Chương 90: Cãi lộn
⁄Ờ thì không có dậy thì cũng đâu có vui.” Cô Đơn cười cười, giương cung.
“Khỏi cần quan trọng, nhiều quái thì càng nhiều điểm kinh nghiệm, càng nhiều đồ rớt!” Hắn bình thản đáp.
“Trời, anh chỉ nghĩ tới đô rót thôi hỏ? Không lo cái mạng của người đẹp yếu đuối này hả?” Cô Đơn giả bộ chọc hắn.
“Lụm đổ rót chính là giấc mơ của đàn ông!” Hắn hét lớn, rồi lao thẳng vô cùng gã Dhavan, chém bất cứ sinh vật nào hắn thấy trước mắt.
Cô Đơn chỉ biết cười khẽ, bắt đầu bắn tên như mưa về phía kẻ địch.
Trong lúc đó, nhóm nhà mạo hiểm phía sau cũng đã vượt qua hồ độc, tiến vô hang núi nơi bọn hắn đang có mặt.
Hai mươi lăm người chơi cẩn trọng, bước vào hang động dẫn xuống sâu trong lòng núi. Nhóm Kẻ Hủy Diệt nhìn bơ phờ, mệt mỏi, mang rõ dấu vết vừa trải qua một trận chiến ác liệt.
Họ đã mất vài thành viên khi băng qua hồ nước ăn mòn, những người đó phải đi hồi sinh, không thể nhập lại đội.
Một gã người chơi ăn mặc sặc sỡ, tiến lại gần tên một thành viên Kẻ Hủy Diệt cao to đang dẫn đầu đoàn người.
“Sếp, kế hoạch sao?”
Gã Đỡ Đòn mặc bộ giáp dày nặng nề, Bakugo, nhẫn nại đáp lại gã kia:
“Chúng ta sẽ từ từ đi tới, cẩn thận, Mông Cổ 12. Không thể để mất thêm ai nữa. Giờ chỉ còn đúng một người hồi máu……chưa kể chỉ có một người thuần thú duy nhất.”
Bakugo quay sang nhìn thẳng đối phương.
Người thuần thú, lớp chức nghiệp chuyên triệu hồi thú cưng, nổi tiếng với mấy trò quái dị, kỳ khôi. Những thói quen lập dị, thật có, bịa có, lúc nào cũng trở thành trò cười cho người khác.
Nhưng ngay cả trong đám người thuần thú, thì Mông Cổ 12 cũng thuộc dạng kỳ cục.
Thay vì mặc giáp như người bình thường, gã lại khoác lên mớ da thú chắp vá, màu mè loạn xạ. Móng vuốt, răng nanh, thậm chí vài cái sọ treo lủng lắng, khiến cả bộ đồ nhìn vô là nhức mắt.
Bakugo tiếp tục: “Đã nói tới thì, giờ tao cần mày thả một con thú, đi do thám trước cho cả nhóm.”
Mông Cổ 12 nhăn mặt. “Ơ, sếp, em đâu có muốn mất con thú cuối cùng đâu. Phải chờ tụi kia hồi chiêu mới triệu hồi lại được chứ.”
“Tao hiểu. Nhưng thú của mày còn có thể hồi sinh. Còn tụi tao thì không, không phải ở cái Âm giới này, hiểu không. Làm đi.” Bakugo lần nữa ra lệnh.
Lầu bầu, gã thuần thú cũng đành triệu hồi ra một con sói ma mờ ảo.
Con sói linh hồn dùng cái mõm trong suốt chạm vào tay Mông Cổ 12 như chào nghi thức, rồ nhanh nhẹn chạy xuống đường hầm theo lệnh chủ nhân.
Không lâu sau, nó quay lại.
“Lu nói phía trước không có gì nguy hiểm hết.” Mông Cổ 12 báo lại.
“Được tồi. Giữ đội hình, tiến lên!” Bakugo hô.
Cả nhóm nhanh chóng nhận ra, hang động được soi sáng bởi những viên đá quý.
Đá quý gắn trên vách phát sáng lấp lánh, phản chiếu ánh nhìn tham lam trong mắt từng người.
Một người chơi lập tức lao tới vách đá, lôi cuốc chim từ trong túi đồ ra, bổ mạnh vào chỗ có viên kim cương phát sáng.
Nhưng cuốc chim văng ngược lại, tóe ra một chùm tia lửa, để lại âm thanh chát chúa đầy thâ vọng.
“Đụ má, tao là thợ mỏ cấp cao mà. Đáng lẽ phải đào được chó. Sao kỳ dậy?” Gã thợ mỏ thở dài chán nản.
“Chắc chắn còn mấy thứ khác nữa. Thôi đi lẹ lên. Vùng đất nguyên sơ chưa được khai phá mà. Đáng ra tụi mình phải hốt được khối đồ ngon rồi, chỉ tại đi quá chậm thôi.” Một người lùn càu nhàu.
“Hoàng Hiệp nói đúng đó, cứ tiếp tục đi thôi.” Mông Cổ 12 xen vô.
“Không. Phải đi chậm, kỹ càng kiểm tra bẫy và đường hầm ngầm.” Bakugo gằn giọng.
“Đi vậy thì chả được gì đâu. Tao chắc mấy nhóm khác đang hốt chiến lợi phẩm đầy tay kìa!” Hoàng Hiệp la lên.
“Tao không để ai phải đi hổi sinh, vì cái kiểu hấp tấp mù quáng đó đâu. Ban điều hành đã chia nhóm rồi. Không thích thì mày có thể cãi với trưởng ban điều hành khi về. Tao chắc ông Lãng Tửe sẽ rất vui khi nghe mày phàn nàn đó.”
“Quỷ tha ma bắt, Mạnh Can còn có gan hơn mày gấp chục lần. Thực sự thì, chính mày là thằng gián tiếp khiến nó c:hết ở cái hồ đó. Tao không đi theo một thằng hèn như mày nữa. Nghe đây tụi bây, cái thằng lính mới này chỉ lo cho bản thân nó thôi. Ở hồ, nó đã khiến cả đám chết hết. Giờ lại còn muốn kìm tụi mình lại, không cho làm đúng mục tiêu đột kích.” Mặt Bakugo đỏ gay vì giận dữ: “Mạnh Can mới là người ra lệnh đuổi theo lũ rắn nước đó. Nếu hồi đó nghe tao mà bơi vô bờ, thì Mạnh Can và mấy người kia vẫn còn ở đây rồi.” “Mạnh Can bỏ ngoài tai lời khuyên của tao. Tao có phản đối, nhưng vẫn làm theo lệnh ống! Tao cũng liều c-hết chiến đấu, chấp nhận nguy cơ hồi sinh và bị đá khỏi đột kích, y như mọi người!”
“Tao đâu có thấy mày làm gì hỗ trợ, chỉ thấy mày cúp đuôi chạy… thằng lính mới.” Một gã chủng loài Orc khàn giọng quát.
“Thôi anh em, mình đi đi.” Hoàng Hiệp dụ dỗ mấy thằng đồng bọn.
“Đi theo tao, tao bảo đảm có đồ ngon. Còn dính với thằng thất bạinày thì chả được gì. Tao nghe có nhóm đi sâu hơn trong Âm giới, đánh mấy con quái khủng, lụm được điểm kinh nghiệm cả đống, đồ xịn. Thậm chí còn rớt mấy viên nogjc khắc nữa.”
Bakugo không muốn tốn hơi lặp lại cùng một chuyện cho những người cố chấp.
“Tao không ép ai phải ở lại. Tự lựa chọn đi. Ai theo hội, ai muốn tách ra thì cứ tách.” Bakugo tin chắc, không ai khờ tới mức theo một thằng nóng đầu như Hoàng Hiệp, nhất là khi nó chỉ toàn vặn vẹo sự thật và đồn nhảm.
Nhưng gã đã lầm.
Hai mươi người lục tục kéo ra, tụ tập quanh gã người lùn.
“Thấy chưa Bakugo, người ta biết ai là lãnh đạo thật sự. Còn mày thì chỉ muốn an toàn thôi.” Hoàng Hiệp ưỡn ngực khoe khoang.
“Gặp lại sau nha, mấy thằng dốt!”
Đám tách ra hối hả đi sâu vào đường hầm, bỏ lại Bakugo, Mông Cổ 12 và ba người chơi khác đang còn phân vân, không biết quyết định của mình có đúng không.
“Má nó.” Bakugo chửi thể.
“Sếp nên báo cho ban điều hành, rồi xin chỉ thị đi.” Mông Cổ 12 gợi ý.
“Mấy sếp lớn giờ đang chuẩn b:ị đránh đẩy lùi xâm lược, chuyện này nhỏ quá, không đáng, để họ phân tâm. Tụi mình cứ tiếp tục, chậm mà chắc. Nhớ kỹ, đừng đụng vô cái gì hết, phải kiểm tra bẫy và đường ngầm ẩn trước đã.”
“Ok, sếp.” Mông Cổ 12 lên tiếng.
Năm người chơi lầm lũi chậm rãi tiến lên.
Bakugo vốn chán ghét cái việc phải làm thủ lĩnh.
Chẳng ai muốn chỉ huy một đám người lúc nào cũng cãi ngược, nghi ngờ mọi quyết định, phót lờ cả lý trí lẫn lẽ thường.
Gã chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời giữ cho cả nhóm được an toàn.
Nhưng tụi nó thì lại ham danh tiếng, ham được công nhận, mặc kệ nhiệm vụ, mặc kệ cả tính mạng chính bọn nó.
Bakugo đang cúi xuống kiểm tra một nhũ đá sắc nhọn nhìn rất đáng ngờ, có thể là bẫy sập, thì Mông Cổ 12 lên tiếng:
“Đù má, Duy Linh vừa toi rồi.” Mông Cổ12 chửi thể.
“Cái gì?” Bakugo liền hỏi.
“HUD của sếp kìa. Thằng linh mục, Duy Linh đó, nó vừa chết.”
Bakugo liếc vô cửa sổ trạng thái tổ đội trên HUD, thấy biểu tượng xám xịt của một thành viên đã nằm xuống.
“Lại thêm một đứa nữa! Thanh máu tụi nó tụt nhanh lắm, chắc đang dính vô trận căng.” “Một bầy sinh vật giống rùa đang công kích bọn nó, toàn cấp 350 trở lên.” Gã cung thủ nói, hai ngón tay đặt lên thái dương, rõ ràng đang liên lạc với một trong đám tách ra.
“Đi cứu! Mau!“ Bakugo quát.
Cả nhóm lập tức từ bước chậm thận trọng chuyển sang chạy hết tốc lực.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập