.

Hoàng Lâm mỉm cười khi xem cảnh đó, bàn tay hắn khẽ nhấc lên, như muốn chạm vào cái cằm tro trụi không râu.

“Không biết mỗi ngày mình sẽ kiếm được bao nhiêu “Điểm đóng góp' nhất là sau gói cập nhật mới này.

Những người cấp cao sẽ chẳng thèm mò xuống mấy hầm ngục cấp thấp nữa, bởi vì bọn họ không được gì khi đánh trùm dưới cấp giới hạn. Còn đám người mới thì chắc chắn, sẽ bị ăn hành trong hầm ngục mới của mình thôi. Thế là càng nhiều điểm đóng góp cho mình.” Hoàng Lâm nhếch mép, cười khẽ.

Hắn suýt xoa tay lại với nhau trong khoái trá… nhưng rồi dừng lại, bởi hắn nghĩ cái kiểu đó chỉ hợp để làm trong game thôi.

Hắn bấm vào đoạn video kế tiếp, cảnh hắn chạm trán với ba người chơi, cấp độ tầm 40.

“Ồ, là bọn đó. Đám người Bươm Bướm Nhút Nhát trong nghĩa địa.”

Phần lớn bình luận về video của cái nhóm có cái tên đở tệ đó, toàn là phân tích về bộ kỹ năng của Hoàng Lâm.

Toàn bộ bộ kỹ năng.

Lông mày Hoàng Lâm nhíu lại.

“Má nó, sơ suất quá. Lộ sạch hết kĩ năng rồi. Kỹ năng duy nhất mình còn giữ lại để tạo bất ngờ trước bọn tay cứng, hoặc bọn dân chuyên, chỉ còn [Cuồng Tín]. Mình phải cẩn thận hơn… và tìm thêm vài kỹ năng mới càng sớm càng tốt.”

Một số người tô-xíc còn chửi ngu này ngu nọ, cách hắn dùng Bom Ma Quái để đặt cái đầu lâu lên người Pháo Đài.

Đung là đám dân mạng tiêu cực…..

Hoàng Lâm chỉ cười gượng.

Đúng là đòn rẻ tiền, nhưng vui, cũng là một cách cực ngầu để kết thúc trận đấu.

Nó cũng truyền đi một thông điệp rõ ràng: “Đừng có mà chọc vào Mr. Hài Cốt.”

Hắn suy nghĩ một lát, rồi đứng dậy đi tìm cái gì đó để ăn.

“Trời đất, ba ngày liên tiếp! Chắc mình khùng quá.”

Hắn ngồi xuống trước màn hình máy tính, bật vài bộ phim cũ xem cho đỡ chán.

Hoàng Lâm mở bản đồ game, tìm lại nghĩa địa nơi hắn đã thoát ra để chờ bản cập nhật. Hắn nở nụ cười, bởi gần đó có một hầm ngục.

Tên hầm ngục là Mạch Ngầm Bóng Tối, một mê cung toàn những cầu thang xoắn dốc đứng. Quái vật xuất hiện sau mỗi vài trăm bậc, toàn là những con quái thú hình người khổng lồ… người sói.

Nụ cười của Hoàng Lâm tắt ngấm.

“Má, mình ghét người sói…”

Trong tất cả sinh vật thần thoại, người sói là loài duy nhất thực sự làm Hoàng Lâm thấy sợ. Bọn nó khiến da hắn nổi hết cả gai ốc.

Có lẽ là do hắn nghe quá nhiều chuyện rùng rợn về chúng, hoặc do hồi nhỏ coi quá nhiều phim người sói.

Hắn nhớ lại cái cảm giác ngày còn bé, run rẩy trốn đi khi thấy những con người bình thường bỗng biến dạng thành quái thú quỷ ma góm ghiếc, rồi lao đi tàn sát máu me khắp nơi.

“Có thể chỗ này có liên quan tới Quân Đoàn Undead. Biết đâu mình lại tìm được thêm manh mối về vị trí của tổ chức Hắc Sọ ở đó cũng nên.”

Hoàng Lâm gõ tên tổ chức ấy vào ô tìm kiếm, nhưng chỉ ra vài kết quả lặt vặt, chẳng cógì quan trọng.

“Hình như ta phải tiếp tục làm nhiệm vụ cho Quân Đoàn Undead mới moi thêm được thông tin.” Cơn buồn ngủ kéo tới, rồi một ngày nữa lại trôi qua.

Hoàng Lâm chẳng còn việc gì làm ngoài ngồi vùi trong chán chường.

Hắn xem vài đoạn video, đặt đồ ăn, rồi lại ngủ.

Cuối cùng thì ba ngày cũng hết.

Mười phút trước khi máy chủ mở lại, Hoàng Lâm nhận được một cuộc gọi từ Mũi Tên Cô Đơn.

“Nè! Anh có định nói cho tôi biết anh đang ở đâu không hả?” Giọng cô nàng gần như hét thẳng vào tai hắn.

“Bình tĩnh! Tui ở nghĩa địa Tibia, phía bắc lãnh thổ của Kẻ Hủy Diệt. Cứ đi qua cổng dịch chuyển, tui sẽ đợi cô ở gần hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối. À mà nhớ mang theo đuốc… nhiều đuốc vô!” Những lời cuối hắn nhấn mạnh.

“Được rồi được rồi. Chắc đại ca bộ xương nhà ta sợ bóng tối quá hả.” Cô cười khúc khích. “Không phải!” Hắn lập tức nói nhanh. “Người sói ghét lửa, với lại tui cần nhìn thấy đường mà đi”

Ngay cả Hoàng Lâm cũng thấy mấy cái lý do đó nghe hơi gượng gạo.

“Tùy anh thôi.” Cô vẫn cười, rồi dập máy.

Hoàng Lâm tranh thủ ít phút còn lại để nhồm nhoàm vài món ăn.

Máy chủ game vừa mở lại, hắn như một con nghiện lao đầu tìm liều thuốc nhảy vào đăng nhập.

Bước vào thế giới ảo, một loạt ghi chú cập nhật và thông báo, hiện ra trên giao diện HUD của hắn.

Gói cập nhật Chiến Phạt 2.0

Một số kỹ năng của bạn đã được chỉnh sửa.

Đòn Đập Mạnh: thời gian choáng tăng lên 2 giây.

Song Kích: hồi chiêu giảm từ 60 giây xuống còn 30 giây.

Dẫm Đạp: tăng sát thương, giảm hồi chiêu để cần bằng với hiệu ứng né tránh.

Tổng sát thương của Dẫm Đạp: bằng 300% sát thương cơ bản của v:ũ krhí.

“Hửm, chỉ có vậy thôi hỏ? Tưởng nhiểu hơn chó.” Hắn lẩm bẩm.

Hoàng Lâm gọi AI của game: “Ê, Harold.”

Harold lập tức xuất hiện, bình thản nhìn. Hoàng Lâm.

“Có chuyện gì hửm?” AI trả lời.

“Vì bị giới hạn khu vực nên tôi không thể tiếp cận người hướng dẫn' để học kỹ năng. Không có mấy kỹ năng cơ bản thì tôi không thể tiếp tục chơi hiệu quả được.”

Harold gật đầu: “Cõi c-hết vốn được thiết kế cho những người chơi, có cấp độ cao hon nhiều so với khi cậu bước vào, nên tình huống này không được tính đến. Tôi sẽ sắp xếp người hướng dẫnở những khu vực cậu có thể tiếp cận.”

“Lần tới cậu quay lại Cõi C-hết, sẽ tìm thấy người hướng. dẫn. Cảm ơn cậu đã báo vấn đề này.”

Nói xong, ông ta biến mất ngay, không cho Hoàng Lâm cơ hội đáp lại.

“Nảán thiệt… mình còn nghĩ có thể học được kỹ năng ở đây. Nhưng giờ không thể quay lại nữa, mình còn phải gặp Cô Đơn.”

Hoàng Lâm đứng chờ cùng đám Undead của mình, ngay trong tầm mắt của hầm ngục. Cửa vào là một cái hang, tối om, như miệng sói há ra với hàm răng nanh nhọn. hoắt.

Đó chính là lối vào hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối. Từ bên trong vọng ra tiếng tru xa xăm, hoang dại, đầy khát máu, khiến không khí cũng run lên.

Làn da xác khô quắt của hắn rùng mình khó chiu…

Dù đã có khả năng miễn nhiễm với hiệu ứng Sợ Hãi, tim hắn vẫn thắt lại khi nghĩ tới việc, sắp phải đối mặt với những con quái vật ác mộng, đã ám ảnh hắn từ hồi nhỏ.

Hoàng Lâm đứng sừng sững trước cửa hang dẫn vào hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối. Nghĩa địa nằm cách đó, chừng vài trăm mét phía sau lưng hắn.

Chung quanh là những tán cây cao lớn, thân cây tối sầm, bóng đổ xuống mặt đất trông ghê rọn.

Hắn nghe tiếng lá xào xạc phía sau, quay đầu lại thì thấy một nữ yêu tình xinh đẹp đang nhìn hắn, miệng nở nụ cười ấm áp.

“Hế-lô/” Mũi Tên Cô Đơn lên tiếng, ánh mắt hướng về Hoàng Lâm và đám Undead của hắn. “Ồ, nhìn anh lên cấp cũng ác dữ,” Cô nói khi để ý thấy Hoàng Lâm đã đạt cấp độ 68.

“Cô cũng dậy,” Hoàng Lâm đáp, mắt lướt qua bảng thông tin của Mũi Tên Cô Đơn.

Tên người chơi: Mũi Tên Cô Đon

Cấp độ: 55

Lớp: Thợ Săn

“Tui cày sô-lô từ bữa giờ, mà trời ơi, chán c-hết luôn,” cô vừa nói vừa xoay xoay mấy lọn tóc, làm ra vẻ đễ thương.

“Vậy mình vô luôn hả?” cô hỏi.

“Tui tính dậy, nhưng chắc còn phải làm một chuyện trước,” Hoàng Lâm đáp, mắt nhìn Mũi Tên Cô Đơn.

“Chuyện gì dậy?” Cô tò mò.

“Phải tập quen với cơ chế Né tránh mới. Cô quên rồi hả, giờ tụi mình đâu còn có thể tấn công quái thoải mái mà không sợ thất bại nữa đâu. Giờ né đòn còn giúp giảm sát thương nhận vào. Nhất là mình không có linh mục trong nhóm, ăn sát thương trực diện là không ổn đâu. Nhất là hầm ngục ở cấp này.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập