Chương 97: Quân đoàn đang tới x Tử thủ
“Có chuyện lớn rồi.”
“Tui biết. Bạn tui vừa nhắn cho hay, có hơn ba chục ngàn người đang kéo về phía này,” Cô bình thản đáp.
“Còn khoảng một tiếng nữa mới mở khu thứ hai. Bọn họ dư sức mà tới đây, bọn mình mau đăng xuất đi” Hoàng Lâm nói.
Đăng xuất chính là cách an toàn nhất, để tránh khỏi cuộc đụng độ.
Mặc dù làm vậy thì Hoàng Lâm sẽ bỏ lỡ kha khá cơ hội trong Âm Giới, nhưng không có Dhavan giúp sức, hắn cũng. chẳng còn động lực để ở lại.
Cố bám trụ chỉ tổ phản tác dụng, chết đi thì đi tong luôn chuỗi nhiệm vụ di sản.
“Ta vừa nói chuyện với nữ yêu tỉnh này, thiệt tình mà nói, chuyện đó còn chưa phải cái đáng lo nhất đâu,” Veylith lên tiếng.
“Ý cô là gì?” Hoàng Lâm nhíu mày, không hiểu được lời của Veylith.
“Vua Undead chỉ có thể gửi vô đây một đợt undead để giữ khu đầu tiên. Trong lúc chờ quân tiếp viện, chúng ta phải cố thủ. Nếu ngươi lúc này mà bỏ đi, tức là phản bội.”
Thông báo từ máy chủ C hiến Phạt!
Nhiệm vụ đặc biệt!
Cấp bậc: S
Lực lượng của Vua Undead đang trên đường tới!
Hãy trụ lại và phòng thủ trước làn sóng người chơi xâm lược!
C-hết đồng nghĩa với việc hủy bỏ chuỗi nhiệm vụ di sản.
Thoát game quá 10 phút (thời gian thực) sẽ hủy bỏ chuỗi nhiệm vụ di sản, công thêm quan hệ với Undead sẽ chuyển thành thù địch.
Phải sống sót trong khu vực ngọn núi suốt 4 tiếng!
Tất cả điểm đóng góp khi giết kẻ địch sẽ được nhân ba!
Hoàn thành nhiệm vụ sẽ được thưởng đặc biệt!
Hoàng Lâm bực bội, rõ ràng là game đang ép hắn chơi tiếp dưới cái mác “nhiệm vụ đặc biệt”.
“Quao!” Mũi Tên Cô Đơn khẽ kêu.
“Có gì đậy?” Hoàng Lâm hỏi.
“Tui cũng vừa nhận nhiệm vụ toàn máy chủ. Ai dọn được xong khu đột kích đầu tiên trong tiếng sẽ được rất nhiều lợi ích. Với lại, coi nè.”
Cô đưa cho hắn xem một tấm áp-phích.
Trên đó là hình một thây ma…….chính là Hoàng Lâm.
Và ngay bên dưới bức hình là một dòng chữ:
Mục tiêu đặc biệt!
Tiêu diệt thây ma này sẽ thưởng cho người griết được: +5 cấp độ, 25.000 vàng, và kỹ năng độc nhất [Trảm Diệt Tử Linh!]
“ĐỤ…..! Giờ thì tui chỉ muốn tự diết mình cho rồi, cái này rõ ràng là đang chơi tui” Hoàng Lâm chửi thể.
”Ờ thì… vấn để là giờ toàn bộ máy chủ đều săn anh đó. Cái này chỉ xác nhận lại thôi. Giết được anh thì coi như vé miễn phí để nổi tiếng. Nhưng mà… thiệt tình anh chưa tới cấp 100, mà giờ nguyên máy chủ lại đi dí anh… công nhận đúng là bất công,” Mũi Tên Cô Đơn bật cười khẽ, lắc đầu.
“HAROLD!” Hoàng Lâm gào lên hết cõ.
Một quản gia già xuất hiện trước mặt hắn.
“Cái này sao mà công bằng cho nổi?!” Hoàng Lâm quát thẳng vào gã quản gia.
Quản gia, vốn đã biết rõ chuyện xảy ra, chỉ bình thản đáp.
“Cậu đã nhờ đến sức mạnh của một sinh vật quá đỗi mạnh mẽ, để mở cửa Âm Giới và tiến sâu vào trong. Chưa kể, việc cậu là người duy nhất liên quan đến Undead, đã tạo ra vô số thay đổi bất ngờ trong thế giới game này.”
“Sự tồn tại của cậu đang làm thay đổi cả cốt lõi trò chơi. Tôi vốn định xóa bỏ sự hiện diện củ: cậu, nhưng tôi cũng không đến mức, phũ phàng đến nỗi không cho cậu cơ hội chống cự. Tất cả vẫn nằm trong phạm vi mà con người có thể làm được. Cậu vẫn có cửa sống SÓt, trước coT sóng dữ sắp âp tới.”
Hoàng Lâm thở dài, đưa tay vuốt râu.
Hắn nhìn lại quản gia, trầm giọng hỏi.
“Trong trận này, tui đâu làm được gì nhiều. Không chạy được, cũng không đánh nổi. Giống như bị dắt lên thớt vậy…”
“Ai nói ngươi không. thể đánh?” Veylith chen vô, làm Hoàng Lâm chợt nhớ ra sự hiện diện của cô.
“Cấp độ của tôi quá thấp.” Hoàng Lâm lắc đầu.
“Cấp độ của ngươi? Chuyện đó có sao đâu. Ta đây còn có cả đống thuộc hạ mạnh hơn mình nhiều, mà ngươi có thấy ta than vãn gì đâu.”
Nghe vậy, Hoàng Lâm chợt nhớ tới đội undead của hắn, lại thấy nhói lòng vì đã mất bọn nó. Dù vậy, đội hình đó vẫn quá yếu để giúp ích.
“Ta có thể cho ngươi một phần quân lính dưới trướng ta chỉ huy,” Veylith nói, đồng thời một cửa sổ nhỏ hiện ra trước mắt Hoàng Lâm.
Hắn mở ra, suýt chửi thể.
Hắn có hơn 20.000 Undead đưới tay!
Má ơi!
Nhiều dữ vậy?!
Trong đó có tới hai chục Ky Sĩ Tử Thần!
Phần lớn Ky Sĩ Tử Thần đều ở cấp 400 tới 450.
Nhìn thì oách thiệt, nhưng đem so với đoàn quân khổng lồ đang kéo tới thì vẫn còn quá nhỏ bé.
Hoàng Lâm biết rõ ba siêu bang hội đều gửi vào đây toàn tay cứng tỉnh nhuệ.
Vậy nên, dù có 20 Ky Sĩ Tử Thần, hắn chỉ có thể kéo dài thời gian cầm cự đôi chút, chớ để sống sót được bốn tiếng… đúng là mơ mộng hão huyền
“Hiện tại, nơi này đã được tính là một phần của Cõi C-hết,” Quản gia vừa nói vừa chỉnh lại mắt kính.
Sau đó, gã phẩy tay một cái, một vết nứt không gian mở ra, một cửa tiệm nhỏ hiện ra ngay trước cửa ngôi đền.
“Đây là để cậu có thể dùng điểm đóng góp trước trận chiến. Cậu cũng có thể triệu hồi quân lính tại đây, nâng cấp trang bị, thậm chí thách đấu cấp bậc cao hơn, tăng bậc Undead của mình.” Nói xong, gã quản gia tan biến vào hư không.
“Ô yeeee!” Hoàng Lâm reo lên.
Hắn đã mong chờ ngày quay lại Cõi C-hết từ lâu, giờ thì nhìn hơn 55.000 điểm đóng góp đang chờ để xài, lòng hắn sướng rơn.
Hoàng Lâm lao ngay tới chủ cửa tiệm, một gã ăn mặc rách rưới, nhe cái miệng toàn răng sâu đen sì cười toe với hắn.
Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng hóa thành kinh hãi.
“Ngươi… lấy cái này từ đâu ra vậy?!” Gã chủ tiệm lắp bắp, trong khi một vật trong túi đồ Hoàng Lâm tự động bay ra, rơi thẳng vào tay gã.
Đó là… một cái mũ sắt đã bị hư hại.
Hắn thả cái mũ giáp hư khi vừa xong trận giết con trùm đầu tiên của khu đột kích.
“Sau khi griết một con quỷ mạnh tôi đã lấy được nó, sao ông lại hỏi?” Hắn nói.
Cái mũ đó có gắn theo một nhiệm vụ, nên hắn mới gặng hỏi, thử khởi động nhiệm vụ. “Ngươi có chịu bán nó cho ta không? Ta đưa ngươi một ngàn điểm đóng góp!”
Hắn nhíu mày.
Một món đổồ mang cái tên của Vua Undead, mà chỉ đổi được có vỏn vẹn 1000 điểm đóng góp?
Chuyện nghe chẳng lọt lỗ tai chút nào.
“NGƯƠI DÁM!” Một tiếng thét vang dội, Veylith lao ra từ trong ngôi đền.
Cái mũ giáp tự bật ra khỏi tay chủ tiệm, bay vèo vào tay cô.
Cô ta nhìn kỹ nó một hồi, rồi quăng trả lại cho hắn.
“Đừng có dại mà làm mất nó! Nếu một ngày nào đó ngươi đạt tới cấp bậc Ky Sĩ Tử Thần, thì tìm gã thợ rèn 8karn và hỏi hắn về cái này.” Nói xong cô quay phắt lại, dùng ánh mắt giận dt liếc chủ tiệm. “Còn ngươi, chắc là muốn được treo cổ lắm rồi!”
Nhiệm vụ ẩn mở ra.
Rèn Lại Từ Đầu!
Tìm gã thọ rèn Undead, Skarn, hỏi về nguồn gốc của cái mũ hư.
“Không… không, thưa ngài! Ta… ta chi nghĩ thằng nhóc này nó không biết giá trị của món đó thôi, ta thề!” Gã chủ tiệm cuống cuồng chối, làm như mình vô tội.
Hắn hiểu ra ngay, cái NPC này suýt chút nữa thì lừa được hắn.
May mà hắn có chỗ dựa là Veylith.
Nhưng giờ trong lòng hắn cũng không còn muốn, mua thêm gì từ tên chủ tiệm đáng ngờ này nữa.
^À, đừng lo bạn của ta,” Gã chủ tiệm đổi giọng ngọt xót, cười hì hì.“Ta chỉ muốn lấy món đó ra khỏi tay ngươi thôi. Ta đâu có biết ngươi quen với quý cô Veylith! Vậy đi, ta giảm cho ngươi 30% trong ba món đầu tiên ngươi mua, chịu không?”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập