Thuyền ô bồng nhỏ của Lưu Vân xuôi theo dòng của con sông gần núi Côn Luân đi xuống phía nam, đi từ đầu thu sang đông đã đi được hơn mười ngàn dặm.
Khi này đã đi qua được ba vương triều lớn, mười mấy nước nhỏ, gần tiến vào vùng trung tâm của Đông Thành Hoa Châu.
Dựa theo tuyến đường này, vài ngày nữa con thuyền sẽ vào đến một trong Ngũ Tiểu Hồ, là năm hồ nước ngọt lớn của Đông Thanh Hoa Châu.
Diện tích của mảnh thiên địa này vô cùng rộng lớn, Lưu Vân từng thử quan sát từ trên cao, chỉ với một đại châu đã ước chừng lớn tương đương với một Trái Đất.
Vấn đề là một siêu lục địa lớn như thế không thể tự điều tiết khí hậu để có thể mưa thuận gió hòa trên toàn bộ lục địa được.
Dĩ nhiên ở thế giới này có Giang Thần, Thủy Thần giúp hành vân giá vũ tạo mưa.
Nhưng chỉ như vậy cũng khó mà bảo đảm được vùng trung tâm của lục địa sẽ không trở thành hoang mạc.
Ba hồ nước mặn lớn và năm hồ nước ngọt nhỏ hơn sẽ giải quyết phần nào đó vấn đề này.
Nghe đồn ba hồ nước mặn lớn được gọi là nội hải, sâu dưới lòng hồ có thông đạo dẫn ra Đông Hải, Nam Hải và Bắc Hải.
Khi xưa có có một con Đại Chân Long dùng một trong ba nội hải làm nơi tu hành, sau đó đã đào ba thông đạo đó.
Tin đồn cũng chỉ là tin đồn, Lưu Vân không quá tin tưởng.
Nhưng mấy cái hồ này đã giải quyết vấn đề địa lý của Đông Thanh Hoa Châu là thật.
Ở ba đại châu còn lại cũng có nhưng hồ làm nhiệm vụ tương tự, chỉ là số lượng và kích thước là khác biệt.
Người ta nói, tự nhiên tự có cách vận hành của mình là vậy.
Thuyền cập bến lúc rạng sáng ở một huyện thành nước Tề.
Hai tiểu cô nương song sinh lúc này vẫn còn ngủ say, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân bèn mỗi người bế một đứa đi tìm nhà trọ.
Mấy tháng qua thi thoảng bốn người vẫn dừng chân lại ven đường để mua thêm lương thực cho hai tiểu cô nương này, nhưng không dừng lại lâu, đừng nói là ngủ một đêm trên giường ấm áp.
Lần này dừng lại là để tiếp tục đi trên đường bộ, vậy nên hai tiểu cô nương đã hết phải chịu cảnh ngủ trên sông nước rồi.
So với Xảo Xảo, Nhã Nhã lại tương đối nhạy cảm, dễ thức giấc.
Lưu Vân vừa bế nàng đi được mười bước chân thì nàng đã tỉnh dậy, mơ màng nói.
“Cha, có chuyện gì vậy?
Lưu Vân xoa đầu con bé, nói khẽ.
“Không sao, con cứ ngủ tiếp đi.
Hai mắt của Nhã Nhã vẫn hiếm khi mở ra.
Vốn không dùng được là một phần, cô bé không chịu mở mắt mới là quan trọng.
Trước đó Lưu Thanh khám mắt có căn dặn, dù không thể nhìn thấy gì, cũng phải mở mắt ra, thi thoảng ở nơi không người cũng được, tránh để mí mắt dính liền lại.
Lúc này Nhã Nhã mở mắt ra, vẫn tối đen như mực, hoàn toàn không thấy được gì.
Nhưng Lưu Vân lại thấy được đôi mắt rất đẹp của Nhã Nhã.
Cô bé chớp mắt vài cái, nhìn vào khoảng không vô định một lúc lâu thì lại nhắm mắt lại, vùi mặt vào lòng Lưu Vân tiếp tục ngủ.
Xảo Xảo sau đó cũng tỉnh giấc, nhìn muội muội được cha bế, con mình thì đang được mẹ bế.
Cô bé nhìn Bạch Nguyệt Quân, ra hiệu muốn tự mình đi bộ.
Hai lớn một nhỏ đi trên con đường lúc sớm ít bóng người.
Chủ yếu là chủ hàng đang dọn dẹp chuẩn bị mở sạp, mở cửa quán.
Lưu Vân nhìn thấy một nhà trọ vừa mở cửa, bèn đi đến thuê một phòng lớn.
Đặt Nhã Nhã lên giường, Lưu Vân quay sang nhìn Xảo Xảo, hỏi nhỏ.
“Con có muốn ngủ tiếp không?
Xảo Xảo lắc đầu.
Lưu Vân không miễn cưỡng, xoa xoa đầu nàng rồi bảo nàng đến chỗ mẹ để chải lại tóc.
Cả nhà dừng lại ở đây vài ngày, sau đó tiếp tục lên đường đi đến Mộng Hoa Hồ.
Nghe nói sau kỳ tiên hội diễn ra ở Côn Luân, Mộng Hoa Hồ sẽ mở cửa thu nạp đệ tử.
Cách thu đệ tử này không được phổ biến ở Đông Thanh Hoa Châu, vốn có những tiên môn lánh đời.
Mộng Hoa Hồ lại là tiên môn tọa lạc ở một trong năm hồ nước ngọt lớn nhất Đông Thanh Hoa Châu, là một chỗ khá thu hút du lịch.
Đương nhiên đối với bên ngoài, Mộng Hoa Hồ chỉ như chốn vui chơi tao nhã.
Mở cửa thu nạp đệ tử mà nói, trong mắt người ngoài chỉ là thu nhận mấy nữ tử làm học đồ, dạy cầm kỳ thi họa múa hát mà thôi.
Chỉ có một vài thế lực biết được Mộng Hoa Hồ là tiên môn chính thống, mới tìm đến để nhi nữ của mình gia nhập.
Lần này Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đến là để tìm một người.
Nếu đúng như thông tin mà Lý Khắc tiết lộ, người này chắc chắn sẽ xuất hiện ở Mộng Hoa Hồ ngay lần mở cửa thu nạp đệ tử này.
Khi một nhà bốn người đến được Mộng Hoa Hồ thì đã là tháng mười hai.
Tuyết rơi rải rác ở vài nơi, phủ lên khung cảnh một lớp tuyết mỏng trắng xóa.
Mặc cho cái lạnh đã trở nên khắc nghiệt hơn, người tìm đến Mộng Hoa Hồ vẫn không giảm, thậm chí còn có phần gia tăng khi nghe tin Mộng Hoa Hồ chuẩn bị chiêu nạp thêm đệ tử.
Bọn họ đều là những người có tiền muốn tham gia náo nhiệt, cũng để chiêm ngưỡng nhan sắc của những nữ đệ tử gia nhập kỳ này.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân vừa đến lượt bước đến lối vào, hai nữ đệ tử tiếp đón liền trở nên hốt hoảng, dường như nhận ra hai cao nhân trước mặt.
Bên trong lập tức có một nữ đệ tử khác chạy đến, nồng nhiệt tiếp đón cả nhà Lưu Vân.
Nữ đệ tử này trông chừng lớn tuổi hơn hai nữ đệ tử tiếp đón, phong thái chững chạc, bình tĩnh hơn nhiều.
Nàng dẫn cả nhà Lưu Vân đi lên thuyền hoa cao cấp, chọn cho một phòng thượng hạng.
Xong việc, nàng hành lễ nói.
“Hai vị tiền bối, nếu còn gì dặn dò cứ gọi một tiếng.
Vãn bối sẽ có mặt ngay.
Bạch Nguyệt Quân gật đầu nói.
“Được, ngươi lui ra đi.
Chờ khi nữ đệ tử của Mộng Hoa Hồ lui ra, Bạch Nguyệt Quân mới nhìn sang Lưu Vân, lúc này đang ngồi trên ghế đẩu, bấm đốt ngón tay tính toán.
Thời gian qua khoảng một chén trà, Lưu Vân mới nói.
“Vừa hay, người chúng ta muốn tìm đã đi lên thuyền này rồi.
Bạch Nguyệt Quân nói.
“Vậy cũng tốt, đỡ tốn công chúng ta đi tìm.
Dù sao thì vài ngày nữa thuyền mới cập bến kia.
Chúng ta cứ thong thả là được.
Nơi du lịch nổi tiếng này, không phải lúc nào cũng có cảnh đẹp, để cho hai tỷ muội Xảo Xảo Nhã Nhã dạo chơi một chút vậy.
Lưu Vân gật đầu đồng tình.
Hôm nay tạm thời không ra khỏi phòng, bởi hai tiểu cô nương đi đường xa mệt nhọc, đều đã ngủ say cả rồi.
Hôm sau, Lưu Vân dẫn hai tiểu cô nương dạo chơi trên mạn thuyền, ngắm cảnh đẹp mùa đông.
Tuyết đã rơi dày hơn, tầm nhìn giảm đi rất nhiều.
Có điều, nước hồ vẫn không bị đóng băng.
Dù cho trời có lạnh đến đâu, mặt nước của Mộng Hoa Hồ cũng không bị đóng băng.
Đây cũng là một trong những điều thần kỳ thu hút du khách.
Nhã Nhã không nhìn thấy gì thì không nói, Xảo Xảo dường như có chút thất vọng.
Thấy vậy, Lưu Vân xoa đầu hai tiểu cô nương an ủi.
Ngay lúc này, sau lưng Lưu Vân vang lên tiếng chửi đổng chua chát.
Lưu Vân quay người lại, thấy một phụ nhân đứng tuổi khoác áo ấm, hai tay chống hông nhìn lên trời chửi xối xả.
Bên cạnh là một cô nương tuổi chừng hai mươi đang ra sức ngăn cản mẫu thân của mình lại.
Người xung quanh ai cũng ngại phiền tránh đi, chỉ có Lưu Vân và hai tiểu cô nương còn đứng ngay tại chỗ nhìn phụ nhân.
Thấy vậy, phụ nhân mắng hắn một tiếng.
“Ngươi nhìn cái gì?
Lưu Vân đáp.
“Ta nhìn cái gì thì mặc ta.
Mắt trên mặt ta, ta muốn nhìn cái gì mà chẳng được.
Phụ nhân nhìn ra Lưu Vân ăn mặc như người đọc sách, liền nói.
"Ngươi làm xấu mặt Nho gia, ăn nói hàm hồ, không có lễ giáo!
“Có câu ‘phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe, phi lễ cho nói, phi lễ chớ động’.
Một người mắng trời mắng đất như bà thì có gì là phi lễ?
Nếu bây giờ ta nói ta đang nhìn tuyết rơi, bà lại bước vào tầm mắt của ta, đây là ai đang gây chuyện với ai?
Cô nương thấp giọng khuyên can, nói rằng đây là thuyền hoa cao cấp, người trên thuyền này không chọc được đâu.
Phụ nhân vẫn lời để ngoài tai, mắng chửi Lưu Vân xối xả.
Cô nương thấy vậy, khẽ liếc mắt nhìn sắc mặt của Lưu Vân, trên gương mặt xinh đẹp thoáng vẻ kinh hãi vội quay mặt đi, sau đó ra sức kéo mẫu thân đi nơi khác.
Lời lẽ mắng chửi vô cùng chói tai.
Nhã Nhã bèn bước lên một bước, cất tiếng trong trẻo.
“Sách dạy, thà chết không chịu nhục.
Nếu phu nhân có thể chỉ ra được điểm sai của cha ta, thì sao cha ta lại dùng đạo lý để phản biện ngược lại?
Cho kể cha ta chưa từng thất lễ với phu nhân.
Phu nhân lại nói lời vô lý, sỉ nhục cha ta.
Vậy thì ai mới là người sai?
Lời nói của đứa trẻ bảy tám tuổi này khiến cho phụ nhân thẹn quá hóa giận, mắng chửi cả Xảo Xảo và Nhã Nhã.
Có điều hai tiểu cô nương lại không xem đó làm xúc phạm, có lẽ là do quãng thời gian trước đã nghe không ít những lời này rồi.
Bạch Nguyệt Quân đứng trên boong thuyền, bên cạnh còn có nữ đệ tử Mộng Hoa Hồ đã dẫn đường hôm qua, chứng kiến màn đáp trả vừa rồi của Nhã Nhã, nàng cảm thấy rất vừa ý.
Bạch Nguyệt Quân ra hiệu với Lưu Vân, ám chỉ cô nương bên cạnh phụ nhân.
Lưu Vân hiểu ý, một sợi tóc bạc rơi xuống ở sau lưng hắn, hóa thành thân thể cho Lưu Thanh điều khiển.
Lưu Thanh lập tức đẩy Lưu Vân sang một bên chiếm sự chú ý của mọi người, bắt đầu mắng ngược phụ nhân đanh đá kia.
Trong khi đó, Lưu Vân dùng Trướng Nhãn Pháp lẻn ra phía sau cô nương đó, kéo nàng đi mất mà không ai chú ý.
Hắn đưa cô nương đó về phòng của mình, lúc bấy giờ Bạch Nguyệt Quân đang ngồi chờ ở trong.
Vừa thấy Bạch Nguyệt Quân, cô nương kinh hãi quỳ xuống, nói.
“Bạch tiên tử, tha mạng cho tiểu thần.
Chuyện năm đó, tiểu thần không có can hệ gì hết.
Bạch Nguyệt Quân cười nói.
“Không ngờ ngươi vẫn nhát gan như xưa.
Bọn ta chưa tra hỏi mà ngươi đã khai rồi.
Nói đi, làm sao mà ngươi có thể hạ phàm?
Chẳng lẽ Quảng Hàn Cung của ngươi bị bỏ hoang không quản nữa rồi sao?"
Cô nương nói.
“Tiểu thần cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi.
Hơn hai mươi năm trước Thái Dương Tinh trốn xuống trần đầu thai không chút dấu vết.
Thái Dương Tinh Quân bị xử phạt rất nặng, vừa hay lối đi giữa Cửu Trùng Thiên và Nhân Gian đã được dọn dẹp xong, vậy nên các vị Tiên Quân đã bắt hắn hạ phàm tìm kiếm.
Tiểu thần cũng là bị vạ lây thôi.
Lưu Vân nghi hoặc hỏi.
“Nói như vậy thì sự vụ Thái Dương Tinh hạ phàm cũng có phần của ngươi rồi.
Nếu không thì đường đường là một Thái Âm Tinh Quân, sao lại bị chuyện của Tinh Quân khác làm cho liên lụy?
“Thanh Vân Tiên Quân…”
Lưu Vân liền ngăn cản, nói.
“Đừng hiểu lầm, ta chỉ là giống với Vân Thanh Tử, không phải y.
Bạch Nguyệt Quân lại có chút kinh ngạc, nói.
“Ngươi nói là lối đi giữa Nhân Gian và Cửu Trùng Thiên đã được dọn dẹp xong là sao?
Thái Âm Tinh Quân nói.
“Năm xưa Vân Thanh Tiên Quân đánh sập Thăng Tiên Đài.
Một nửa đống đổ nát nằm ở Nhân Gian, nửa còn lại thì chặn cả bốn Thiên Môn đông tây nam bắc.
Từ đó đến nay mới có thể dọn dẹp hết đống đất đá.
Hiện giờ bốn Thiên Môn đã thông suốt, Cửu Trùng Thiên có thể hạ giới bất kỳ lúc nào.
Nghe tin này, Bạch Nguyệt Quân như rơi vào hầm băng.
Đôi mày ngài nhíu lại, chìm vào suy tư.
Lưu Vân lại tương đối bình ổn, hắn hỏi Thái Âm Tinh Quân.
“Các ngươi hạ giới như vậy, chẳng lẽ không mang theo pháp thuật?
Còn tên Thái Dương Tinh Quân kia lại đang ở đâu?
Thái Âm Tinh Quân đáp.
“Thái Dương Tinh Quân bây giờ có lẽ đang ở chỗ Tam Túc Ô.
Hắn nói ‘mặt trời vẫn mọc rồi lặn, mất đi tinh nguyên cũng không có hại gì, còn dày ải ta phải đi tìm, mất thần vị thì mất, lão tử đây cũng không thèm’.
Sau đó thì hắn bỏ đi, để một mình tiểu thần ở lại đây.
Không tìm được Thái Dương Tinh, tiểu thần không dám quay về, mới dùng cách đầu thai chuyển thế này.
Vậy nên pháp lực cũng mất sạch rồi.
Lưu Vân suy nghĩ một lát, mỉm cười nói.
“Nếu đã bị kẹt ở Nhân Gian rồi, chi bằng sống cho tốt đi.
Ta giúp ngươi được nhận vào Mộng Hoa Hồ, ngươi tiết lộ cho ta tình hình trên kia.
Thấy thế nào?
Thái Âm Tinh Quân lắc đầu, chỉ tay lên trần nhỏ giọng nói.
“Bên trên sẽ nghe được.
Lưu Vân liền lấy ra Họa Trục Càn Khôn Quyển, kéo nàng vào bên trong.
Khoảng một khắc sau mới quay lại, Lưu Vân cười nói.
“Được, ta sẽ giúp ngươi an ổn ở Mộng Hoa Hồ.
Ngươi đi được rồi.
Còn nữa, nhớ lời ta dặn.
Thái Âm Tinh Quân gật đầu, hành lễ với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân rồi lui khỏi phòng.
Bạch Nguyệt Quân khi này mới nói.
“Sao Lý Khắc lại biết được chuyện trên Cửu Trùng Thiên mà tiết lộ thông tin cho hai người chúng ta?
Cuộc trò chuyện trong Họa Trục Càn Khôn Quyển vừa rồi, Bạch Nguyệt Quân đã biết được hết thông qua tâm linh tương thông của cả hai.
Nàng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Lưu Vân nói.
“Không còn quan trọng nữa.
Chuyện này sớm muộn gì chúng ta cũng phải đối mặt.
Chí ít, chúng ta vẫn còn thời gian chuẩn bị hậu thủ.
Bạch Nguyệt Quân vẻ mặt lo lắng nói.
“Nếu như chúng ta một đi không về thì sao?
Uyển Đình, Đào Nương, Du Nhi, Linh Nhiễm, còn có Xảo Xảo với Nhã Nhã nữa, phải biết làm sao?
Lưu Vân tiến đến nắm lấy đôi bàn tay của Bạch Nguyệt Quân, áp lên má mình, nói.
“Chúng ta chắc chắn sẽ về được.
Ta đã hứa, dù cho có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ cùng nàng gánh lấy.
Kể cả khi trời sập cũng không để rơi trúng mái nhà này.
Sự thật, Lý Khắc đã tiết lộ tình hình của Cửu Trùng Thiên cho Lưu Vân.
Bọn họ đã biết được tin Bạch Nguyệt Quân chưa chết mà hạ phàm chuyển thế, hiện đang điều động Thiên binh Thiên tướng chuẩn bị hạ giới bắt nàng.
Có điều một người trên trời bằng một năm ở Nhân Giới, cần ít nhất năm năm nữa thì mới đến lúc đó.
Điều này đã được Thái Âm Tinh Quân xác nhận lại.
Bạch Nguyệt Quân và cả Lưu Vân đương nhiên là không sợ, bọn họ đến thì hai người sẽ đánh.
Chỉ là, vẫn còn mấy nha đầu trong nhà, Bạch Nguyệt Quân có chút không nỡ.
Chống lại Cửu Trùng không phải chuyện dễ dàng.
Nàng sợ, nếu chẳng may bản thân vẫn lạc, sẽ kéo theo Lưu Vân là đạo lữ giao linh, còn sẽ khiến cho đám Sở Uyển Đình bị liên lụy.
Trái lại, Lưu Vân lại tương đối bình thản.
Sở dĩ như vậy là vì hắn đã tính toán đủ để bảo toàn cho đám Sở Uyển Đình, còn chừa lại một đường lui cho bản thân và Bạch Nguyệt Quân.
Hoặc tệ nhất là hắn cùng Bạch Nguyệt Quân vẫn lạc, đám Sở Uyển Đình vẫn sẽ an toàn.
Lưu Thanh dẫn Xảo Xảo và Nhã Nhã trở về, thấy đại ca và đại tẩu có gì đó không ổn, lập tức xoay người dẫn hai tiểu cô nương đi, liền bị Lưu Vân gọi lại.
“Thế nào, có cãi thắng người ta không?
Tâm tình của Lưu Thanh rất tốt, vỗ ngực nói.
“Một khi đệ uốn ba tấc lưỡi này rồi thì có ai nói thắng đệ được.
Lưu Vân cười nói.
“Vậy thì tốt.
Chúng ta không cần nán lại đây nữa.
Chuẩn bị đi Bắc Minh Huyền Châu tìm Uyển Đình thôi.
Trước khi rời đi, Bạch Nguyệt Quân có để lại một phong thư đưa cho nữ đệ tử Mộng Hoa Hồ đã dẫn đường cho mình, dặn dò đưa nó cho Lâm Thu Yến.
Bên trong cũng chỉ là vài lời hỏi thăm, cùng với lời gửi gắm Thái Âm Tinh Quân, khi này tên là Lạc Tiểu Kỳ cho Mộng Hoa Hồ, nhờ Lâm Thu Yến chiếu cố.
Sau đó cả nhà cưỡi mây quay về nhà ở Đại Triệu một lúc, rồi lập tức lên đường đi Bắc Minh Huyền Châu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập