Chương 89: Đi sâu

Chương 89: Đi sâu

“Tui thiệt tò mò là… không biết hồi đó hai người… sao mà… biết không.” Cô nhăn mặt, vừa cười khúc khích.

“Thôi! Đừng nói, tui không muốn biết đâu.” Hắn rên rỉ, ôm trán.

Hắn quay qua hỏi “Chuyện gì đang xảy ra vậy, Dhavan?”

Thay vì trả lời, gã khổng lồ tiến tới mép sông dung nham rồi quỳ xuống.

Gã đưa cánh tay ra, nữ quỷ mình cá phóng vọt hẳn ra khỏi dòng dung nham, cuốn cái đuôi cá đầy vảy, vây quanh cánh tay gã.

Cô ta ngả lưng trên cánh tay Dhavan, để nửa thân trên như người của mình nằm vắt vẻo, như một nữ minh tỉnh đang tắm nắng trên boong của một con tàu biển khổng lồ.

“Ngươi đã chọn con đường ích kỷ.” Dhavan nói, giọng buồn bã.

“Chính ngươi mới là người đi với Vua Undead vì lý do riêng. Ngươi bỏ đi trước mà.” Mira đáp, giọng dịu dàng.

“Ta đâu có chọn. Cái c-hết của cả bộ tộc ta… gia đình ta, anh em của ta… chỉ có nhà vua…” Gã nghẹn lại.

“Chuyện đã qua rồi.” Cô ta thở dài. “Nhưng mà sao giờ ngươi lại tới đây? Với bọn này… một Undead trẻ tuổi và một kẻ sống phàm tục?” Cô ta nghiêng đầu, đôi mắt xăm soi hắn và Mũi Tên Cô Đơn.

Hắn liền đáp thay:

“Bọn tôi là bạn của Dhavan, đang làm nhiệm vụ. Cô có thể cho bọn tôi đi qua không?” “Ngươi có mùi khác… hẳn là tới từ thế giói bên ngoài… chắc Âm giới đã mở rồi hỏ?” Cô ta vừa siết vòng quanh ngón cái bàn tay, vừa vuốt ve đầy khiêu khích, vừa liếc bọn hắn không rời.

“Ừ, mở rồi. Sẽ còn nhiều người ngoài tràn vô nữa.” Hắn nói.

“Ô.. cũng lâu rồi ta chưa được ăn thịt người… Còn kia là ai? Là tế phẩm hả?” Cô ta liếc Mũi Tên Cô Đơn, mắt lóe lên như nhìn một miếng mồi.

Hắn vôi bước chắn trước mặt cô, dõng dạc:

“Không, cô ấy không phải đồ ăn.” Rồi hắn liếc sang Mũi Tên Cô Đơn. “Ít nhất là chưa. Dù sao nữa, sắp có cả đống nhà mạo hiểm vô đây. Tôi thấy rõ cô và Dhavan có quen biết. Ta không nghi ngờ sức mạnh của cô, nhưng số đông thì luôn áp đảo. Tốt hơn hết là cô nên rời khỏi nơi này.”

Dhavan chen ngang, trả lời thay: “Cô ta không đi được.”

“Tại sao?” Mũi Tên Cô Đơn hỏi, có chút hụt hằng vì bị ra rìa.

“Cô ta không rời khỏi cái hồ nham thạch này quá lâu được.” Gã nói, nhẹ nhàng thả nữ quỷ mình cá trở lại xuống dòng sông đỏ rực.

“Thì cô ta cứ trốn dưới đó là được, không cần phải c-hết.” Hắn thêm.

“Ôi… đúng là một Undead trẻ tuổi dễ thương. Hắn làm ta nhớ tới ngươi hồi đó, Dhavan.” Nữ quỷ nói, giọng nói ngọt lịm.

Không khí giữa hai nguwoif đó càng lúc càng nhuốm màu hồng lãng mạn, khiến hắn chịu hết nổi, liền hắng giọng cắt ngang:

“Chúng ta phải đi thôi, Dhavan. Không thể chần chờ thêm.”

Bộ đếm giờ Gọi Trợ Giúp của Dhavan cứ đang giảm dần.

Áp lực xung quanh ngày càng nặng. nề.

Hắn biết có cả một bầy người chơi đang phía sau.

Cho dù bọn hắn có hạ được một số ít, thì tin tức về việc Mr. Hài Cốt ở đây sẽ nhanh chóng lan ra, và rồi cả biển người sẽ tràn tới, mong giết hắn để mở bản mở rộng cõi Undead. Dhavan đứng thẳng dậy, sải bước đi trước.

Hắn và Mũi Tên Cô Đơn theo sau, còn ngoái lại lần cuối, thấy nữ quỷ Mtra đã lặn sâu xuống lòng sông. mắc-ma.

“Ê Lâm, anh có biết cái quá khứ giữa hai người đó hông?” Cô hỏi.

“Tui không biết, mà cũng hổng có thời gian để quan tâm. Tụi mình phải đi lệ hơn nữa,” Hắn đáp, rồi bước gấp hơn.

“Chậc, đúng là hổng có chút máu lãng mạn nào hết.” Cô Đơn lầm bầm.

Cây cầu bắc ngang cái hồ chỉ vừa đủ, để gánh thân hình khổng lồ của gã Dhavan.

May mắn thay, mặc dù nó rên xiết dưới sức nặng của gã, nhưng cũng không sập.

Hắn đi theo sau, rồi Cô Đơn cũng nối gót.

Tới cuối cầu, vách tường rung lên, nứt toác ra, lộ ra một hang động giống như một cái động lớn.

“Bên trong sâu hơn, có một ác quỷ cực kỳ mạnh. Ta nghĩ ta có thể đánh bại nó, nhưng ta không chắc giữ được mạng cho các ngươi,” Dhavan nói.

“Đừng lo, tui sẽ cố mà sống sót,” Hắn đáp.

Hắn vốn không còn lựa chọn nào khác, nếu đứng yên đó thì bọn người chơi sẽ bắt kịp. Không có đường rút, nên hắn coi như kẹt cứng trong đây.

Chỉ còn duy nhất một con đường: tiến tới, liều mạng với kẻ địch mạnh khủng hơn, hoặc ở lại chắc chắn chết trong tay đám nhà mạo hiểm.

“Gan đạ lắm.” Dhavan gầm khẽ, vừa bước vô trong hang động.

Khi cả bọn đã vào trong, hắn nghe thấy tiếng gió rít sâu từ trong hố vọng ra.

”Ở dưới đó chắc có một lối ra, có khi là thông sang bên kia ngọn núi này,” Hắn nói. “Nhưng phải hạ được cái gì đó đang chờ dưới kia, rồi mới goi là lối ra chứ,” Cô Đơn vặn lại, mắt vẫn đán theo nét mặt gã Dhavan. Càng đi sâu, vẻ mặt gã càng nghiêm trọng.

“Thứ đó chính là chủ nhân của bọn ác quỷ mà chúng ta gặp trước đây. Nó là một Vua Quỷ, và…rất mạnh.” Dhavan vừa đi xuống hang, mỗi bước làm cả hang động rung lên.

⁄Ủa, giờ sao thấy cô không sợ bóng tối nữa?” Hắn châm chọc, nhớ lại lần cô gái này vô hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối thì sợ tối dữ lắm.

“Chớ anh muốn tui sao giò? Đâu phải lỗi của tui, cái tên Undead đa nghi như chó sói nào đó đi phí hết đống đuốc… thì tui chỉ biết thích nghi thôi.” Cô vừa nói, vừa xoắn xoắn mấy lọn tóc tím của mình.

“Đâu có đa nghi! Đó là chiến thuật! Ma sói ghét lửa đó.” Hắn cãi, cố giữ chút thể diện. “Được tồi, ông chiến lược gia ơi, làm gì nóng dữ dậy.“Cô Đơn khúc khích cười.

Hắn đột ngột dừng lại, làm Cô Đơn đụng trúng lưng, đau tới mức cô đưa tay xoa cái mũi, càu nhàu, “Gì nữa dậy?”

“Nhìn phía trước kìa.” Hắn nói.

Ở cuối đường hầm có ánh sáng le lói. Ánh sáng của bầu trời bể nát.

“Đó là lối ra hả?” Cô Đơn hỏi.

“Tui không nghĩ đậy…” Hắn đáp.

Dhavan đi ra trước tiên, gần như ngay lập tức gã nói lớn:

“Cẩn thận đi, cái này coi bộ rắc rối dữ dẫn à!” Gã gác cây cột sắt lên vai.

Trước mắt là một khoảng không khổng lồ, bán kính phải hơn ba trăm mét.

Nó giống hệt một đấu trường, với tường đá cao v-út, mặt đất đen sì như than, đầy vết nứt đẻ rực như dung nham phát sáng.

Trên vách tường, hàng ngàn sinh vật chen chúc, kẻ thì ngồi, kẻ thì bay lượn.

Tất cả đều na ná bọn Quỷ Thú mà hắn từng gặp lúc mới vô núi, ngay chỗ bọn hắn đào được kim cương.

Chính giữa đấu trường là một hình bóng đơn độc.

Nó cao gần bằng một nửa Dhavan.

Không khí quanh nó tràn ngập khí tức quỷ dữ, hai cái sừng đen vươn từ hai bên đầu dài ít nhất mười mét. Mắt đỏ rực, miệng đầy răng nanh sắc bén.

Da nó giống hệt mặt đất bằng đá vỏ chai, từng tia lửa đỏ rực nổ lép bép trên cơ thể.

Thứ bắt mắt nhất là số lượng tay của nó, bốn cánh tay, hai cái mọc từ bả vai thêm ra.

Còn chân thì kết thúc bằng móng guốc.

“Chào mừng tới cái chỗ khiêm tốn này của ta! Có vẻ là Zarsha đã gửi tới vài kẻ địch xứng tầm rồi!” Ác quỷ gầm lên, giọng trầm đục như sấm rền.

Zarsha, dĩ nhiên, chính là con quái vật đầu tiên hắn gặp khi vừa vô Âm Giới.

GGã là kẻ canh giữ nơi này, cũng là sinh vật mạnh nhất ở đó, chính nó đã giao cho hắn nhiệm vụ griết càng nhiều ác quỷ càng tốt.

Dhavan lao vô trước.

Ngay lập tức, lũ sinh vật có cánh doi từ bên hông xông ra.

“Đánh với tụi này trước đi, rồi mới có cơ hội đấu với ta!” Ác quỷ hét lên, rồi tan chảy xuống. nền đất.

“Lúc nào cũng vậy, cứ muốn đánh trùm là y như là nó thả đàn tép riu ra trước…” Hoàng Lâm lẩm bẩm, khóp tay nổ răng rắc sẵn sàng chiến đấu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập