Chương 78: Hại người
Tên nhân vật: Pa-na-đôn
Cấp độ: 115
Lớp chưc nghiệp: Đỡ Đòn
Tên nhân vật: Huykhanh 11
Cấp độ: 120
Lớp chức nghiệp: Kiếm Sĩ.
Mặt Hoàng Lâm trở nên nghiêm trọng khi thấy cấp độ của hai người đó.
Đây vốn là hầm ngục cấp độ tám chục, lẽ ra không có chuyện bọn này xuất hiện ở đây.
Tuy nhiên, hắn lại để ý thấy hai gã đứng hơi xa nhau.
“Được rồi, lát nữa con Heo Bóng Đêm sẽ lao tới đó. Nhớ đừng đứng ngay giữa lối đi, không là nó húc văng mày qua một bên liền,” Huykhanh 11 nói với bạn mình.
“Tao biết rồi, khỏi nhắc,” Pa-na-đôn đáp, vừa bước sát mép cầu thang gần vực sâu hun hút.
Hoàng Lâm nhớ rất rõ con Heo Bóng Đêm này.
Hắn đã nghiên cứu kỹ mọi thứ về hầm ngục này trước khi máy chủ mở lại.
Con quái này sẽ sinh ra trong hầm ngục, rồi lao thẳng tới, hất văng bất kỳ ai đứng giữa bậc thang, rớt xuống vực tối.
Hoàng Lâm mỉm cười khẽ, vuốt râu.
Một lát sau, hắn lấy ra một cái đầu lâu đỏ, khẽ hô lệnh cho nó bay lơ lửng trong bóng tối, hướng đến một trong hai gã kia.
Không khí bỗng trở nên lạnh ngắt, nặng nề, rợn rợn như đang ở giữa tâm bão.
Từ sâu dưới lòng vực vọng lên một thứ âm thanh mơ hồ, tựa như tiếng trống trận dồn dập.
“Nó lên rồi đó, Pa-na-đôn! Tránh xa giữa đường đi ra, chuẩn bị sẵn tinh thần!” Huykhanh la lớn, bước nép sát hơn vào mép cầu thang.
“Tao biết mà!” Pa-na-đôn chồm tới gần hơn mép vực, liếc nhìn xuống. Nhưng rổi gã trợn to
mắt.
Thay vì bóng tối sâu hun hút, từ dưới vực lại có thứ gì đó đang phát sáng bay lên.
“Cái con mẹ gì dậy?”
Cái đầu lâu đỏ lửa vượt qua mép cầu thang, từ từ bay thẳng đến gã.
Pa-na-đôn giật lùi, nhìn chằm chằm vào cái thứ đáng sợ kia.
“Này, mày làm cái quái gì vậy? Nó đang lên rồi kìa!” Huykhanh quát.
“Có… có cái đầu lâu vừa bay lên từ vực chỗ tao nè!”
“Đứng sát mép đi!” Huykhanh gầm lên.
Rồi gã cũng thấy có ánh sáng phát ra từ phía vực bên mình. “Đợi đã! Bên tao cũng có một cái đầu lâu nữa!”
Tiếng móng guốc dồn dập vang rền, trong cơn dâng trào dữ dội, một con heo khổng lồ hiện ra, lao thẳng lên bậc thang.
Heo Rừng Lưu Đày Nơi Vực Thẳm
Cấp độ: 250
Máu: 300,000
Kỹ năng: [Dẫm Đạp]
Hoàng Lâm nheo mắt, chăm chú nhìn con quái, đang rút ngắn khoảng cách với hai gã kia, chờ đúng thời điểm.
Ngay bây giờ.
Hắn búng tay, môi nở nụ cười nguy hiểm.
Cả hai cái đầu lâu đồng loạt nổ tung, bùng lên đám lửa đỏ dữ dội.
Sóng xung kích hất văng hai gã, vào đúng đường đi của con heo.
Bị kỹ năng làm cho choáng váng, bọn gã trơ mắt nhìn con quái to bằng con tê giác lao tới.
Ầm một cái, con heo húc ngang, cặp nanh thô to như chùy sắt va quét.
Nó hất tung hai gã ra xa, văng thẳng vào vực tối.
Bọn gã gào thét khi rơi, âm thanh vang vọng một hồi, nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng.
Hoàng Lâm cười khoái trá một lúc, nhưng liền nhận ra con heo không hề chậm lại. Mà hắn
thì đang đứng ngay trên đường chạy của nó.
“C·hết mẹ!” Hắn xoay người bỏ chạy.
“Đụ má, đụ má!!” Biết chắc con quái sẽ đuổi kịp, hắn kích hoạt kỹ năng [Dẫm Đạp] để tăng tốc.
Dù vẫn không chạy thoát được, nhưng hắn chỉ cần câu giờ thêm chút nữa thôi…
Chưa chạy tới nơi, hắn đã la làng lên:
“TRÁNH RA! MAU NÉP VÔ MÉP ĐI!!”
Khi hắn hiện ra trong tầm mắt, hai tay quơ loạn xạ, Cô Đơn nhìn hắn như thể hắn bị điên:
“Anh làm cái gì mà hoảng loạn dữ dậy….má!” cô lập tức quay đầu chạy thục mạng lên bậc thang.
“Anh đã làm cái gì vậy hả!!” Cô la lên trong lúc Hoàng Lâm vừa kịp bắt kịp.
Hắn không buồn trả lời, chỉ lo hét giục tránh ra khỏi đường chạy của con heo.
Nếu tới lúc này mà cô chưa hiểu, thì cũng chẳng kịp nữa rồi.
Cuối cùng Mũi Tên Cô Đơn cũng nép sang một bên, dừng lại.
Khi thấy Cô Đơn cùng cả đội đã an toàn bên mép, Hoàng Lâm mới dừng bước theo.
Thở hổn hển, hắn quay lại nhìn con heo rừng đang lao tới.
Hắn lùi dần ra sát mép bậc đá, chờ nó phóng thẳng lên cầu thang rồi chạy qua.
Nhưng thay vì làm vậy, con thú lại khóa chặt hắn trong đôi mắt đỏ lừ nhỏ xíu, đổi hướng, lao thẳng vào hắn.
“Trời đất! Giỡn mặt hả?!” hắn la lên.
Cô Đơn đang bắn tên liên tục vào nó nhưng chẳng có chút hiệu quả gì.
Ngay trước khi con heo rừng tông thẳng tới, Hoàng Lâm nghiêng người sang một bên rồi xoay người lại:
“[Chém Bổ Nhảy Lên] [Bom Ma Quái]
Hắn không mong cú đánh gây sát thương, nhưng nó cho hắn giây phút ngắn ngủi bất tử.
Con heo rừng lướt ngang qua, tức giận gầm gừ, Hoàng Lâm búng tay.
Hắn cố tình triệu hồi quả đầu lâu ngay bên hông con thú.
Vụ nổ hất đầu nó lệch ra phía ngoài mép, làm con thú loạng choạng rồi lao thẳng ra khoảng không.
Bốn vó của nó quẫy loạn trong không trung, cú lao về phía trước cuối cùng cũng kết thúc, nó rơi xuống, trong cơn thịnh nộ chói tai kêu ‘eng éc’.
Thăng cấp
Hoàng Lâm nhìn chằm chằm vào khung thông báo.
Hắn vừa nhảy liền sáu cấp, lên cấp độ 71, có tổng cộng 86 điểm chỉ số để phân bổ.
Ngoài ra còn có một thông báo hiện lên, từ lúc hắn đang chạy trốn con heo rừng: hắn vừa được thêm 40 điểm đóng góp.
Hắn cười khoái chí, Pa-na-đôn với Huykhanh 11 đã góp vốn cho quỹ của Hoàng Lâm.
Mũi Tên Cô Đơn ngẩng lên từ bảng trạng thái của mình, ngạc nhiên hết hồn:
“Trời, ghê dữ! Tui đâu có ngờ, chỉ hỗ trợ thôi mà cũng được lên cấp, lại còn nhiều lần nữa.”
“Cô lên được mấy cấp?” Hoàng Lâm hỏi.
“Mười. Còn anh?” Cô hỏi lại.
“Sáu. Con đó cấp còn cao hơn cả trùm hầm ngục nữa.” Hắn nhớ lại mình từng đọc là, trùm ở đây tầm cấp độ tám chục.
Cô Đơn nhún vai: “Có khi con này không phải để g·iết, mà chỉ được đặt ở đây để hù người ta, cho họ phải cảnh giác thôi.”
“Tui đang tính coi chừng farm nó được. Nó có thể giúp mình cày cấp nhanh trong nhiều cấp tới.” Hoàng Lâm gãi cằm suy nghĩ.
Cô Đơn liếc quanh:
“Đợi đã.. hình như còn thiếu gì đó.”
“Thiếu gì?”
“Lụm đồ rớt ra chứ gì nữa!” Cô tiu nghỉu, thất vọng nói.
Hoàng Lâm nhìn quanh, chẳng thấy gì hết.
“Chắc nó rớt xuống cùng con quái luôn rồi. Muốn xuống đó coi thử không?” Hắn cười khẩy.
“Thôi, khỏi. Mình đi tiếp đi.”
“Ừ, tới lúc xuống gặp trùm rồi.” Hoàng Lâm gật đầu.
Trước khi tiếp tục, hắn ra lệnh cho Bud với con xương khô tinh anh cầm đuốc sáng.
Cả nhóm đi nhanh xuống bậc thang, cho tới khi Hoàng Lâm nhận ra chỗ Pa-na-đôn với Huykhanh 11 đã rớt xuống vực.
“Được rồi. Hai người đó dọn giùm mình đám người sói từ đây trở lên.”
“Còn từ đây xuống, tụi mình phải tự lo. Nhưng tui không muốn bị kẹt giữa hai người đó với đám người sói, nếu tụi kia quay lại hầm ngục sau khi hồi sinh. Nên giờ tụi mình phải đi cho lẹ.”
Nói xong hắn dẫn đầu luôn, không cho Cô Đơn có cơ hội chọc giỡn.
Cả bọn lục tục xuống cầu thang, nhanh hết mức mà đám Undead có thể.
Tiếng tru vẳng lại từ xa làm Hoàng Lâm giật thót, suýt té.
Hắn liền ra hiệu cho Bud bước lên thay hắn dẫn đầu.
Mũi Tên Cô Đơn bật cười khúc khích trước mấy trò lố của Hoàng Lâm:
“Mắc cười thiệt, có mấy con chó mà cũng làm anh sợ dữ dậy.”
“Chó?! Đợi tới khi tụi nó cắn bay cái đầu cô đi rồi hẵng nói.” Hắn rùng mình.
Cả nhóm lại tiến xuống, chẳng bao lâu đã nghe thấy, tiếng bước chân có móng vuốt đang gõ ‘lộp cộp’ trên bậc đá.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập