Chương 77: Thử nghiệm x Né tránh (Chương cảm ơn Zakusha)

Chương 77: Thử nghiệm x Né tránh (Chương cảm ơn Zakusha)

^À, đúng ha. Tui cũng biết chút ít về hầm ngục này, nhưng không dám chắc rõ hết. Đi vô mà chưa kiểm tra cơ chế mới, coi bộ cũng nguy hiểm.”

“Đừng lo, tui nhớ hết mấy cái quan trọng rồi. Giờ chỉ cần kiếm vài con quái để thử thôi,” Hoàng Lâm vừa nói vừa đảo mắt tìm mồi.

“Có đám Undead trên đường kìa, thử với tụi nó không?” Cô gợi ý.

Hoàng Lâm liếc nhìn cô, mặt nghiêm lại, rồi chỉ tay về đám Undead của hắn.

“Tui đâu có đánh Undead được,” Hắn nói, ánh mắt ngán ngẩm nhìn cô.

“À há, lỗi tui, lỗi tui,” Cô bật cười khúc khích. “Vậy giờ mình làm gì?”

“Đi kiếm mấy loại quái khác đi. Ítnhất cũng phải có cái gì đáng để thử chớ,” Hoàng Lâm nói rồi vòng ra phía sau hầm ngục để tìm.

Mũi Tên Cô Đơn và đám Undead lặng lẽ đi theo sau, cho tới khi họ đến một khoảng trống nhỏ ngay sau hang.

Nơi này là mép vực, bên dưới có chừng vài chục con báo đen đang đi loanh quanh.

Bọn nó hiện có cấp độ ba chục, được gắn nhãn Báo Hoang, mạnh hơn hẳn báo thường.

“Tốt nhất thử với tụi này đi. Tui lên trước,” Hoàng Lâm nói rồi tiến lên.

Gần như ngay lập tức, ba con báo phóng thẳng về phía hắn.

Hoàng Lâm lùi lại, mắt quan sát từng cử động của nhân vật.

Một con báo nhào tới, nhưng hắn dễ dàng né sang một bên.

Cú vồ của con thú chỉ cào trúng không khí. Lập tức, Hoàng Lâm phản đòn, chém vào lưng nó khiến con thú chao đảo.

Ngay sau đó, hắn tung kỹ năng [Bom Ma Quái] thanh máu của con báo tuột mất hai phần ba “Anh có chắc là mình không phải pháp sư không đó?” Mũi Tên Cô Đơn tròn mắt khi thấy lượng sát thương lớn.

“Nhờ bản cấp nhật mới thôi. Làm kẻ địch loạng choạng thì kỹ năng kế tiếp sẽ +50% sát thương,” Hoàng Lâm đáp, vừa né thêm một cú về nữa.

“Cái này coi bộ dễ ghê,” Hoàng Lâm vừa nói, vừa không phản công. tiếp tục tránh né đám báo, phảng phất đang cố tập quen với cơ chế mói.

“Thiệt ra thì, cũng vui thiệt đó,” Hắn cười, nhưng giọng nói của một con thây ma già cối nghe ghê rợn đến mức ai nghe cũng rùng mình. “Cô thử đi.”

“Rồi ô kê, để tui/” Mũi Tên Cô Đơn đáp, rồi nhảy vô trận.

Gần như liền sau đó, cô cũng bắt nhịp được, né không hụt cái nào.

“Cái này ngon hơn trước nhiều. Dùng chiến thuật “thả diểu' giờ dễ hơn, trước kia tui phải dùng kiên tục kỹ năng để giữ khoảng cách, còn giờ chỉ cần né là thoát khỏi tụi nó rồi,” Cô vừa nói vừa né đòn, nhìn nhẹ nhàng như đang múa.

“Rồi, kết thúc thôi. Tui tưởng sẽ khó hơn nhiều,” Hoàng Lâm gầm lên, rồi chém lia lịa vào đám báo tội nghiệp.

Tiếng gào thảm thiết vang vọng cả cánh rừng tăm tối, một con thây ma quái dị đang thảm s-át mấy con mèo nhỏ đáng thương.

Chưa đầy một phút, cả ba con báo gục xuống.

“Rồi, thử cái khác,” Hoàng Lâm nói, rồi ra lệnh cho một bộ xương cầm cung, bước lên đối mặt một con báo khác.

Hắn chọn một con đi lẻ để làm đối thủ cho cung thủ.

Hai bên bắt đầu giao đấu.

Nhưng cho dù Hoàng Lâm điều khiển thế nào, con cung thủ vẫn không chịu né đúng ý hắn. Thỉnh thoảng thì nó cũng né được một lần, nhưng hoàn toàn không theo mong muốn của Hoàng Lâm.

“Hình như cái đám Undead này tụi nó… trí khôn hơi bị thấp thì phải.” Hắn nói, trên mặt hiện rõ vẻ đang suy nghĩ.

“Ý anh là sao?” Mũi Tên Cô Đơn hỏi, vừa mới hạ con quái cuối cùng ở bên cô.

“Tui không điều khiển được bọn Undead né đòn. Nhưng thỉnh thoảng, tụi nó lại tự động né được.”

“Cái đó chắc sau này sẽ phiền lắm đó,” Cô nói, bắt đầu nghiêm túc nghĩ ngợi hơn.

“Chắc cũng không đâu. Mai mốt tui lên cấp, có nhiều thuộc hạ hơn. Mất vài con không biết né đòn thì cũng không thành vấn đề.” Hắn đáp tỉnh bơ.

“Ồ, anh sẽ có nhiều hơn hả? Nghe hấp dẫn ghê đó! Tui muốn coi thử lắm luôn.” Cô nói, mắt gần như sáng lấp lánh.

“Haaiz… tui chưa từng thấy ai khoái mấy cái đống xương biết đi như cô hết… Thôi, đi. Xuống hầm ngục tổi thì tụi mình sẽ quen với cái cơ chế mới này thôi.” Hắn nói, bước về phía hang động.

Khi Hoàng Lâm vừa tới cửa hang, hắn nghe thấy tiếng mấy người đang nói chuyện.

Đó là hai người chơi có mang thẻ tên bang hội, thành viên của một hội chi nhánh trực thuộc Kẻ Hủy Diệt.

Bọn hắn vừa mới vào hầm ngục, Hoàng Lâm chưa kịp kiểm tra cấp độ.

“Có người.” Hắn nói, gương mặt bỗng nghiêm lại.

Rồi hắn quay sang nhìn Mũi Tên Cô Đơn.

“Sao anh nhìn tui kiểu đó? Ê, tui không có báo ai đâu nghen.” Cô cằn nhằn. “Tui cũng đâu muốn ai vô phá hầm ngục của tụi mình. Anh nên bắt đầu tin tui đi chó.” Cô phụng phịu. “Tui có nói gì đâu… Mà thôi cũng kệ. Tụi mình sẽ đi theo sau, nếu có chuyện gì nguy hiếm tuo sẽ bấm Kết thúc nhiệm vụ, bỏ cô lại một mình.” Hắn đáp.

“Trời đất! Không chơi đẹp nha! Anh ác quá! Định bỏ mặc một thiếu nữ bơ vơ trong cái hang tối thui này hả! Lỡ có chuyện xấu xảy ra với tui thì sao!” Cô kêu lên, nhưng nghe giọng chẳng giống giận thiệt, mà giống như… chờ đợi điều gì đó.

“Chắc cô ta thuộc dạng M rồi.” Hoàng Lâm nghĩ, nhớ lại cái lúc tên Lich trong lâu đài băng. dùng xích trói cô ta.

“Thôi, đi.” Hắn nói, rồi bước lên phía trước.

Ngay trước khi hắn kịp vào trong, một tên lùn bước ra từ hang.

Đó là một người lùn thuộc hội Kẻ Hủy Diệt, chuyên đứng thu phí vào hầm ngục.

Gã có vẻ mặt ngạo nghễ, nhưng vừa liếc thấy Hoàng Lâm thì mặt gã tái mét, té ngửa ra sau, ngất xiu tại chỗ.

“Cái mặt anh chắc xấu quá, nên làm người lùn xiu luôn đó.” Mũi Tên Cô Đơn nói, cốnhin cười.

“Haaiz… ít ra mình khỏi phải trả phí vào cửa, cô nên biết ơn đi.” Hoàng Lâm lầm bầm, rồi bước vô hang.

Cai hang tối đen như mực.

Đó cũng là lý do Hoàng Lâm kêu Mũi Tên Cô Đơn đem theo đuốc.

Cô lấy một cây đuốc ra, nhưng trước khi kịp đốt lửa thì Hoàng Lâm lắc đầu:

“Đừng… Giờ đốt lên sẽ làm lộ vị trí. Nhìn kìa.” Hắn chỉ xuống phía bậc thang khổng lồ.

Ở cách vài trăm mét phía dưới, có hai ánh sáng nhỏ lập loè.

“Đó là mấy người vào trước tụi mình.” Hoàng Lâm nói, mắt dõi theo. “Nếu tụi mình thắp đuốc thì bọn họ sẽ thấy liền.”

“Ừm… vậy tụi mình đi kiểu gì? Tối thui có thấy đường đâu.” Cô hỏi.

“Đáng lẽ nó phải tối chớ, tên hầm ngục này gọi là Mạch Ngầm Bóng Tối mà. Nhưng tui thì thấy rõ ràng, kể cả trong bóng tối.” Hắn đáp.

⁄Ờ thì… anh là Undead, loài sống về đêm. Còn tôi chỉ là một nữ yêu tỉnh xinh đẹp, tui cần ánh sáng chó.” Cô càu nhàu, nhưng giọng nghe như đang chọc giõn hắn.

“Đứng đây chò. Tui đi một chút rồi quay lại.” Hắn nói, lấy một cây đuốc chưa châm lửa từ tay Mũi Tên Cô Đơn, rồi bước xuống một mình.

Cầu thang được xây bằng đá, bên cạnh là một hố vực khổng lồ, rơi xuống đó thì chắc chắn chết.

Khi Hoàng Lâm đến gần chỗ hai cây đuốc lập loè, hắn thấy hai nhà mạo hiểm đang đi xuống vừa chém quái vừa tiến lên.

“Trời má, bắt buộc phải dùng đuốc ở đây đúng là phiền. Tao cầm đuốc thì không xài khiên được…” Một gã vừa chửi thể vừa gạt lũ quái ra.

“Thôi, đừng có làm như đứa con nít khóc nhè nữa, có gì đâu mà khó,” Gã đàn ông cầm than! kiếm đơn nói, rồi vung xuống, chém thẳng vào một con người sói cao gần ba mét.

Chỉ mới nhìn thấy con sói đó thôi, lông trên lưng Hoàng Lâm đã dựng đứng.

“Trời đất! Thiệt tình, mình chúa ghét mấy con người sói này!” Hắn nghiến chặt nắm tay, trong bụng chửi thầm, rồi từ từ bước tới gần để quan sát hai nhà mạo hiểm kia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập