Chương 88: Có chuyện cũ
“Có tin nhắn. Mấy người bang hội tìm thấy mấy cái thuyền bên bờ hồ. Nhưng lúc băng qua thì bị vài con rắn hai đầu chặn. Bọn họ giết được một con, và lụm được một phù văn từ nó. Nghe na ná như phù văn tụi mình lụm được, nhưng cấp thấp hơn.”
Nhìn vào bộ đếm giờ triệu hồi của Dhavan, hắn thấy tình hình bắt đầu ngặt nghèo hơn. “Trong nhóm ở hồ có bao nhiêu người chơi vậy?” hắn hỏi.
Mũi Tên Cô Đơn gửi tin nhắn, kết thúc đoạn trò chuyện bằng câu: “Để lát nữa tui nói cho.” “Cái gì?”
“Người bên kia thắc mắc tại sao tui lại hỏi mấy chuyện này, người này không biết là tụi mìn! đang ở trong khu vực chinh phục. Dù sao thì cũng tầm hai chục người. Người cao nhất là một Người Thuần Thú cấp 350.”
Hoàng Lâm biết Dhavan dư sức hạ hai chục người chơi.
Nhưng nếu tin về một gã cuồng chiến khổng lồ lọt ra ngoài, những người chơi bang hội khác ở ngoài Âm giới sẽ lập tức liều mạng chui vô đây, chỉ để được đụng tay với gã khổng lồ. Chưa kể còn cơ hội chạm mặt cả “Mr. Hài Cốt.
“Dhavan, tụi mình phải đi le hơn nữa.”
Gã cúi thấp người rồi sải bước, giậm mạnh đến mức Hoàng Lâm sợ nguyên cái hang động sập xuống.
Hắn nghe vang vọng thêm một tiếng gầm, lần này có hai con rùa quỷ trườn tới.
Hai con Quỷ Xà Thú bằng kỹ năng Lăn Nghiền lao thẳng vào hắn, y như hai quả cầu pha lê khổng lồ phá nát mọi thứ trên đường đi.
Dhavan bước ra chặn ngay mặt bọn nó.
Một cú vung cây gậy sắt của gã quét ngang, hất cả hai quả cầu pha lê đập thẳng vào vách hang xa tít.
Hoàng Lâm nghe tiếng nứt bể đồn dập khi lũ rùa quỷ bay dập vào vách đá, kèm theo tiếng. kêu ré cao vrút của cơn giận dữ lẫn đau đớn, vang vọng. khắp hang.
“Ha, cú này chắc ăn luôn home-run rồi.” Hắn hít mũi, cười khấy.
Hoàng Lâm với Mũi Tên Cô Đơn liền tung ra [Bom Ma Quái] và [Mũi Tên Trói Buộc].
Bằng cách này, một khi Dhavan dọn sạch hai con quái, bọn hắn vẫn được hưởng điểm kinh nghiệm và đổ rót.
“Cái này đúng là ăn gian thiệt” Mũi Tên Cô Đơn nói, trong thoáng chốc còn thấy tội cho lũ rùa quỷ xấu số.
“Đâu phải ăn gian, cái này gọi là được trùm kéo cấp với lại nó còn cực ngầu nữa!” Hắn cười lớn.
Lần này chỉ một con rùa quỷ dùng kỹ năng [Lăn Nghiền] trấn công ngẫu nhiên.
Mục tiêu là Mũi Tên Cô Đơn, nhưng cô thoát kịp nhờ dùng kỹ năng [Chớp Nháy] đúng lúc. Dhavan dùng một cú vung bổ thẳng tàn bạo chẩm dứt trận đánh, nên nát luôn cái mai rùa pha lê.
Hắn có hoi thất vọng, vì hai con rùa quỷ này rót ít đổ hơn con đầu tiên.
“Tụi mình lần này chỉ được hai miếng mai pha lê và một phù văn Huyền Vũ thôi.”
Hắn chìa phù văn cho Mũi Tên Cô Đơn xem: “Nhưng mà, phù văn này dùng cho mũ nè.” Phù Văn Huyền Vũ (Cấp trung)
Thuộc phái Phòng thủ
Tinh hoa sinh vật thần thoại tụ lại thành phù văn.
+1000 Sức sống
Giảm hồi chiêu [Ý Chí Của Chiến Binh]] 5 giây
[Dùng cho mũ giáp]
Không thể khảm chung với phù văn thuộc phái Nhanh nhẹn.
“Nó cho hiệu ứng kỹ năng khác nè. Bất kỳ Đỡ Đòn nào cũng sẽ sống c-hết để có hồi chiêu ngắn hơn cho M4 Chí Của Chiến Binh].” Cô nói.
⁄Ờ thì vậy, nhưng tụi mình cần món đồ thích hợp để gắn. Tui chưa thấy món nào có lỗ khảm Phù văn hết.” Hắn cất phù văn vô túi. “Thôi được, đi tiếp thôi.”
Hoàng Lâm liếc sang cái đồng hồ đếm ngược ngay góc HUD, không khỏi lo lắng.
Gọi Trợ Giúp
Thời gian còn lại: 01:56:03
Thời gian của Dhavan đang trôi tuột đi.
Không sóm thì muộn, bọn hắn cũng sẽ mất sự trợ giúp của gã khổng lồ.
Hoàng Lâm đoán chắc sẽ phải thoát game cho tới khi Âm Giới đóng lại, nếu hắn liều lĩnh thì khả năng cao sẽ bị đám bang hội kia tóm được, tồi giết.
Hắn lắc đầu, nhìn lại đống đồ rót vừa gom được.
Thêm vài mảnh vo mai rùa pha lê nữa, cùng với vài phù văn cùng loại.
Giờ bọn hắn có năm phù văn phòng thủ, và bốn miếng phù văn Giao Long.
“Cho tới giờ mấy miếng phù văn này chỉ chỉnh mấy kỹ năng cơ bản, chưa có chỉnh kỹ năng đặc biệt nào hết.” Hắn nhận xét với Cô Đơn.
“Nhưng như vậy đã mạnh lắm rồi. Nếu phù văn mà chỉnh kỹ năng đặc biệt, thì chắc chắn game mất cân bằng luôn.”
Bọn hắn tiến tới cuối đường hầm, nơi mở ra một khoảng trống.
Bước ra, bọn hắn đứng trên một mỏm đá rộng, có thể nhìn xuống hẻm núi sâu thăm thắm. Dòng sông dung nham đỏ rực cuồn cuộn chảy ngay dưới mỏm, một cây cầu đá tự nhiên vắt ngang dòng sông dung nham, nối qua phía bên kia, bên đó có một lối đi đường hầm khác, lộ ra trên vách núi.
Dung nham sôi sùng sục, cuộn xoáy bất thường khi chảy qua cây cầu.
Có thứ gì đó đang ẩn bên dưới mặt nham đỏ rực ấy.
Dhavan thở ra một hơi dài nặng nề trầm đục, giống như tiếng thở dài khổng lồ của gã, rồi nói:
“Cái này…”
Hoàng Lâm xoay phắt người lại nhìn gã cuồng chiến, ngạc nhiên với hành động chẳng giống thường ngày, cũng không biết có chuyện gì.
Cô Đơn cũng quay sang, trố mắt nhìn gã, trong lòng thắc mắc điều gà khiến cỗ máy bất bại này, lại làm ra bộ dáng này.
Chưa kịp mở miệng hỏi, gã đã gầm vang:
“Ra mặt đi, Mira!”
Giọng gã vang đội khắp hẻm núi, rồi vọng ngược lại.
Bểề mặt dung nham gọn sóng, sôi lên chỉ bởi sức ép của âm thanh.
Hoàng Lâm và Cô Đơn nhìn gã Dhavan, rồi lại nhìn nhau, cả hai đều ngạc nhiên không hiểu gã định giỏ trò gì.
Lúc này.
Một người đàn bà tuyệt đẹp từ từ bước ra khỏi dung nham, không hề tạo một gọn sóng nào trên dòng chảy nóng rực.
Trên người cô ta phủ kín vảy đỏ rực, chỉ chừa lại vùng bụng. Mái tóc đỏ buông phủ xuống vừa khéo che đi phần ngực.
Hai cái sừng vàng kim mọc ra từ hai bên thái dương cô ta, uốn lượn duyên dáng rồi chữa nhọn thành cặp mũi nhọn nguy hiểm.
Cô ta có nửa thân trên là một người đàn bà đẹp, nhưng rõ ràng phần còn lại, vẫn còn chìm dưới lòng sông dung nham, nhưng…..
Khi cô ta chuyển động co thể, hắn thấy một cái vây cá khổng lồ như được cấu thành từ nham thạch nóng chảy. Cô ta chống cùi chỏ lên một tảng đá gần đó, tựa cằm lên hai bàn tay đan lại dùng ánh mắt e thẹn lả lơi ngước nhìn bọn hắn.
“Dhavan thân yêu của ta, ngươi lại thoát khỏi ngục tù rồi. Sao ngươi tới đây… lần nữa vậy?” Cô ta khẽ chớp đôi hàng m¡ dài quyến rũ về phía gã khổng lồ.
Gã cuồng chiến khổng lồ trả lời qua hàm răng nghiến chặt: “Ta tưởng ta bị triệu hồi tới đây chỉ là tình cờ. Nhưng coi bộ số phận đang chơi một ván bài chó má rồi.” Gã siết chặt hơn cây trụ cột trong tay.
Có cái gì đó lạ lùng giữa hai con quái vật này.
Rồi hắn chọt nahanj ra.
Hai người này…….có quá khứ với nhau!
Hắn nhìn kỹ lại người đàn bà kia.
Nữ quỷ có thân dưới là cá kia hiển thị thẻ tên xanh, nghĩa là không thù địch.
Mira
Cấp độ: 400
Chủng tộc: Nữ Quỷ Cổ Đại (Hạng Sử Thị)
Mức độ nguy hiểm: Thân thiện
Máu: 400,000
Vô hiệu hóa sát thương: 50,000
Hấp thụ phép: 80,000
Người tình cũ của Dhavan Cuồng Chiến. Một phù thủy quyền năng, cơn đói khát quyền lực đã khiến ả bị nguyền rủa thành hình dạng hiện tại.
Hắn liếc từ Dhavan sang nữ quỷ, tồi lại quay lại nhìn Dhavan, buột miệng:
“Má, cô ta là bồ cũ của ông hả?!”
“Đúng vậy. Mira từng là người ta yêu nhất.” Gã nói, hai gò má khổng lồ còn ửng thêm chút màu đỏ, nhìn rất là…anime.
Mũi Tên Cô Đon đảo mắt qua lại giữa nữ quỷ mình cá nhỏ nhắn, và thân hình to tổ bố của Dhavan, trong đầu không khỏi bật cười vì cái “Chênh lệch kích thước” quá lớn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập