Chương 79: Nỗi sợ người sói

Chương 79: Nỗi sợ người sói

Một con quái vật giống chó hiện ra, ánh lửa từ đuốc của Bud hắt lên khiến nó càng thêm ghê rợn.

Hoàng Lâm lập tức xem xét thông tin quái:

Người Sói Biến Dạng

Cấp độ 70

Máu: 20,000

Sát thương: 1500 – 2000

Vô hiệu hóa sát thương: 350

Hấp thụ phép: 350

Kỹ năng:

[Tru]: Làm kẻ địch loạng choạng, đẩy lùi chúng.

[Vồ Xé]: Xé xác dã man, gây 300% sát thương cơ bản.

Một nửa da thịt trên thân hình to lớn của nó, đã thúi nát hoặc biến mất, để lộ cả xương và nội tạng mục rữa.

Hoàng Lâm vốn đã sợ, giờ còn phải kìm nén thêm cảm giác ghê tởm.

Hắn có chuẩn bị tâm lý cho nỗi sợ, nhưng không ngờ sự buồn nôn, lại đánh gục chút kiểm soát mỏng manh của hắn.

“Cái gì còn ghê hơn người sói? Người sói Undead!” Hoàng Lâm tự hỏi rồi dùng giọng the thé run rẩy tự trả lời, vừa lùi xa hơn ra sau đám Undead của mình.

Thôi, lần này cho Cô Đơn với mấy đứa Undead lo. Tụi nó cũng cần tập luyện với thu điểm kinh nghiệm. Ờ, vậy đi.

Rồi thêm ba con Người Sói Biến Dạng nữa từ trong bóng tối lù lù bước ra, theo sau con đầu tiên.

Hoàng Lâm lao thẳng vô trận, gào hét tới mức cái giọng the thé của hắn vang rát cả cổ:

“Má, đều tại thằng Nhật Tín hay bày mấy cái trò người sói nhảm nhí của nó!”

Hắn kích hoạt kỹ năng [Dẫm Đạp] nhắm thẳng vô đám người sói mới xuất hiện.

Hắn đâm xuyên ngang qua con đầu đàn, hất nó văng sang một bên, rồi liệng theo một quả Bom Ma Quái.

Búng tay một cái kích hoạt nổ, hắn hét lớn:

“Cô Đơn! Hất nó xuống mép đi!”

Cô Đơn liền bắn một phát [Bắn Công Phá] cộng thêm lực từ cái đầu lâu nổ tung, làm con đầu đàn bị hất bay ra ngoài, tru lên thảm thiết suốt dọc đường rớt xuống.

Ba con người sói còn lại gầm rú, nổi điên vì con đầu đàn bị griết.

Bọn nó đồng loạt lao thẳng vô Hoàng Lâm.

Hoàng Lâm dùng kỹ năng [Chém Bổ Nhảy Lên] trong khoảnh khắc ngắn ngủi hắn bất tử, cơ

thể được đẩy ngược ra sau, vừa hồi phục vừa gây sát thương lan.

Đám quái bị trúng đòn, càng lúc càng tức điên.

Bọn nó gầm gừ, ánh mắt đỏ ngầu, hiện lên cái nhìn vừa thù hận vừa đói khát.

“Đụ má mày, Tín!” Trong đầu hắn chợt lóe lên hết mấy ký ức ngày xưa: Nhật Tín cứ ép hắn đi coi phim kinh dị về người sói, nhất là cái Halloween ám ảnh khi nó mặc đồ người sói, y như thật hù hắn té xỉu.

Nhật Tín lúc nào cũng lấy hắn ra làm trò cười.

Từ nhỏ tới lớn hắn chưa bao giờ vượt qua được cái nỗi sợ người sói. Và ngay lúc này, sự thật đó lại hiển hiện rành rành.

Đội quân Undead của hắn xếp thành vòng vây quanh ba con quái.

Người sói hơi lùi lại vì sợ lửa từ mấy cây đuốc.

“Bọn nó sợ lửa! Xài thêm đuốc đi!” Hoàng Lâm ra lệnh.

Mũi Tên Cô Đơn liền ném thêm đuốc cho mấy con Undead chưa có.

Một con ngạ quỷ của Hoàng Lâm, là con quái có chiều cao cao nhất trong đội, chụp lấy đuốc.

Đám người sói tru rống, ánh mắt đầy sợ hãi, nhưng bản năng lại thúc ép bọn nó lao vào t·ấn c·ông.

Một con xương khô thi pháp thì không lấy đuốc, nó chỉa cây trượng ra, phóng ra một q·uả c·ầu l·ửa thay vì cái luồng khí đen quen thuộc.

Quả cầu lửa bén ngay vô bộ lông của con sói, biến nó thành một khối lửa gào thét, lao vào cào xé tất cả những gì gần kề.

Thông báo hiện lên:

“Một thuộc hạ của bạn đã tìm thấy con đường ma thuật.

+20 điểm đóng góp.”

“Quao! Vậy là bọn bay có thể học kỹ năng hả!” Hoàng Lâm mừng quýnh.

“Hay lắm! Đốt tụi nó đi, xương!” Hắn gào lên với con thi pháp mới ‘tiến hóa’.

Bộ xương thi pháp đó nhìn giống như đang tự hào, nó liền bắn liên tục một loạt cầu lửa vào bọn người sói.

Dù sát thương không cao, nhưng ngọn lửa đủ làm bọn sói hoảng loạn.

Chỉ ít lâu sau, đám quái rối Loạn lần lượt gục xuống crhết sạch.

Hoàng Lâm lụm mấy cái nanh mà bọn nó rớt lại, chia nửa cho Mũi Tên Cô Đơn.

Cô nàng vừa cười vừa hỏi, “Nãy giờ tui có nhìn lộn không dậy, hay thiệt tình anh sợ đó?”

“Tôi không có!” Hoàng Lâm đáp cứng ngắc.

“Ờ ha, đại ca Mr. Hài Cốt mà sợ cái gì được” Cô bật cười khúc khích rồi đi xuống cầu thang.

Bọn hắn đi xuống thêm một đoạn khá lâu, thì nghe tiếng tru gào vọng lên, thêm một bầy sói khác, đông hơn, tầm ba con nữa.

Hoàng Lâm mất khá nhiều thời gian mới trấn tĩnh để đánh tiếp.

Cuối cùng, cả nhóm cũng hạ được bọn quái, xen kẽ đâu đó là mấy tiếng la hét the thé mà Hoàng Lâm thề là phát ra từ mấy con Undead của hắn.

Sau vài trận nữa với đủ loại người sói, cả nhóm cuối cùng cũng tới chân cầu thang.

Trước mặt bọn hắn là một cánh cửa khổng lồ, chung quanh gắn hàng trăm cây đuốc.

Nhưng bóng tối vẫn che phủ, ánh sáng từ đuốc vẫn không đủ soi tỏ, sáng rõ hết cánh cửa.

Nơi nào có ánh sáng chiếu tới thì hiện ra, những hoa văn khắc hình những sinh vật cổ xưa hung tợn.

Ma sói, rồng, thủy quái, rùa khổng lồ và còn nhiều thứ khác nữa.

Đứng chắn ngay trước cánh cửa rộng hơn hai trăm mét, là một con người sói khác hẳn mấy con trước đó bọn hắn từng gặp.

Nó có bộ lông bạc sáng, quanh cổ mọc ra một bờm lông dày oai vệ.

Đôi tay nó to như gốc cây cổ thụ, bờ vai trông y như khối đá lớn, lồng ngực sâu hoắm như một cái hang.

Khác với đám người sói thú tính trước đó, nó mang dáng dấp con người nhiều hơn, phần thú

bót hung tọn.

Nhưng đôi mắt đỏ rực như lửa cháy, lại là dấu hiệu cho thấy nó đã mất đi lý trí từ lâu.

Fenric Bờm Bạc

(Lớp Trùm)

Cấp độ: 80

Máu: 25,000

Vô hiệu hóa sát Thương: 1000

Hấp Thụ Ma Pháp: 500

Một con thú còn sống sót từ Cổ Đại. Suốt hàng ngàn năm, Fenric đi tìm đường về quê hương, cho tới khi tìm ra cánh cổng, để rồi phát hiện nó đã đóng chặt với mình. Vĩnh viễn bị mắc kẹt, vĩnh viễn khao khát… một kiếp sống bi thương.

“Sao mà… chán dữ.” Mũi Tên Cô Đơn lẩm bẩm.

“Sao dậy?”

“Con heo rừng hồi nãy cấp còn cao hơn nữa. Quay clip con này cũng chẳng đáng.” Mũi Tên Cô Đơn ngó lên con ma sói cao hơn sáu mét.

“Nhưng truyền thuyết của nó cũng hay. Cánh cửa này chắc chắn giữ bí mật lớn.” Hoàng Lâm bước lại gần, cố nhìn kỹ hơn.

Giữa mấy hình chạm khắc, hắn thấy một thứ quen quen.

Ở ngay góc có khắc hình một toà kiến trúc, một cung điện xương…

Đúng lúc đó, hắn nghe tiếng la vọng xuống từ trên cao.

“Ở KIA KÌA!”

Hắn ngẩng đầu, thấy hai ngọn đuốc đang hạ dần xuống bậc thang.

Chính là Pa-na-đôn với Huykhanh 11.

“Đù…..Vậy là màn kết không có chán như cô nghĩ đâu! Coi bộ lần này vui rồi ha,” Hắn cười

gằn, rút kiếm ra, chỉnh lại hàng ngũ chuẩn bị giao chiến.

Cô Đơn nhìn đám người kia áp sát.

“Bọn mình không đánh lại tụi nó đâu. Cấp bọn nó cao quá, có né được thì cũng bị quái vật xử.” Giọng cô lo lắng.

“Phải kiếm đường thoát thôi.” Hoàng Lâm lại liếc về con trùm, mong một lần nữa lặp lại kỳ tích như vụ Dhavan.

Nhưng cái thẻ trên đầu ma sói vẫn chói đỏ, màu đặc trưng của quái vật thù địch.

Không có cửa thoát trận này rồi.

Cô Đơn xoay người, nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Giết tui đi. Vậy anh có thể kích hoạt Kết Thúc Nhiệm Vụ.” Cô ngẩng cằm lên, vừa như hiến thân, vừa như thách thức.

“Cái gì?!”

“Nguyên cộng đồng game đều đang săn anh. Nếu anh c·hết thì chuỗi nhiệm vụ lớn coi như thất bại. Nhưng, nếu anh g·iết tui, anh có thể thoát về Cõi C·hết.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập