Chương 92: Ác Quỷ X Thần Thoại

Chương 92: Ác Quỷ X Thần Thoại

Chế độ sát thương của v-ũ k:hí lúc này, đã chuyển sang dựa trên chỉ số Khéo léo thay vì Sức mạnh.

Không phí thời gian, vừa vô tầmlà Hoàng Lâm lập tức thử ngay kỹ năng [Chém Chữ Thập]. Hắn vung một lần, rồi hai lần, ngay tức thì một luồng sóng lửa hình chữ X bùng nổ, bắn ra, đánh trúng con dê quỷ còn đang lảo đảo.

Một con số “[-220]” hiện đỏ chói trên đầu nó.

“Thảm quá trời!” Mũi Tên Cô Đơn cười ha hả.

“Gây được chút sát thương là mừng rỔi, nó có vô hiệu sát thương với giảm sát thương vì chênh lệch cấp độ.” Hắn đáp.

“Nếu con quỷ đó mà không còn đang trong trạng thái “Lảo đảo do chỉ số Phòng thủ của Dhavan gây ra, thì ngay cả vết xước giấy mỏng như vậy, anh cũng không chém nổi đâu. Hiệt ứng đó tăng thêm 50% vô điểm sát thương của anh.” Cô Đơn nói thêm.

⁄Ờ, kệ!” Hoàng Lâm quay đi, lầm bầm “hệ thống game chó má” với chính mình.

Hắn đảo mắt quanh để tìm thêm mấy con mồi đang yếu, để thử tiếp món “bảo bối” mói. “Đừng có chơi lố quá, anh kéo cừu hận tới mức không chịu nổi thì khổ đó!” Cô Đơn la với theo.

“Đừng 1o, tui lo được hết!” hắn hét vọng lại sau lưng.

Hắn tiếp tục cái “nhiệm vụ riêng” cố gây sát thương vô càng nhiều kẻ địch càng tốt.

Trong khi đó, gã to xác Dhavan thì y như quạt ruồi càn quét quái vật, phần lớn đám quái bị gã đánh một phát c:hết tươi, thậm chí là còn c-hết theo bầy.

Riêng mấy con rùa đầu rắn thì gã phải dùng sức hơn chút, vì bọn nó có phòng thủ cao với máu dày.

Hoàng Lâm thì chạy loạn xạ như thằng khùng, vừa quơ kiếm quất vô càng nhiều quái càng tốt, vừa hốt đồ rót dưới đất.

Hắn lụm được vô số mảnh vỏ mai rùa, Phù văn, da quỷ, còn nhiều thứ khác nữa.

“Cái vẻ mặt của anh nhìn ghê thấy bà, y như gặp phải cá ươn ngoài chọ.” Cô Đơn liếc hắn, ánh mắt cảnh giác.

“Lụm đổ chính là giấc mơ của đàn ông đó cưng!” Hắn cười rạng rỡ, mắt lim dim sung sướng.

“Ừ, tui cũng thích đồ shiny thiệt, nhưng không tới mức liều chết chỉ để vơ vài nắm đâu.” Mũi Tên Cô Đơn trả lời.

“Tui chỉ ước mấy con Undead còn ở đây, tụi nó sẽ lụm hết cho tui, còn tui chỉ việc đứng sau hốt điểm hỗ trợ thôi… Nhớ tụi nó ghê.” Nhưng tay hắn thì vẫn không ngừng hốt đồ.

ha, vậy tụi Undead của anh đâu hết rồi?” cô hỏi.

“Tui lệnh cho tụi nó chặn chân hai người chơi ngay cửa vào Âm Giới, lúc tui lôi cô đi qua cái cổng đó.”

“Tụi nó c:hết cũng không uống phí. Tui sẽ cầu nguyện cho linh hồn tụi nó.” Mũi Tên Cô Đơn giả bộ trang nghiêm.

“Tui nghĩ vậy chắc hại nhiều hơn lợi đó. Nhớ đi, tụi nó vốn dĩ là toàn là linh hồn báng bổ mà Undead đó.” Hắn bật cười.

Hoàng Lâm tiếp tục phóng quanh chiến trường, hốt thêm vật phẩm từ cuộc thảm s-át của Dhavan.

Kho đồ của hắn bắt đầu chật chội.

Chọt thấy động tĩnh nơi khóe mắt hắn quay đầu lại, đứng khựng, tay còn đang nắm một tấm da quỷ chưa kịp bỏ vô kho.

“Này, Cô Đơn, cô còn nhớ cái con quỷ bự tổ chảng đó không?” Hắn hỏi.

“Con quỷ bốn tay hả?”

“Ờ, đúng nó đó.” hắn gật.

“Nhớ chớ, nó đáng sợ tới mức làm tui suýt đái ra quần.” cô nói.

“Ừ thì chuẩn bị thêm nguyên bộ đổ lót mới đi.” Hắn chỉ thẳng về phía trước.

“MáP

Một con Đại ác quỷ khổng lồ từ trong hố trổi lên, nham thạch đỏ rực chảy ròng ròng trên lớp da đá thủy tĩnh núi lửa đen kịt của nó.

“Có vẻ ta đã đánh giá thấp ngươi rồi, Dhavan!“ tiếng gầm của nó vang đội.

Hon trăm con quái còn sót lại lập tức thét gào rồi tản loạn, để lại Dhavan đứng sừng sững ngay giữa đấu trường.

Malgrath

Cấp độ: 500

Đại Ác Quỷ Cổ Đại

Quái vật hạng Thần thoại

Độ nguy hiểm: %3 #% %% %

Máu: 1 000 000

Vô hiệu hóa sát thương: 60 000

Hấp thụ phép: 50 000

Sát thương: 60 000 — 80 000

Kỹ năng:

[Phóng Mắc-Ma]: Phóng một khối nham thạch lửa vô khu vực chỉ định, gây 50% sát thương cơ bản trong bán kính 5 mét khi va chạm. Nham thạch tiếp tục gây sát thương theo thời gian (10 giây).

[Triệu Hồi Ác Quỷ]: Triệu hồi một Quỷ Khẩu cổ đại, gây 10% máu tối đa của mục tiêu thành sát thương trực tiếp.

[Kêu Gọi Đội Quân]: Định kỳ triệu hồi ngẫu nhiên đám tay sai quỷ, số lượng, bằng đúng số người chơi có mặt trên chiến trường.

[Trạng Thái Cuồng Chiến]: Mỗi khi mất 10% máu, sát thương cơ bản của Malgrath tăng thêm 10%.

Kẻ canh giữ của khu vực đột kích đầu tiên ở Âm Giới.

Malgrath vốn là một đại ác quỷ thời đại cổ xưa, từng cầm đầu binh đoàn âm giới xâm lấn thể giới mặt đất. Sau khi b-ị đánh lui xuống tận cùng của thế giới, đội quân Âm Giới đã lần nữa được tổ chức, nay lại trỗi dậy để lần nữa xâm lăng.

“Cái quái gì…”

“Chỉ số của nó… thiệt sự quá khủng.” Cô Đơn run rẩy.

Nhìn bộ kỹ năng của con trùm… cộng thêm thanh máu cao ngất trời… thì đây là máy quét tổ đội' thứ thiệt.

“Ngay cả trùm cuối trong hầm ngục Hố Sâu Tuyệt Vọng cũng không có tới chừng đó máu!” “Malgrath!” Dhavan gầm vang, “Mày không bao giờ nên đặt tay lên người nó! Hôm nay là ngày mày phải chết!” Gã giương cây cột sắt, lao thẳng tới.

Hoàng Lâm nghe đoạn đối thoại thì hiểu ngay, chuyện này có liên quan tới việc Mira bị giam giữ.

Làn da con trùm sáng rực lên một thoáng, rồi ba con quái xuất hiện ngay giữa đấu trường. Con trùm vừa dùng [Kêu Gọi Quân Đội] nhưng cũng không đe dọa gì nhiều.

Dhavan làm lơ đám Tượng Quỷ Đá với đám dê, tụi nó cấp quá thấp, không đủ gây sát thương cho gã.

Đi ngang con rùa, gã quất một đòn gậy lấy hơn một phần ba máu nó, dậm ngược lại một cái, nghiền nát nó trước khi nó kịp tung kỹ năng nào.

Hoàng Lâm thì bỏ mặc đám dê với Tượng Quỷ Đá, phóng tới hốt món đồ sáng lấp lánh, trên nền đá đen chỗ con rùa đầu rắn vừa chết.

“Anh đi đâu đó!” Mũi Tên Cô Đơn vừa nhắm bắn Tượng Quỷ Đá để kiếm điểm kinh nghiệm hỗ trợ, vừa la với theo.

Hoàng Lâm cười khoái trá, lum thêm một mảnh vỏ mai rùa, thì ngay lúc đó hắn thấy một khối thiên thạch rực lửa nóng bắn thẳng về phía mình.

Đó chính là kỹ năng của con trùm: [Phóng Mắc-Ma].

“C-hết cha!”

Hắn sử dụng kỹ năng [Chém Bổ Nhảy Lên] né được đòn trấn c-ông đầu tiên ập tới.

Trong đầu hắn chọt nhớ tới kỹ năng [Phóng Mắc-Ma] của con trùm, phạm vi ảnh hưởng tận mười mét.

Hắn biết, cho dù có tránh được sát thương lúc vra chạm ban đầu, thì cái hiệu ứng DOT- sát thương theo thời gian từ kỹ năng đó vẫn sẽ đốt hắn tới c:hết.

Đó là một nước đi liều mạng, nhưng giờ cũng không còn cách nào khác.

Hắn hiểu rõ mình đã phạm sai lầm, mà đã sai thì không còn cách nào sửa được.

Ngay lúc này, hắn vẫn còn lơ lửng giữa không trung, một khi rớt xuống đống dung nham đang sôi sục còn sót lại từ chiêu [Phóng Mắc-Ma] thì hắn sẽ chết chắc.

[150]

Một con số sát thương hiện lơ lửng trên đầu hắn. Rồi bất ngờ, một luồng sóng xung kích hất hắn văng sang bên, vừa kịp thoát khỏi vùng dung nham.

Là Mũi Tên Cô Đơn, cô đã bắn một mũi [Bắn Công Phá] vào hắn, giúp hắn thoát ra ngoài rìa vùng sát thương.

Nhiệt nóng hầm hập từ dung nham khiến hắn rùng mình.

“C…cảm ơn!” Hắn bật thốt.

“Tui đã nói anh rồi, tham thì thâm! Nếu tui không cứu anh thì giờ này anh đã hóa tro rồi đó! Cô bực mình nói.

“Ừa, cảm ơn thiệt.” Hắn thở hổn hển.

“Rút ra sau đi Hoàng Lâm, để Dhavan lo con trùm.” Cô vừa nói vừa bắn thêm một mũi tên, chẳng gây bao nhiêu sát thương, nhưng đủ để giữ phần thưởng điểm kinh nghiệm hỗ trợ ch‹ mình.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập