Chương 85: Biết tin (Cảm ơn người chơi DeathTNB)

Chương 85: Biết tin (Cảm ơn người chơi DeathTNB)

“Trong lúc đợi họ báo về tình hình Âm giới, thì chúng ta sẽ tạm đóng ở đây, tăng cường bảo vệ cổng. Sau đó sẽ lập thêm điểm phòng thủ ở cổng, cùng với những chỗ cần thiết, tùy vào tiến độ chinh phục.” Lãng Tử nói.

Gã VIP đó liếc trộm giáp của Lãng Tử rồi quay đi.

Bộ giáp neon hồng đó là một bộ 'trang bị tăng trưởng' được đặt tên, tên là Kích Tâm.

Màu hồng chính là lựa chọn của Lãng Tử.

Màu sắc này chọc trúng cái mặc cảm “đàn ông phải nam tính” của mấy gã theo đuổi phong, cách “đực rựa hầm hố thì với Lãng Tử, lại chỉ là một cái đặc tính cho vui.

Lãng Tử chơi lớp “Thủ Hộ Binh” một dạng hỗ trọ.

Trong game, mấy lớp kiểu “Đỡ Đòn” có nhiều nhánh, chuyên về phòng thủ và kỹ năng để kéo cừu hận của quái, khiến quái tập trung đánh mình, hoặc chuyển cừu hận từ đồng đội qua bản thân.

Thủ Hộ Binh thì thiên về kỹ năng khống chế quái, vai trò chính là che chỏ đồng minh khỏi bị quái tấn công.

Dù Thủ Hộ Binh không hẳn là “Đỡ Đòn” thiệt sự, nhưng trong tình huống gấp. thì vẫn gánh vai trò “thay thế Đỡ Đòn” tạm thời được.

Trong Chiến Phạt, chỉ có một nhúm ít người chơi với trang bị hạng nặng, mới phát huy hết tiềm năng của Thủ Hộ Binh, biến lớp chức nghiệp này thành một dạng Đỡ Đòn thực thụ. Những tay “thần đồng” này có thể gánh team, y như một Đỡ Đòn thiệt, thậm chí có khi còn hay hơn.

Người đầu tiên khai phá lối chơi dị thường này, biến Thủ Hộ Binh thành Đỡ Đòn chính, làm lớp này nổi danh, chính là Lãng Tử.

Ngoài ra, Lãng Tử còn giữ một Danh Hiệu Di Sản, gọi là Người Biến Hóa, một di sản cấp A, một trong những danh hiệu mạnh nhất trong game.

Nhưng chuyện đó tới sau khi gã có được nguyên bộ đồ Kích Tâm, phổ biến lối chơi Thủ Hộ Binh “độc lạ” của mình.

Lãng Tử lần đầu gặp Chiến Chủ cũng trong Chiến Phạt.

Hai người chỉ tình cờ vô cùng một tổ đội ngẫu nhiên.

Nhưng cách chơi Thủ Hộ Binh của Lãng Tử, lại phối hợp cực khớp với Chiến Chủ, thành ra hai người lập luôn một cặp bài trùng đi chinh phục hầm ngục, sau này thành huyền thoại trong giới game thủ.

Nói nôm na, Lãng Tử luôn bảo đảm Chiến Chủ không bị “OT” nhờ vậy Chiến Chủ tha hồ gây sát thương, không cần lo 'cừu hận' vì đã có Thủ Hộ Binh chống lưng.

"Tao nhớ hầm ngục này ghê, cái con heo đó nó g:iết tụi mình bao nhiêu lần." Chiến Chủ cười cười.

"Hồi đó vui mà." Lãng Tử đáp.

"Ờ… giờ tụi mình quay lại rồi. Mọi chuyện đổi khác hết rồi." Chiến Chủ nhìn xa xăm, nhưng liền tỉnh táo lại ngay, bổn phận thì luôn nhắc nhở.

Lãng Tử nhắc:

"Không cần nghĩ chuyện cũ, Chiến Chủ. Cuộc chiến với Đại Ác Quỷ Hỗn Mang sắp bắt đầu. Tao đang theo dõi tiến độ của đám người chơi. Với nhóm A thì không thành vấn để, nhưng mấy nhóm C thì sẽ được hưởng lợi nhờ chênh lệch cấp độ. Họ cũng cần luyện tập, để quen với hệ thống né đòn mới."

"Ừm hiểu." Chiến Chủ gật gù.

"Nếu xui gặp tình huống xấu nhất, thì cũng không lo, còn có di sản, “biến thân! của tao đã hế hồi chiêu rồi." Gã vỗ vỗ cây rìu chiến.

"Tao cũng vậy. Hy vọng tụi mình để dành được nó cho mấy con trùm bự, hoặc mấy siêu bang hội khác." Lãng Tử nói, giọng ẩn ý.

Hai người bạn đứng đợi tin tức tiếp theo.

Trong lúc đó, Dhavan như một “Titan không thể ngăn cản sải bước băng ngang thung lũng, mỗi bước đi là đất đá rung chuyển, mặt đất dung nham cũ nát vụn dưới gót chân gã.

Trên bàn tay khổng lồ, gã ôm chặt một thây ma, Hoàng Lâm, với một nữ yêu tỉnh tóc tím, git bọn hắn an toàn khỏi mưa đá và bụi đất tung tóe văng.

Hoàng Lâm cảm giác y như đang cưỡi lên một trận điộng đrất.

"Ê, tin xấu nè." Nữ yêu tình nói.

Hoàng Lâm quay lại:

"Một người bạn mới gửi tin riêng cho tui. Bọn người Kẻ Hủy Diệt đã tổng động viên. Cả bang hội kéo hàng chục ngàn người vô hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối." Giọng cô đầy lo lắng.

Hoàng Lâm nhún vai:

"Cũng như tui đoán thôi. Ai mà chẳng muốn xớt một phần ở Âm giới, mặc dù cái cổng chỉ mở có ba ngày."

Hắn trầm ngâm vuốt râu.

"Tụi mình phải đi trước bọn bang hội, chứ nơi này sắp chật kín người rồi. Nhưng chạy mãi cũng không được, phải tìm một chỗ nào đó mà bọn đó không mò theo được. Nếu chui được vô Cõi Chết thì ngon."

Nữ yêu tỉnh nói: "Qua được mấy ngọn núi kia, biết đâu có đường tới Cõi C-hết."

Dhavan xen vào:

"Thanh niên Undead, nơi này quả thực cùng một bầu trời với Cõi C-hết. Các ngươi nói trốn ỏ đó hửm. Nhưng để tới quê hương của ta, dù có ta phụ giúp, cũng phải mất nhiều tháng trời. Hoàng Lâm gật đầu.

Thông tin đáng tin, dù là tin xấu, vẫn hữu ích.

Đi Cõi C-hết không còn là lựa chọn ngay trước mắt.

Dhavan tiếp tục:

"Sớm thôi, ta sẽ rời các ngươi. Không phải do ta chọn, mà do “Sức mạnh! đã gọi ta tới đây định sẵn."

Gã nhăn mặt, khịt khịt cái mũi heo rừng, lộ ra nanh nhọn:

"Nơi này, có khi cả vùng đất này, đều đã ngập trong quỷ năng. Ta không thể triệu hồi quân đoàn của mình tới trợ giúp các ngươi. Ta e rằng TỔIi các ngươi sẽ bị bỏ mặc không chỗ nương tựa."

Hoàng Lâm nghĩ bụng: cái gọi là “quỷ năng” chắc chỉ là lời giải thích trong cốt truyện game cho giới hạn của hệ thống AI.

Hắn lên tiếng:

"Nói tới quỷ, Zarsha, người canh giữ cổng Âm giới, đã giao cho bọn tôi nhiệm vụ giết càng nhiều quỷ càng tốt."

Dhavan cười ầm vang trong lồng ngực:

"Zarsha! Cái thằng già cổ hủ đó, vẫn còn ra lệnh mấy chuyện bất khả thi à."

Hoàng Lâm tính toán.

Cổng Âm giới chỉ mở ba ngày.

Đám bang hội sẽ bận rộn cày quái, lụm đồ rớt.

Còn bọn hắn thì có cả một thế giới để trốn.

Dù bọn đó có lùng sục cỡ nào, thì kiếm được bọn mình cũng không dễ… nhưng với cái dấu chân hố bom của Dhavan, thì lộ liễu thấy mẹ.

Ha!

Bọn hắn đi tới bờ hồ.

Mặt hồ chết lặng, phẳng lì không gợn sóng.

Một mùi lưu huỳnh với mục rữa thúi quắc bốc lên từ dòng nước đục xanh lờ lọ.

Nữ yêu tinh nhăn mũi bịt lại:

"Hôi quá!"

Hoàng Lâm liếc cô, nói ra một câu nói giỡn: “Chưa thấm gì so với tất của Nhật Tín đâu." "Nhật Tín là ai?" Cô hỏi lại.

"Một thằng bạn, nó là thành viên của….."

Hoàng Lâm cứng họng.

Hắn suýt nữa lỡ miệng tiết lộ thông tin đời thật.

"À..không có gì," Hắn nói.

Dhavan bước xuống nước, mỗi bước đi lại tạo nên những con sóng nhộn nhạo lan khắp mặt hồ.

Đi được nửa hồ, một con quái vật giống khủng long ngoi lên, trên đầu mọc hai cái đầu rắn. Nó nhe ra hai hàm răng nanh bén nhọn, đồng thời xoè rộng hai cái mang bành ra như rắn hồ mang, dọa nạt uy hriếp.

Nhưng đáp lại nó, chỉ là một đòn vung gậy sắtlàm gãy cả hai cổ từ phía Dhavan.

Con quái bị quật ngược xuống làn nước đục ngầu, trở thành miếng mồi cho những “thứ khá. sống dưới đó.

Đó cũng là chút “kích thích” duy nhất, phá vỡ sự buồn tẻ của chuyến đi băng qua hồ. Dhavan cuối cùng cũng bước lên bờ hồ bên sườn núi.

Lên tới bờ, Hoàng Lâm đưa mắt quan sát, nhận ra chỗ này hầu như không có quái vật, ngoài trừ vài bụi cây kỳ lạ, nhìn sơ qua cứ tưởng nơi đây không hề có chút sức sống nào.

Dhavan cõng cả hai đi tiếp, cho tới khi dừng lại trước một cái hang to lớn.

“Chỗ kia," Dhavan nhìn thẳng vào cửa hang, cất tiếng. "Ngươi có chắc là muốn đi tiếp không? Ta khâm phục tham vọng trở nên mạnh mẽ hơn của ngươi, nhưng ta không muốn ngươi chết ở đây."

Chừng nào đủ hai đánh giá?

13/9/2025

2h14am: Mú đã làm xong kịch bản, đã viết hết cốt truyện sơ khai, và…sẽ ngắn hơn bộ trước, hứa cố gắng làm hết sức mình hoàn thành nó.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập