Chương 80: Kẻ Canh Cổng
Cô đúng là bạn đồng hành hầm ngục quý hiếm.
Chẳng mấy ai chịu hy sinh kiểu đó, ngay cả trong game ảo.
“Tui có thể…” hắn chậm rãi đáp, “…nhưng tui không muốn làm dậy chút nào.”
“Thôi, cứ vô phòng trùm đi. Anh muốn coi mấy hình chạm khắc trên cánh cửa đó cho kỹ” Hoàng Lâm gọi lũ Undead đến.
Cả nhóm tiến vô phòng trùm chung với Mũi Tên Cô Đơn.
Hắn ra lệnh đám Undead cản đường người sói, còn hắn với Cô Đơn lẻn vòng qua, áp sát cánh cửa.
Pa-na-đôn và Huykhanh 11 lúc này cũng đã xuống gần chân cầu thang, cố giữ bóng dáng gã thây ma và cung thủ trong tầm mắt.
Mặt bọn họ lóe lên vẻ nhận ra, rồi nhanh chóng biến thành giận dữ và tham lam.
“Là tụi nó! Hai đứa quậy nát cung điện băng đó!” Pa-na-đôn quăng luôn ngọn đuốc, giơ khiên tháp nặng trịch, lao lên.
“Đúng đó Pa-na-đôn! Giết thằng đầu sọ này xong, thì tụi mình được quyền mở bản mở rộng đó!
“Nhưng tụi nó tính đi đâu?” Pa-na-đôn vừa dẫn Huykhanh 11, vừa vòng rộng qua, né trận đánh của con trùm và đám Undead đang hỗn chiến.
“Mình đoán đúng rồi!” Hoàng Lâm phấn khích tột độ.
Một trong mấy hình chạm khắc kia, chính là cung điện xương ở Cõi C-hết.
Có lẽ ở đây chính là lối thoát!
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào hình khắc.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào phiến đá, cả cánh cửa bùng sáng rực.
Hắn giật mình lùi lại, đưa tay che mắt.
Điều kiện biến đổi đã đạt:
Thành viên của một chủng tộc thuộc Âm Giói.
Danh tiếng “Thân thiện” với một sinh vật từ cấp bậc Sử Thi trở lên của Âm Giói.
Dâng hiến lễ vật cho Vực Thắm của Âm Giới (2).
Chạm vào Cổng Âm Giới để kích hoạt.
Chúc mừng!
Bạn đã mỏ ra Con Đường Dẫn Tới Âm Giới 2).
Con sói người khổng lồ, con trùm, đang hùng hổ đánh túi bụi đám Undead, bỗng xoay người lại, há to miệng nhìn cánh cửa đá đang phát sáng.
Nó gầm lên một tiếng chiến thắng, lao điên cuồng về phía cánh cổng, bỏ mặc bọn Undead đang tìm cách câu giờ, cản bước nó bằng mấy chiêu kéo hoặc trói chân.
Fenric cũng phóng hết tốc lực về phía cửa.
Nó nhảy vọt lên, lao thẳng người vào tảng đá phát sáng.
Nhưng thay vì tiếng va chạm rầm rầm, ánh sáng trên cánh cửa lại bùng nổ, sáng rực tới mức chói mắt, bóng dáng con trùm dần dần, lặng lẽ hòa nhập vào cánh cửa đá.
Ánh sáng rút dần rồi vụt tắt.
Đám người còn lại chớp mắt liên hồi vì ánh sáng chói lòa nhức mắt.
Thứ duy nhất còn sót lại là, hình khắc một con sói người mới tỉnh trên mặt cửa đá.
[Thông báo toàn máy chủ – – – – Con Đường Dẫn Tới Âm Giới đã mở!]
Trong 72 tiếng kế tiếp, tất cả điểm kinh nghiệm tại Âm Giới được nhân đôi!
Lối đi này sẽ tồn tại trong 3 ngày (theo thời gian game).
Hoàng Lâm khá bất ngờ khi chính mình lại nhận được thông báo toàn máy chủ, nhờ tìm ra địa điểm ẩn này.
Bạn có muốn người chơi khác thấy thành tích “Người Đầu Tiên Khám Phá” của bạn trong Kho Lịch Sử Chinh Phạt?
(Có/Không?)
Hoàng Lâm lẩm bẩm: “Không”.
Phần thưởng cho việc mở con đường Âm Giới đầu tiên:
Áo Choàng Của Kẻ Lụm Mót (có thể nhận ở bất kỳ cửa hàng nào trong Cõi C-hết).
+10.000 điểm đóng góp.
Cánh cửa bất ngờ vang lên những tiếng “bụp bụp” và “răng rắc”.
Bụi rơi lả tả trong ánh sáng leo lét của mấy ngọn đuốc. Một vết nứt dọc theo thân cửa xuất hiện, với tiếng kẽo kẹt nặng nề, hai cánh cửa đá từ từ đẩy vào trong.
Bên trong hiện ra một gian phòng đá lớn, tối tăm, trống trơn, không cửa ra vào, cũng không có cửa sổ.
Chỉ có điều phần sàn gần như biến mất, mấy phiến đá lát đã sụp đổ gần hết, chỉ còn viền mép dọc theo tường.
Ở giữa là một hố xoáy khổng lồ, nuốt trọn ánh sáng, đen ngòm như một thực tại khác.
“Đù má!” Pa-na-đôn buột miệng, ngẩng đầu khỏi bảng thông báo. Trước mắt gã là cái hố xoáy mênh mông trong căn phòng tối.
Rồi gã quay sang nhìn hai kẻ địch.
“Được rồi!” Gã gầm gừ. “Gửi tin cho hội trưởng. Bọn mình sẽ griết thằng thây ma với con nhỏ bắn cung chó c:hết đó, rồi tuyên bố khu vực mở rộng mới này sẽ thuộc về hội mình. Thông báo toàn máy chủ không hề chỉ rõ vị trí cánh cổng.
Nếu giết được tên thây ma thì cũng có kha khá phần thưởng, nhưng địa điểm vào Âm Giới này mới chính là vàng ròng.
Nhờ “khám phá” bọn hắn sẽ được chia phần, tuy so với tất cả lợi nhuận hội kiếm được là rất ít.
Nhưng chỉ cần tí phần trăm, cũng đủ biến hai gã thành những người giàu nhất máy chủ. Bọn người chơi hội kiểm tra lại đồ, buff đầy đủ, rồi sẵn sàng lao vào xử lý hai cái gai trong mắt.
Hoàng Lâm thì đang cúi nhìn xuống cái hố xoáy đen ngòm.
Hắn cố căng mắt tìm kiếm một cái gì đó, bất cứ thứ gì.
Lẽ ra hắn có thể nhảy xuống thử. Theo lo-gic game thì một cái cổng sau khi đã mở, được hệ thống công nhận thì đâu thể griết người chơi ngay được…
Hắn chúa ghét cái kiểu phải mạo hiểm hên xui như này, nhưng…
Mũi Tên Cô Đơn nhìn hai tên người chơi hội cấp cao đang áp sát, tìm đập dồn dập.
“Ê, bọn đó tới rồi! Nếu anh có kế hoạch gì thì mau làm ngay đi!” Cô cuống quýt hối thúc. Hoàng Lâm chẳng buồn nói nhiều.
Hắn xoay người, bất ngờ chộp lấy cô bằng một tay, làm Mũi Tên Cô Đơn sững người.
Cô còn chưa kịp phản ứng thì Hoàng Lâm đã nhảy thẳng, kéo cô theo mình lao xuống hố đen.
Bạn đã bước vào Âm Giới.
Tất cả điểm kinh nghiệm được nhân đôi trong 72 giờ.
Quái vật rớt đồ tốt nhất ở lần bị giết đầu tiên.
Âm Giới chỉ có thể vào được một lần cho mỗi lần mở đường.
Nếu chết, bạn sẽ hồi sinh ở điểm lưu gần nhất bên ngoài Âm Giói.
Cả hai rơi vào khoảng không tuyệt đối, tối đen như mực.
Thời gian trôi qua tưởng như hàng giờ, nhưng thực tế chỉ chưa tới một phút. Tiếng hét chói tai vang vọng. khắp hư không, phần lớn là của Hoàng Lâm.
Một chấm sáng bất ngờ xuất hiện trong bóng tối, từ từ loé to dần thành một vệt sáng cam mờ.
Cả hai nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm.
Ánh sáng lớn dần, hình dạng trở nên rõ ràng hơn. Cuối cùng, họ cũng thấy được nguồn sáng: một hồ dung nham đỏ rực ngay bên dưới đang sôi sùng sục.
“C-hết cha, cái này quá xá không ổn rồi!” Hắn còn la thất thanh.
Nhưng trước khi bọn hắn rót tuột xuống, cái hồ nham thạch c:hết người kia, thì có một lực bị ẩn nào đó chặn lại, rồi đưa cả hai đáp xuống mép đá an toàn ngay bờ hồ mắc-ma.
Hắn nhìn quanh.
Chỗ hai bọn hắn đang đứng là trên tảng đá granite đen ngòm.
Những dòng nham thạch đỏ rực tỏa ra từ hồ lớn, lan ra như rễ cây ăn sâu trong nền đá. Ánh sáng từ nham thạch hắt ra được chút ít, nhưng hắn chẳng thấy tường vách đâu hết, trần hang thì càng không.
Trong bóng tối, có thứ gì đó cựa quậy.
Hắn bước lùi, biết cũng vô ích, vì ở đây cái gì cũng đủ sức ngay lập tức tiễn hắn đi đời. Một ngọn núi kỳ quái, nửa đá nửa thịt, đứng dậy, vươn vai như mới tỉnh dậy sau giấc ngủ dài.
Nó quay người qua,dùng cặp mắt y chang hai hòn nham thạch đang bốc lửa nhìn thẳng bọn hắn.
Thấy nó chưa có động thái gì thù địch, hắn tranh thủ quan sát:
Kẻ Canh Cổng Zarsha, Kẻ Canh Cánh Cổng Xuống Âm Giới
Cấp độ: ???
Máu: ???
Vô hiệu hóa sát thương: ???
Hấp thụ phép: ???
Đừng chọc kẻ giữ cửa Âm giới, tới thần thánh còn không dám đụng tới cơn giận của hắn. Ít ra thì tên nó cũng hiện màu xanh… cuối cùng cũng gặp NPC thân thiện.
Hắn thở phào.
“Chào các chiến binh,” Giọng trầm thấp khô khan của kẻ canh cổng vang ra, y như đang soi xét mấy mẫu vật trong kính hiển vi nhìn hai người bọn hắn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập