Lần này đến huyện Hoài An làm khách, với thân phận Quốc sư của mình, Khương Mục Đào có thể mời Du Nhi và Cổ Thịnh Phong đến dịch trạm để nghỉ ngơi.
Dẫu sao Du Nhi cũng là nhi nữ của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, là tổ sư bá của y.
Nên chiếu cố thì chiếu cố.
Nhưng Du Nhi lại từ chối.
Trò chuyện với La Ngọc Quỳnh xong, nàng không đợi Cổ Thịnh Phong quay về mà tự mình về nhà.
Như khi còn sống cùng với gia gia, nàng xắn tay áo lên đi đun nước nóng để rửa mặt rửa tay.
Cổ Thịnh Phong quay về, thấy Du Nhi đang ngồi cạnh bếp lửa thì kéo nàng ra, sau đó cũng xắn tay áo lên ngồi thế vào chỗ đó.
Hắn nói.
“Mấy chuyện thế này, nàng không nên làm nhiều.
Du Nhi ngồi kế bên hắn, hỏi.
“Tại sao lại không được làm?
Trước đây cũng ta cũng tự mình làm mấy chuyện này đó thôi.
Cổ Thịnh Phong cho thêm một khúc củi vào bếp lửa, phủi tay rồi nhìn Du Nhi cười nói.
“Cổ Thịnh Phong ta thương hoa tiếc ngọt, không nỡ để nàng chịu khổ cực.
Du Nhi muốn giơ tay đánh hắn vài cái.
Cổ Thịnh Phong cũng ngồi yên chịu đòn, sau đó hắn chụp lấy hai tay của Du Nhi, nhẹ nhàng xòe hai bàn tay trắng nõn của nàng ra.
Việc này làm cho Du Nhi có chút ngượng ngùng đỏ mặt.
Cổ Thịnh Phong xoay trở hai bàn tay của nàng, hết nhìn mu bàn tay đến nhìn lòng bàn tay, nói.
“Ta nhớ lúc nàng mới nhận tiên sinh và tiên tử làm cha mẹ.
Khi đó nàng hay ôm ta trong hình dạng mèo nhỏ, hai bàn tay của nàng còn rất thô ráp, còn có mấy vết chai lớn bàn đầu ngón tay nữa.
Nàng nhìn bây giờ xem, đã biến mất hết rồi, còn rất mịn màng nữa.
Cổ Thịnh Phong nắm chặt tay Du Nhi, nhìn thẳng vào mắt nàng, dịu dàng nói.
“Tuổi thơ khổ cực của nàng vẫn ở đó, ta cũng không muốn nàng quên đi.
Nhưng nàng cũng không thể bỏ qua hiện tại.
Giờ nàng đã là con gái của hai bậc đại năng, không phải là thôn nữ quê mùa nữa.
Du Nhi bị sự dịu dàng của Cổ Thịnh Phong làm cho mềm lòng.
Có điều ngoài mặt nàng vẫn cứng miệng, nói.
“Ta muốn làm những chuyện này, huynh quản ta được sao?
Cổ Thịnh Phong cười bảo.
“Vậy thì ta sẽ đứng ra làm giúp nàng, sẽ không để nàng động một ngón tay.
“Nếu vậy, thì ta sẽ trở thành kẻ vô dụng mất.
“Có vô dụng cũng không sao.
Cổ Thịnh Phong ta không quan tâm nương tử của mình có phải là đạo diệu Chân Tiên hay không, chỉ cần nàng là người ta yêu là được.
“Ai nói sẽ lấy huynh chứ!
Du Nhi rút tay lại, hờn dỗi quay sang chỗ khác.
Tình cảm của nàng đối với Cổ Thịnh Phong có phần phức tạp hơn bình thường.
Ngay từ ban đầu khi tiếp xúc với Sô Ngô, Du Nhi xem nó là yêu vật có linh trí, là bạn đồng hành của mình khi Lưu Vân đã nói là nó sẽ ở bên cạnh bầu bạn với nàng trong thời gian cả Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân vắng mặt.
Khi đó, nàng không ngần ngại mà tâm sự với Sô Ngô rất nhiều chuyện.
Sô Ngô cũng chọn những lúc Du Nhi không tu hành mới tìm đến chỗ nàng, ở bên cạnh nàng.
Dù cho lúc đó Sô Ngô hay Cổ Thịnh Phong đã có linh trí rất cao, có thể hóa hình người, hắn vẫn chọn ở bên cạnh nàng, nghe nàng nói đủ thứ chuyện.
Có thể chính từ lúc này tình cảm của Cổ Thịnh Phong đối với Du Nhi đã được chớm nở.
Về cơ bản Cổ Thịnh Phong vẫn là dị thú tu hành yêu đạo, không phải tiên thú, ít nhiều vẫn còn bản tính hoang dã.
Sô Ngô vốn là loài dị thú hiền lành, sẽ không chủ động công kích sinh vật khác.
Lại có tập tính chung thủy với một bạn đời duy nhất.
Đây cũng là lý do Lưu Vân chọn Sô Ngô làm hộ vệ cho Du Nhi, như vậy không phải sợ Du Nhi bị Sô Ngô phản trắc làm hại.
Bởi thế đối với Cổ Thịnh Phong, Du Nhi là người đầu tiên hắn yêu, cũng là người cuối cùng mà hắn yêu.
Vì vậy mà hắn mới si tình với Du Nhi như vậy.
Sau này Sô Ngô hóa hình người, với Du Nhi mà nó giống như một người bạn quen thuộc đột nhiên biến thành một người hoàn toàn khác.
Nàng rất khó mà chấp nhận ngay được.
Có điều thời gian dần qua, Cổ Thịnh Phong đối với Du Nhi rất ôn hòa, dù cho đôi lúc vẫn còn chút vồ vập quá đà, khiến cho Du Nhi không mấy dễ chịu, thì cảm xúc của nàng đối với Cổ Thịnh Phong đã rất khác so với lúc đầu.
Du Nhi là người mềm lòng, da mặt lại mỏng.
Cổ Thịnh Phong dịu dàng với nàng như vậy, nàng có thể không thích được hay sao?
Trong lòng bàn tay Du Nhi lúc này đang xoa xoa tấm thẻ gỗ nhỏ được khắc chữ “Du” buộc dây đỏ.
Lưu Thanh nói đúng khi thứ này có thể thắt chết Cổ Thịnh Phong khi Du Nhi gặp phải mệnh hệ gì, nhưng lại không phải là khế ước chủ tớ như hắn đã nói.
Đây chỉ là gắn kết hai sinh mệnh lại với nhau mà thôi.
Có điều phần thiệt thòi lại chỉ nghiêng về phía Cổ Thịnh Phong.
Nhưng đối với Du Nhi và Cổ Thịnh Phong mà nói, đây không khác gì vật định tình của hai người cả.
Du Nhi thấp giọng hỏi.
“Tại sao huynh lại thích ta?
Cổ Thịnh Phong không đáp ngay.
Hắn nhấc bình nước đang sôi đổ vào chậu gỗ, sau đó pha thêm nước lạnh rồi bước đến trước Du Nhi, cởi giày của nàng ra rồi nhẹ nhàng đặt vào chậu nước ấm.
Hắn mới nói.
“Cổ Thịnh Phong ta là một đại yêu, ta thích một người bởi vì ta thích người đó, còn phải hỏi lý do nào khác sao?
Nếu nàng muốn thứ đao to búa lớn hơn, ta có thể kể ra hết.
Trên đời này, ta là người hiểu rõ nàng nhất.
Nàng cũng là người hiểu rõ ta nhất.
Như vậy có đủ không?
Du Nhi nghe vậy thì rút hai chân lại, ôm lấy đùi.
Nàng nói.
“Ta đã kể hết bí mật thầm kín của ta cho huynh nghe.
Nhưng huynh lại giấu ta là huynh có thể hóa hình.
Ta thì biết cái gì về huynh mà hiểu rõ nhất.
Nam nhân dối trá, ta không thèm!
“Vậy bây giờ ta kể hết cho nàng nghe, có được không?
Cổ Thịnh Phong nhẹ nắm lấy bàn chân của Du Nhi nhún xuống chậu nước, bắt đầu rửa chân cho nàng, cũng bắt đầu kể chuyện đời của mình.
“Ở nước Lâm hoang sơ phía nam Đông Thanh Hoa Châu có một vùng núi là nơi sinh sống của loài Sô Ngô.
Sô Ngô là loài dị thú hiếm có, mấy ngàn năm mới sinh ra được một lứa mười con…”
Du Nhi nghe kể chuyện đến mê mẩn.
Nàng vừa nghe vừa xem hắn rửa chân cho mình.
Đôi khi khẽ liếc nhìn gương mặt của Cổ Thịnh Phong, thấy từng đường nét trên mặt hắn thay đổi.
Có lúc u sầu, có lúc vui vẻ.
Nàng cảm thấy hắn rất chân thành.
Đương nhiên những gì Cổ Thịnh Phong kể ra đều là thật.
Chỉ là hắn đã giản lược bớt, hoặc có chuyện hoàn toàn giấu kín, không kể cho Du Nhi nghe.
Như chuyện hắn bị Trịnh Tú Sương và Tứ Hộ pháp truy bắt đến núi Bất Chu rồi gặp được Lưu Vân ở đó vậy.
Hắn không kể những chuyện này ra cốt là không muốn làm Du Nhi đau lòng, mặc dù hắn không biết là nàng sẽ cảm thấy thương tiếc cho hắn hay không.
Nhưng dù sao thì hắn cũng là kẻ sỏi đời hơn, Du Nhi lại chỉ mới bắt đầu tiếp xúc với giới tu hành, để nàng biết trước những hiểm nguy có thể gặp phải là tốt, chỉ là giờ không phải lúc thích hợp.
Cuộc đời của hắn hơn hai trăm năm thăng trầm, hắn không phải là thiếu niên vừa mới bước ra khỏi nhà nhìn thế sự nữa.
Chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm hắn hiểu rõ hết cả.
Sau khi lau chân cho Du Nhi, Cổ Thịnh Phong dọn dẹp chậu nước rồi dập bếp lửa.
Du Nhi thì vẫn còn ngồi đó, tay gác chân chống cằm nhìn Cổ Thịnh Phong dọn dẹp, cứ suy tư mãi về những chuyện mà hắn kể.
Bên ngoài tuyết lại rơi.
Không giống với năm đó nàng bị cái lạnh thấu xương hành hạ phải mặc mấy lớp áo.
Du Nhi giờ đã không còn cảm thấy lạnh nữa, trên người cũng chỉ mặc y phục ngày thường không tính là mỏng.
Nhưng cũng không dày đến mức có thể giúp giữ ấm.
Điều mà hiện giờ và năm đó không hề thay đổi là lòng nàng vẫn cảm thấy ấm áp.
Năm đó là gia gia, sau đó có cha mẹ, bây giờ có thêm Cổ Thịnh Phong.
————-
Hứa Quân Thành ngồi xe ngựa trở về Hứa phủ.
Trong lòng ông ta có chút vui mừng vì vị Trưởng lão núi Côn Luân họ Tư kia vẫn còn nói đạo lý.
Hứa Quân Thành vừa vào thư phòng cởi áo khoác lông thì Ôn Tất Luân đã tìm tới, dè dặt hỏi.
“Nhạc phụ đại nhân, vị đó nói thế nào?
Hứa Quân Thành nhìn Ôn Tất Luân chép miệng, uống xong một ngụm trà nóng mới nói.
“Vị đó nói ngươi muốn làm gì thì làm, dù làm cách gì cũng sẽ không phá được Tư Phong Hành đâu.
Đây là cho ngươi mặt mũi không làm trái ý Nhị Hoàng tử, cũng chừa cho ngươi một con đường sống.
Nói đoạn, Hứa Quân Thành khẽ thở dài.
“Ai mà ngờ được tổ tiên của Tư Phong Hành lại có một người là tiên tu.
Muốn trách thì phải trách ngươi xui xẻo, bị kẹp ở giữa hai phía không thể động vào mà thôi.
Có những chuyện nên nói ra thì Hứa Lệ Xuân đều đã nói với phu quân của mình.
Trong đó chuyện Hứa Quân Thành và bản thân nàng là tu sĩ, hay có tồn tại thần, Phật, tiên, yêu, ma, quỷ, quái.
Ôn Tất Luân dĩ nhiên là rất bất ngờ, ban đầu còn không tin lời nương tử nói.
Nhưng khi chứng kiến tiên nhân xuất hiện trên điện Kim Loan vào mười năm trước, y mới tin nương tử mình nói thật.
Đối với chuyện này, Hứa Quân Thành không có ý kiến gì.
Giữa phu thê với nhau có những chuyện nên thật lòng, tránh phát sinh chuyện không hay về sau.
Lúc này mặt của Ôn Tất Luân trắng bệch, nói.
“Ý nhạc phụ đại nhân là, con làm gì cũng được.
Tất cả đều sẽ không có hiệu quả?
Hứa Quân Thành gật đầu.
Ông nói.
“Ngươi cứ liệu mà làm, ta không quản nữa.
Được rồi, đi đi.
Ôn Tất Luân vẻ mặt bất đắc dĩ, hành lễ với Hứa Quân Thành rồi đi ra khỏi phòng.
Vừa đi, y vừa lẩm bẩm.
“Trước mặt có tiên nhân, sau lưng có Hoàng tử.
Nếu mình không làm gì thì Nhị Hoàng tử sẽ ‘làm’ mình.
Mình làm gì thì tiên nhân cũng sẽ ‘làm’ mình.
Rốt cục mình phải làm gì đây?
Đào Nương không ngại đường xa, lặn lội đến tận Đông Hải Long Cung tìm Long Vương Tề Trung xin một ít rượu.
Lão Long này dĩ nhiên là biết Đào Nương là ai, tiếp đãi rất nồng hậu.
Nghe nàng nói muốn xin ‘một chút’ rượu đổ đầy bình hồ lô mình mang theo để tặng cho bằng hữu sắp thành hôn.
Lão Long Tề Trung nhìn cái bình hồ lô trên tay Đào Nương nghĩ thầm, dù cho có là pháp bảo thì cũng không thể đựng quá mười đấu được, liền không chút do dự sai người mang ra một bình rượu ngon đã ủ hơn trăm năm.
Đào Nương cười cười, cẩn thận rót rượu vào trong bình hồ lô.
Rót hết một bình rượu, Đào Nương cầm hồ lô lên lắc thử, cảm giác vẫn không nhiều, mới xin lão Long Vương một bình nữa.
Lão Long Vương liền sai người mang ra thêm một bình nữa.
Đào Nương lại rót hết một bình, lắc thử vài cái, vẫn chưa đủ nửa bình.
Lão Long Vương thấy vậy lấy làm kỳ lạ, cái bình hồ lô trong tay Đào Nương chỉ như bình hồ lô bình thường, vậy mà hai bình rượu mười đấu vẫn chưa đổ đầy được.
Lão Long Vương cảm thấy bản thân bị hố rồi, bèn tìm cách rút lui, sai người đem ra thêm hai bình mười đấu nữa rồi nói rằng muốn nghỉ ngơi, trốn ra hậu viện.
Đào Nương ở đại điện rót tiếp hai bình rượu mà vẫn chưa đầy, mới hô lớn.
“Long Vương nói sẽ cho bổn cô nương rót đầy bình hồ lô này.
Hồ lô vẫn chưa đầy mà Long Vương lại đi mất.
Vậy thì ta sẽ đến hầm rượu của long cung, đổ đến khi đầy mới thôi.
Lúc này lão Long Vương mới phát hoảng, chạy ra ngăn cản.
“Lưu tiểu thư chớ làm bậy.
Rượu trăm năm trong hầm của lão phu đã vơi đi ba phần rồi.
Tiểu thư xem xem, bình hồ lô của tiểu thư là Thiên Đấu Hồ rồi.
Số rượu trong hầm của ta cộng lại cũng không đủ đâu.
Đào Nương cười nhạt, nói.
“Long Vương ngài lại nói đùa.
Rượu trong hầm rượu hoàng cung vương triều phàm nhân ít nhất cũng phải có năm ngàn đấu.
Long cung của ngài lại không có đủ một ngàn đấu sao, ngài đang lừa trẻ con à?
Câu cuối cùng còn được Đào Nương đặc biệt nhấn mạnh, khiến cho đám Thủy Dạ Xoa ở bên ngoài nghe được.
Bọn chúng chỉ dám cười thầm, không dám đàm tếu sau lưng Long Vương.
Bởi rất lâu rồi bọn chúng mới thấy Long Vương lâm vào cảnh này.
Lão Long Vương bên trong lại không dám làm gì Đào Nương.
Nàng tu vi không bằng lão Long, nhưng là ai cơ chứ, là nhi nữ của hai vị Chân Tiên.
Một người trước đó đã một mình làm loạn ở Đông Hải Long Cung, vơ vét sạch sẽ bảo vật rồi rời đi mà không chút thương tổn gì.
Giờ lại thêm một người đạo hạnh sâu không tả được, lão Long Vương còn dám làm gì sao?
“Được được được, lão phu còn năm bình rượu ủ ngàn năm, tặng cho tiểu thư một bình.
Lão Long chỉ đành hạ cố, đem ra rượu quý của mình cho gia hỏa này thôi.
Đào Nương dường như đang đắn đo, hỏi lại.
“Bao nhiêu đấu?
“Một bình hai mươi đấu.
“Như vậy còn được.
Yên tâm, ta sẽ không để Long Vương ngài chịu thiệt.
Đống nguyên liệu này ta tặng ngài ủ rượu ngon.
Sau này phải chia cho ta vài bình đó.
Tâm tình Đào Nương vui vẻ, lấy ra hai túi trữ vật đưa cho lão Long Tề Trung.
Lão Long bèn mở ra xem thử.
Một túi đầy quả đào chín mọng, hương thơm thanh mát ngào ngạt tỏa ra khắp đại điện.
Túi còn lại là mấy thứ dược liệu mà Lưu Thanh trồng, mỗi cây nàng ngắt đi một ít, gom lại thành một túi như thế này.
Lão Long thấy vậy liền trở nên vui vẻ, cất hai túi trữ vật rồi nói với Đào Nương.
“Được, sau này rượu ở long cung tiểu thư có thể uống thỏa thích, chỉ là chừng mực một chút là được.
Đào Nương nghe vậy, liền cười nói.
“Vậy thì ta sẽ không khách sáo đâu.
Chờ khi rót xong rượu, Đào Nương liền cáo từ rồi ngự thủy rời đi.
Lão Long Tề Trung vuốt râu nhìn theo, cảm thấy lâu rồi bản thân mới có thể nói chuyện với một tiên tu phong thái tiêu dao như vậy.
Không hổ là nhi nữ của hai vị Chân Tiên.
Kể ra, rất hiếm có tu sĩ nào dám tiếp xúc với Long tộc như vậy.
Cho dù là đệ tử của Côn Luân hay Thất Tinh Các, kể cả Thanh Viễn Chân Nhân hay Phùng Đại Đoan là hai đạo diệu Chân Tiên cũng chưa chắc đã dám làm.
Lão Long tâm tình đang rất tốt, trong tay lại có nguyên liệu tốt, bèn sai mấy Thủy Dạ Xoa chuẩn bị cho mình ủ rượu.
Rượu này một khi ủ xong, chắc chắc sẽ là thượng phẩm không thấp hơn được.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập