Chương 83: Cuồng Chiến x Tự Do

Chương 83: Cuồng Chiến x Tự Do

“Quái vật không phải vấn đề. Thứ tui lo là cái tụi người chơi kìa.”

“Ủa, quái trên cấp 250 mà hổng phải vấn đề… sao kỳ vậy…?”

Hoàng Lâm quay qua định trả lời cô, rồi quên… hết trơn, vì bị hút hồn vô nét cân đối và sức sống trong gương mặt của cô.

Ngực hắn thắt lại, đầu óc quay cuồng.

Đây là… dáng vẻ thật của cô ngoài đời sao?

Mũi Tên Cô Đơn dí sát mặt hắn, “A lô a lô, bị sao dậy, chim sẻ gọi đại bàng.”

“Ờ… ờ phải rồi. Hồi nãy mình đang nói tới đâu rồi?”

“Tui hỏi sao anh hổng lo đám quái đó.”

“Tui có cách của tui,” hắn đáp tỉnh bơ. Nụ cười nhếch mép của thây ma lại hiện ra.

Hoàng Lâm là người bước ra khỏi đường hầm trước, mắt đảo quanh tìm hiểm nguy.

Vừa ngước lên liền thấy được, bầu trời nứt toác với vầng trăng vỡ treo lơ lửng như sắp rã nát, hắn biết ngay mình đang ở đâu.

Đại khái là vậy.

Hắn từng nghĩ Âm giới chỉ là một hệ thống các hang động.

Nhưng thấy bầu trời quen thuộc trên đầu, chính bầu trời hắn từng thấy từ Cung Điện Xương, đã thay đổi cách nghĩ đó.

Hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối nằm ở phía bắc của vương quốc phương tây.

Lúc hắn lần đầu vô cõi c·hết là ở biên giới vương quốc phương Đông.

Vậy tính ra quãng đường đi là rất dài.

“Có phải bầu trời này, giống trong video Mr. Hài Cốt đầu tiên của anh hông?”

“Đúng, nhưng tôi hông nghĩ mình gần Cung Điện Xương. Nhìn kìa.” Hắn quét tay chỉ ra xa.

Ánh sáng từ vầng trăng vỡ soi rõ một vùng đồng bằng thấp rộng mênh mông, bao quanh bởi dãy núi xa tít.

Mặt đất toàn đá núi lửa và tro tàn cằn cỗi, lác đác vài cụm cỏ dại cứng cỏi chen ra.

Có chuyển động thu hút ánh nhìn bọn hắn, một đàn thú kéo dài gần như phủ kín cả vùng địa hình.

Hoàng Lâm nhớ tới một video lịch sử về đàn trâu rừng ở Đại Bình Nguyên vào thế kỷ 19 ở Mỹ. Video miêu tả đàn trâu rừng đông nghẹt, phủ kín đất từ chân trời này tới chân trời kia.

May là chỗ này không tới mức đó.

Và đám “trâu” này nhìn giống mấy con dê khổng lồ, lông dày màu máu khô.

Đám thú đứng gần đường hầm đã để ý thấy bọn hắn, đồng loạt quay đầu sừng, đôi mắt quái dị dán chặt vô.

Hoàng Lâm khó chịu với cách tụi nó nhìn chằm chằm, hắn mở bảng kiểm tra một con:

Dê Địa Ngục (Quỷ)

Cấp 150

Máu: 80,000

Vô hiệu hóa sát thương:2000

Hấp thụ phép: 1000

Kỹ năng: [Xung Phong] [Đâm Xuyên]

Đù, cấp 150.

Thấp hơn con Đại Ác Quỷ.

Nhưng tụi nó đông hàng ngàn con.

Đàn thú gợn sóng, từng con từng con quay về phía họ.

Những con đầu tiên chậm rãi tiến tới, rồi thêm nữa, rồi thêm nữa.

Tiếng móng dày cui đập xuống đất vang dồn dập, càng ngày càng nhiều.

Cả đàn đang nhắm thẳng hướng hai người mà kéo đến.

Đáng lý loại thú bầy đàn chỉ đứng quan sát nguy hiểm, nhưng mấy con “dê” này lại lao tới… với lại…răng tụi nó quá nhiều.

Loại răng bén nhọn để xé thịt, chứ không phải kiểu răng dẹp ăn cỏ.

Cũng hợp lý.

Ở đây ngoài cỏ dại thì có gì mọc nổi đâu.

Tất nhiên tụi nó là loại ăn thịt.

Hắn nhăn mặt, móc một vật phẩm từ hành trang ra.

Hắn không có muốn xài nó sớm vậy… nhưng kẹt rồi thì đành.

May mắn hắn có quân bài để đối phó.

“Ờmmm, bọn mình nên chuồn lẹ đi, Mr. Hài Cốt.” Mũi Tên Cô Đơn lùi vài bước về phía cửa

hang.

“Đừng lo, tui lo được.” Hoàng Lâm kích hoạt viên ngọc, ánh sáng đỏ rực phát ra từ nó.

“Anh có biết trong phim, hễ ai nói câu đó là chuyện tệ hơn xảy ra liền hông?” Đám dê địa ngục coi bộ không định dừng lại chút nào.

Cô nhích người xa khỏi Hoàng Lâm, men theo lối về hầm.

“Lo t·ấn c·ông đi, không thì cô sẽ bỏ lỡ cả đống kinh nghiệm đó.”

Cô đầy ngờ vực nhìn hắn, mấy câu trả lời tỉnh bơ của hắn không hề làm cô yên tâm chút nào.

Ánh sáng từ viên ngọc mỗi lúc một chói lòa.

Viên ngọc nứt ra, ánh sáng vụt tắt.

Bạn đã dùng [Gọi Trợ Giúp]

Vật phẩm Gọi Trợ Giúp có thời gian hiệu lực 4 tiếng.

Thời gian hồi: 24 tiếng.

Thực thể được triệu hồi, sẽ không nhận lợi ích từ các hiệu ứng hồi máu bên ngoài!

Một khe nứt xuất hiện trước mặt họ, như một vết cắt thẳng đứng rạch toạc màn thực tại.

Hai bàn tay khổng lồ từ bên kia thò ra, xé khe nứt rộng ra.

Một bàn chân bước ra, nện xuống làm nứt vỡ mặt nền đá núi lửa .

Rồi cả thân hình khổng lồ tiến ra ngoài, chủ nhân của đôi tay xé rách và bàn chân nghiền nát

kia, đứng sừng sững trên họ.

Dhavan Cuồng Chiến đã tới như lời hứa.

Dhavan Tự Do

Cấp độ 550

Lớp: Chiến Binh Cuồng Nộ

Hạng: Thần Thoại

Cấp bậc: Kỵ Sĩ Diệt Vong

Mức Nguy Hiểm: Thân thiện

Kỹ năng: (???)

Máu: (???)

Phòng thủ: (???)

Một trong những đơn vị riêng lẻ mạnh nhất quân đoàn của Vua Undead. Thuộc quyền chỉ huy trực tiếp của Dalgor [Kỵ Sĩ Vực Thẳm].

Sau khi Vua Undead biến mất, Dhavan bị giáo đoàn Hắc Sọ bắt giữ, chịu đày đọa nhiều năm,

tra trấn, thí nghiệm. Cuối cùng, khi trái tìm b-ị cướp mất, gã mất trí, trở thành dã thú. Ma

thuật của Vua Undead giữ gã sống sót, nhưng trong cơn thống khổ vô tận. Cơn giận chất

chồng năm tháng biến thành sức mạnh:

Dù cho ta có sa vào điên loạn, ta cũng phải kéo ngươi theo cùng.

“Cái gì dậy trời!” Mũi Tên Cô Đơn cấp tốc thụt lùi, mắt dán vô gương mặt hung bạo của quái vật khổng lồ.

“Đừng lo, là bạn. Tui từng giúp nó một lần, giờ nó trả ơn thôi.”

“Ta đến để giữ lời hứa, Undead trẻ. Ngươi muốn ta giúp điều chi?” Dhavan gầm vang với Hoàng Lâm, cây gậy sắt khổng lồ đặt dắt lên vai.

Gã đã lên thêm 50 cấp.

Hmmmm, và danh hiệu Cuồng Chiến đổi thành Tự Do.

Quá ngon.

“Hế lô Dhavan. Tụi tôi xuống Âm giới để trốn đám nhà mạo hiểm đang săn lùng. Giờ tụi nó không ở đây, nhưng sớm thôi tụi nó sẽ quay lại, có khi dẫn cả đoàn quân. Tụi tôi không đủ mạnh để sống sót ở Âm giới một mình. Ông có thể giúp tụi tôi hông?”

“Chớ lo. Ta ở đây vì ngươi, bạn nhỏ.”

Dhavan vung cây gậy sắt ‘giã thịt’ nện xuống đám dê xui xẻo đang lao tới.

Thông báo chen chúc đầy khắp giao diện HUD của hắn.

Lên cấp!

Lên cấp!

Hắn đang tăng cấp với một tốc độ điên rồ, nhờ vào cơn tàn sát của Dhavan giữa bầy dê.

Dhavan vung cây “gậy diệt vong” của gã, đập nhão nhoẹt từng con dê to bằng bò rừng, thành đống thịt bầy nhầy đẫm máu.

Hắn thì xài [Bom Ma Quái] để gây sát thương diện rộng, đánh trúng nhiều mục tiêu, hốt thêm điểm kinh nghiệm hỗ trợ mỗi khi Dhavan hạ gục lũ quái đã dính đòn của hắn.

Chỉ cần hắn chọt được một tí máu thôi, thì khi Dhavan kết liễu, hắn cũng được chia phần kinh nghiệm.

Theo như hắn biết thì từ trước tới giờ, chưa từng có ai trong game Chiến Phạt, được một NPC hay quái thường, chứ đừng nói gì tới trùm, kéo cấp độ kiểu này.

“Ước gì tụi Undead cũng ở đây, chắc tụi nó cũng được cả đống cấp độ từ cái dụ t·hảm s·át này.”

Mũi Tên Cô Đơn thì đứng nhìn Dhavan xông thẳng vô bầy dê, như lưỡi hái thu hoạch quét sạch từng đợt. Những cú vung nhịp nhàng của cây trụ sắt xuyên thủng xương, thịt và da, phảng phất đang gặt lúa ngoài đồng.

“Đù má. Nhất định phải hốt một chút mới được!”

Cô kéo căng dây cung, bắn một mũi tên về phía con dê ngay trước khi Dhavan bước tới, nghiền nát nó cùng lúc với bốn con khác, máu me và nước dịch nhầy văng tung tóe khắp nơi.

Cô nhăn mặt trước cảnh tượng tanh tưởi rùng mình đó, nhưng lòng tham điểm kinh nghiệm đã đè bẹp hết cảm giác ghê tởm.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập