Chương 125: Đều là kẻ khẩu thị tâm phi.

Hứa gia đối với các nàng thật sự chẳng có thù oán gì sâu đậm.

Chẳng qua năm đó các nàng và Lưu Vân bị Hứa Nguyên bày kế gắp lửa bỏ tay người nên mới sinh ra ác cảm với y.

Cũng phải nói, quyền thế của Hứa gia hiện tại đã vô cùng to lớn.

Muốn cưới một dân nữ nhà thương nhân chẳng phải việc gì khó khăn, thế mà lại bị La gia từ chối thẳng thừng, như thế thì làm sao có được mặt mũi trên triều đường được.

Vậy thì tại sao khi bị La Mục Ninh từ chối hôn sự lại chẳng có phản ứng gì cả.

Đến cả La Ngọc Quỳnh cũng chẳng nhắc đến một lời.

Hẳn là có điều khuất tất.

Đào Nương hỏi, giọng có chút gấp gáp.

“Chuyện từ khi nào?

“Cũng gần đây thôi.

Vừa mới làm lễ Nạp Thái vào giữa tháng ba, lễ vật mang đến còn nhiều hơn cả sính lễ mà tiểu nhân từng thấy nữa, toàn là rượu với trà thượng hạng từ kinh thành.

Chỉ là La gia chủ đã từ chối rồi.

“Sau đó thì sao?

Hứa gia có động tĩnh gì không?

Nghe hỏi đến câu này, sắc mặt của Lạc Tuyên trên nên nghiêm nghị.

Y liếc nhìn xung quanh, kiểm tra xem có ai nghe lén không, sau đó mới đặt chén rượu xuống, thấp giọng nói.

“Theo tình báo thì không có động tĩnh gì cả.

Hai vị yên tâm, chuyện này Trịnh đại nhân rất để tâm đến, thế nên đã âm thầm cho người bảo về La phủ cũng như quan sát Hứa phủ.

Ngay cả Trung Thư Xá Nhân đại nhân ở kinh thành cũng có tai mắt của ngài ấy theo dõi.

Trịnh Văn Cẩn làm như vậy phần là vì đề phòng Hứa gia đang có mưu tính gì đó.

Trong Tam Tỉnh Lục Bộ, gồm Trung Thư Tỉnh, Môn Hạ Tỉnh, Thượng Thư Tỉnh cùng Lại Bộ, Hộ Bộ, Binh Bộ, Lễ Bộ, Hình Bộ, Công Bộ đều có người của Hứa gia trong đó.

Hứa Quân Thành hiện là Hàn Lâm Đại Học Sĩ, tuy không thuộc vào Tam Tỉnh Lục Bộ nhưng lại là quan nội các, vô cùng thân cận với Hoàng đế.

Con rể của y Ôn Tất Luân hiện là Lễ Bộ Thượng Thư, cộng thêm Hứa Nguyên bây giờ cũng đã là Trung Thư Xá Nhân.

Với quyền thế của Hứa gia hiện tại khiến ai cũng phải kiêng dè.

Kể cả phe cách của Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng phải ra sức lôi kéo.

Vì thể từng quyết định của Hứa gia rất được triều thần để tâm.

Tuy chẳng thể một tay che trời, nhưng tầm ảnh hưởng vẫn không thể xem nhẹ.

Huống hồ gì, ngay cả Hoàng đế cũng cảm thấy nghi kị Hứa gia.

Có câu đã dùng thì không nghi, đã nghi thì không dùng.

Hoàng đế cũng vậy.

Vai đa nghi này bèn nhường lại cho Trịnh Văn Cẩn, Tư Phong Hành cùng một vài quan viên cùng khoa với vị Phủ Doãn họ Tư.

Trừ Trịnh Văn Cẩn là Tri Huyện ở một huyện xa xôi ra, những người còn lại đều nhậm chức ở kinh thành, ở nhiều vị trí khác nhau.

Dù cho quyền hành chức vị không cao nhưng đường công danh khả năng thăng tiến có thừa, đủ để kiềm chế Hứa gia lại phần nào.

Chuyện này, nếu là Lưu Vân thì hắn sẽ trực tiếp tránh xa mà không cần phải nghĩ ngợi.

Nhưng đây là hai nha đầu nhà hắn chứ không phải hắn, lại can hệ đến bằng hữu của hai nàng, thế nên làm sao mà hai nàng có thể nhắm mắt làm ngơ cho được.

Với hai nàng mà nói, chỉ có cha mẹ nổi giận mới thật sự đáng sợ, còn lại thì chẳng có gì phải kiêng dè cả.

Thế nhưng hai nàng hiện tại chẳng rõ việc từ hôn này có can hệ sâu cạn thế này đến các thế lực trong triều đường.

Hai nàng mới hẹn với Lạc Tuyên sáng sớm mai sẽ đến nha môn bàn tính kỹ chuyện này với Trịnh Văn Cẩn.

Còn hiện tại thì phải giải quyết cho xong một bàn rượu thịt này đã.

Ba người uống đến tận nửa đêm canh ba.

Lạc Tuyên vậy mà bị tửu lượng của hai nàng đánh bại, đã nằm gục trên bàn từ lúc nào.

Đào Nương mới gọi tiểu nhị đến sắp xếp phòng cho y, còn nàng và Linh Nhiễm cưỡi mây về núi Tịch Lưu để nghỉ qua đêm ở đó.

Tờ mờ sáng hôm sau, ở cổng sau của La phủ, một nha hoàn tầm mười lăm mười sáu tuổi, tay xách cái giỏ lật đật chạy vào trong.

Nàng đi vào trong bếp, lấy từ trong giỏ ra mấy phần điểm tâm bày ra đĩa sau đó mới mang đến phòng của La Ngọc Quỳnh.

Đi qua mấy viện mấy sảnh thì đến viện của La Ngọc Quỳnh.

Nàng đi đến trước cửa, khẽ đẩy cửa mà bước vào.

Thời khắc này La Ngọc Quỳnh cũng vừa thức giấc, nghe thấy tiếng đẩy cửa thì cất tiếng hỏi.

“Tiểu Xuân, là em à?

Nha hoàn tên Tiểu Xuân đặt mấy đĩa điểm tâm lên bàn, rồi bước đến bên giường hành lễ đáp.

“Dạ phải, là nô tỳ.

Để nô tỳ giúp tiểu thư rửa mặc rồi hãy dùng điểm tâm.

“Được, được.

La Ngọc Quỳnh ngồi dậy, dụi dụi mắt rồi bắt đầu rửa mặt.

Sau đó nàng bước đến ngồi vào bàn trang điểm, chỉnh trang lại đôi chút trong khi Tiểu Xuân giúp nàng chải tóc.

Cuối cùng là khoác chiếc bối tử lụa (dạng áo đối khâm)

màu ngọc trai có thêu mấy con hồ điệp vào.

Tiểu Xuân chú ý thấy tâm trạng tiểu thư nhà mình hôm nay vui vẻ lạ thường, tò mò hỏi.

“Tiểu thư, người có chuyện gì vui sao?

La Ngọc Quỳnh nhẹ mỉm cười, nhìn ảnh phản chiếu của Tiểu Xuân trên tấm gương đồng, nói.

“Có bạn hữu về thăm, ta tất nhiên là vui rồi.

“Bạn hữu?

Là hai vị tiểu thư ghé phủ ngày hôm qua sao?

“Ừm.

Em mới vào phủ nên vẫn còn chưa rõ.

Hai người bọn họ là bằng hữu, cũng là ân nhân của ta.

Bọn ta quen biết nhau đã mấy năm rồi.

Tiếc là họ đã chuyển đi nơi khác, một năm chỉ về đây vài lần để thăm ta thôi.

Tiểu Xuân hơi nghiêng đầu nhìn La Ngọc Quỳnh trên gương.

“Nhưng nếu có thể làm quen với tiểu thư thì họ cũng là tiểu thư khuê các.

Làm sao có thể dễ dàng trở về đây một mình mà không có người theo hầu hạ cơ chứ?

“Chuyện này thì…”

La Ngọc Quỳnh là một trong số ít người ở huyện Hoài An biết về thân phận tiên tu của cả nhà Lưu Vân.

Với Đào Nương và Linh Nhiễm, La Ngọc Quỳnh càng hiểu hai nàng ấy là nhân vật bậc gì.

Nàng cũng từng đọc trong sách, tiên nhân có thể sớm mai ở Bắc Hải, chiều trở lại Thương Ngô, một ngày đi khắp tứ hải.

Bởi vậy nàng nghĩ hai nàng có trở về huyện Hoài An sẽ chẳng tốn bao nhiêu công sức, chỉ là hai nhân vật như vậy lại dành thời gian về đây bầu bạn với nàng.

Đó mới là điều đáng trân trọng.

“Hai người họ đúng là con nhà văn nhân, nhưng cha mẹ của họ không chỉ là văn nhân bình thường, mà còn là hiệp khách giang hồ nữa.

Con nhà võ nào cần tùy tùng theo hầu như mấy nàng liễu yếu đào tơ như ta.

La Ngọc Quỳnh quay lại nhìn Tiểu Xuân nói tiếp.

Tiểu Xuân chớp chớp mắt, vẻ mặt không tin.

Hôm qua Tiểu Xuân tận mắt thấy Đào Nương và Linh Nhiễm có cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng, cách ăn nói cũng rất dịu dàng, đâu có vẻ gì là giống con nhà võ.

La Ngọc Quỳnh liền phân bày.

“Năm xưa chính là họ cùng một người tỷ tỷ họ Sở đánh cho đám nam nhân ức hiếp ta một trận mà không có cơ hội phản kháng.

Trên công đường, họ còn đấu với Bổ Đầu cùng Nha Sai nữa, không ai làm gì được họ.

Chỉ đến khi cha mẹ họ đến mới dẹp yên được.

“Còn có chuyện này cơ á?

Tiểu thư trước lễ cập kê, vậy mà lại trải qua nhiều chuyện thị phi như vậy.

Nô tỳ còn cảm thấy, tiểu thư với người ngoài còn thân thiết hơn với Nhị tiểu thư cùng Tam công tử nữa.

La Ngọc Quỳnh gương mặt nghiêng trọng, đưa ngón tay lên miệng khẽ phát ra một hơi “xuỵt”, rồi nói.

“Mấy chuyện này em nói với riêng ta thì được.

Nhưng tuyệt đối không được phép nhắc đến trước mặt mấy người bên Nhị phòng.

Nhị thúc có thể sẽ không quan tâm, nhưng Nhị thẳm là người không đứng đắn, nếu để bà ấy bắt được thóp của Đại phòng ta thì sớm muộn gì cũng loạn lên mất.

Nàng quay lại soi gương căn chỉnh tóc tai.

Sau đó đứng lại đi đến ngồi vào bàn tròn, lại nói tiếp.

“Thời điểm này phụ thân và Nhị tiểu nương không có trong phủ, người quản lý chính là Nhị thúc cùng quản gia.

Vậy nên em làm việc gì cũng phải cẩn trọng hơn, tránh để bên phía Nhị phòng soi mói bắt bẻ.

Dù cho họ có ra vẻ tốt lành thế nào thì cũng là người ngoài mới chuyển đến.

Tính cách của họ, chúng ta vẫn cho tường tỏ được đâu.

Họ trong lời La Ngọc Quỳnh chính là ám chỉ Nhị thẩm cùng hai vị đường huynh của nàng.

Nghe Tiểu Xuân “dạ” đáp lại, nàng mới yên tâm dùng điểm tâm sáng.

Sau khi dùng bữa, nàng liền sửa soạn rời phủ đến điểm hẹn với Đào Nương và Linh Nhiễm.

Lần này có chút khác biệt bởi đi cùng còn có Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân cũng là lần đầu thấy tiểu thư của mình ra ngoài dạo chơi thế này.

Tuy thời gian hầu hạ chưa lâu, nhưng Tiểu Xuân vẫn có thể nắm bắt được một phần thói quen của chủ tử.

Ngày thường của La Ngọc Quỳnh, nếu không đọc sách làm thơ thì cũng là thêu thùa may vá.

Lúc rảnh rỗi thì chăm hoa cỏ trong viện.

Lão gia cũng không ép buộc nàng điều gì như Nhị tiểu thư hay Tam công tử.

Nhìn chung thì cuộc sống của La Ngọc Quỳnh khá là khép kín, nhưng đối với tiểu thư nhà danh giá thì chuyện này không có gì lạ.

Thế mà khi gặp lại bằng hữu, nàng liền phá bỏ thói quen ngày thường mà ra ngoài dạo chơi.

Đến chốn trà lâu nghe thuyết thư, không thì cũng đi quanh chợ ăn quà vặt.

Tâm tình cũng đặc biệt tốt hơn lúc ở trong phủ rất nhiều.

Tiểu Xuân thấy vậy cũng lấy làm vui lây.

Đến quá giờ trưa La Ngọc Quỳnh mới tạm biệt Đào Nương và Linh Nhiễm mà cùng Tiểu Xuân trở về La Phủ.

Vừa về đến cổng thì vừa hay xe người của đường huynh La Thận Viễn cũng từ thư viện Tung Dương về đến.

Y bước xuống xe thì thấy La Ngọc Quỳnh vừa bước qua bậc cửa, bèn mỉm cười cất tiếng gọi.

“Ngọc Quỳnh đường muội!

Muội đi ra bên ngoài, quả thật hiếm thấy.

Muội cũng vừa về đến à?

La Ngọc Quỳnh dừng bước quay lại hành lễ với La Thận Viễn, ngữ khí có phần giữ kẽ.

“Đa tạ đường huynh quan tâm.

Tiểu muội chẳng qua là đi mua ít điểm tâm.

Nghe nói ở thành nam có quán trà mới mở, vậy nên muội mới đi xem thử ra sao.

Quả thật đúng như lời khen.

Nếu đã không còn chuyện gì nữa, tiểu muội xin phép cáo từ.

Không dám làm phiền đường huynh bận rộn.

Nói xong, nàng lần nữa hành lễ rồi nhanh bước đi vào trong, hướng về phía viện của mình.

La Thận Viễn nheo mắt dõi theo, không nhịn được mà khẽ hắt một hơi.

Vẻ mặt hòa nhã trước đó được thay bằng vẻ gian manh, xảo trá.

Thư đồng của y thấy vậy liền hạ thấp giọng nói.

“Công tử, ngài đang ở bên ngoài.

Cẩn thận một chút.

Khi này y mới thu liễm lại thần sắc, trả lại gương mặt hòa nhã, bước vào bên trong phủ

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập