Nửa đêm canh ba, một chiếc xe ngựa lướt nhanh trong gió tuyết.
Đêm đông giá rét, gió lạnh lùa qua khe hở của cỗ xe, làm cho vị thư sinh họ Kính nhà phú hộ ngồi giữa đống sách run lên lẩy bẩy.
Ngoài y ra, trên xe còn có ba người.
Một người là võ phu đang đánh xe, thân thể cường tráng, nội lực thâm hậu hầu như không cảm thấy lạnh.
Hai người còn lại đều là tu sĩ tiên gia.
Một người họ Lương, thân mặc áo bào vàng, lưng đeo trường kiếm.
Người còn lại chính là Sở Uyển Đình đang cải nam trang, tự xưng là Lưu Hiểu Tông.
Chuyện phải nói từ ba ngày trước.
Sau khi cắt đuôi được Mạch Linh, thiếu Tông chủ của Khánh Huyền Tông, nàng đã đi bộ quãng đường trăm dặm để đến huyện thành gần đó.
Lời đồn quả nhiên không sai, Bắc Minh Huyền Châu có những nơi chướng khí rất đậm, lệ khí, oán khí lại càng kinh người.
Những nơi này sinh ra không ít tà mị, tinh quái hại người.
Trên đường đi Sở Uyển Đình đã ra tay diệt trừ vô số mà chẳng hết.
Một lần xuất kiếm nọ vô tình giải vây được vị thư sinh họ Kính này cùng tu sĩ họ Lương và võ phu đánh xe.
Thư sinh họ Kính thấy bộ dáng Sở Uyển Đình cũng là thư sinh, mới mở lời muốn cho đi nhờ, vì bọn họ cũng đang trên đường đến đó.
Sở Uyển Đình do dự một hồi thì đồng ý.
Trên đường đi nàng cùng vị tu sĩ họ Lương diệt trừ tà vật, mở đường cho xe ngựa tiến lên.
Qua trò chuyện thì biết được vị tu sĩ họ Lương này chỉ là tán tu, nhận việc hộ tống cho thư sinh họ Kính là để thu thập lộ phí đi đến Giang Khuê Tông để xin gia nhập.
Họ Lương còn hỏi Sở Uyển Đình là có muốn đi cùng mình hay không.
Với tu vi thấp kém của hiện tại, họ Lương đương nhiên là không nhìn ra tu vi đạo hạnh của Sở Uyển Đình.
Thêm nữa, nàng đã dùng Trướng Nhãn Pháp để giả mạo tu vi của bản thân chỉ ngang bằng tu vi tám năm trước.
Vậy nên họ Lương vẫn nghĩ tu vi của Sở Uyển Đình chỉ cao hơn mình một chút mà thôi.
Sở Uyển Đình liền từ chối, nói rằng không có hứng thú.
Võ phu đánh xe chính là hộ vệ của nhà họ Kính, đi theo bảo vệ cho thư sinh họ Kính trên xe.
Người này chỉ là võ phu phàm nhân, nhưng sát lực khá lớn, sát khí cũng vô cùng sắc bén, phần nào đó vẫn có thể chống chọi với tà vật được.
Phía bên ngoài xe ngựa truyền đến tiếng hú hét rợn óc, thư sinh họ Kính đang rét run nghe thấy cũng phải đổ mồ hôi lạnh.
Họ Lương vén màn xe lên xem thử, thấy phía sau có năm sáu dáng người khô khốc, hai mắt trống rỗng, miệng há to đuổi theo xe ngựa nhanh như gió.
Họ Lương không chần chừ chui ra khỏi cỗ xe, trèo lên nóc xe.
Tay phải rút thanh trường kiếm, tay trái kẹp chặt tấm bùa giấy vàng.
Sở Uyển Đình từng thấy y dùng qua loại phù lục này, là Ngũ Lôi Phù nhưng uy lực có chút yếu.
Tuy vậy vẫn đủ để tru diệt đám tà vật này.
Họ Lương miệng nhẩm pháp quyết, phóng ra tấm bùa giấy vàng.
Tức thì sấm chớp nổi lên, đùng đoàng đánh xuống đầu đám tà vật.
Trong đó có hai tên tà vật bị sét đánh cháy khét, ngã vùi xuống nền tuyết rồi tan biến.
Mấy tên còn lại đau đớn rống lên, càng điên cuồng đuổi theo xe ngựa.
Một tên phóng lên nóc xe liền bị họ Lương vung kiếm chém chết.
Tên khác chạy vượt lên, muốn nhắm vào con ngựa thì bị võ phu đánh xe một quyền đánh nát đầu.
Thư sinh họ Kính càng lúc càng sợ hãi, nhìn Sở Uyển Đính nói.
“Lưu huynh, mau làm gì đó đi.
Sở Uyển Đình vẫn lạnh nhạt không đáp, đưa tay vén màn xe lên xem.
Theo nàng thấy, dù cho nàng không ra tay thì tu sĩ họ Lương và võ phu đánh xe vẫn có thể giải quyết được.
Bởi đám tà vật này chưa có thành tựu lớn, tu vi tương đối thấp.
Chính là loại hay bị đem ra làm bia tập cho đám đệ tử đã nhập môn một thời gian trong các tông môn.
Dù cho có vào được thành trấn cũng không thể làm được gì nhiều mà sẽ bị Âm Ty trấn áp ngay lập tức.
Đúng như nàng dự đoán, sau một khắc đồng hồ thì họ Lương đã quay trở lại xe, bên ngoài cũng không còn âm thanh gì ngoài gió tuyết nữa.
Trời tờ mờ sáng thì cũng vừa đến huyện thành.
Đã đến nơi thì Sở Uyển Đình cũng không nán lại, nàng chắp tay với ba người, nhàn nhạt nói.
“Đa tạ chư vị đã cho tại hạ đi cùng.
Có điều tu vi bản thân thấp kém, đi cùng cũng chỉ là gánh nặng.
Vậy thì xin từ biệt từ đây.
Chúc chư vị thượng lộ bình an.
Không đợi ai kịp lên tiếng, nàng lập tức xoay người bước đi.
Sở Uyển Đình tìm đến một quán trà ngồi xuống nghỉ ngơi.
Uống được một chén thì tu sĩ họ Lương nọ tìm được đến.
Y cười cười nói.
“Thì ra là đạo hữu ở đây, làm cho ta đi tìm mất cả buổi.
Sở Uyển Đình nghi hoặc hỏi.
“Lương đạo hữu không đi theo hộ tống Kính thư sinh, lại tìm ta để làm gì?
Họ Lương cẩn thận xem xét xung quanh, sau đó lặng lẽ lấy ra túi tiền khỏi ngực áo, rồi lập tức cất vào ngay.
Y nói.
“Lộ phí đã đủ, ta không cần phải hộ tống thêm nữa.
Sắp tới ta sẽ đi thẳng đến Giang Khuê Tông, mong là kịp lức tông môn mở cửa chiêu sinh.
Sở Uyển Đình gật gù.
Họ Lương này tư chất không tệ, khả năng cao là sẽ vào được Giang Khuê Tông.
Nàng bèn nói.
“Vậy thì chúc mừng Lương đạo hữu trước vậy.
Chỉ là sắp tới chúng ta không đi cùng đường rồi.
Đạo hữu đi phía đông, ta đi phía bắc.
“Nhưng vẫn còn một đoạn hai mười dặm đường.
Nếu đạo hữu không ngại, chúng ta có thể đi cùng quãng đường này.
Sở Uyển Đình đang định trả lời thì một con chim gỗ vỗ cánh bay đến, đậu xuống cạnh bàn tay của nàng.
Sở Uyển Đình nhận ra ngay đây là vật của tiên sinh, liền cầm lên.
Tức thì lời nhắn truyền vào trong tâm trí của nàng.
‘Ta và sư phụ của ngươi đã đến, lập tức đến đây.
Nàng nói với họ Lương.
“Ta có chuyện gấp phải đi.
Ngày sau gặp lại lại hàn huyên.
Cáo từ.
Sở Uyển Đình nhanh chân bước khỏi quán trà, họ Lương khi phản ứng lại, đuổi theo nàng thì đã không thấy tăm hơi nàng đâu.
Quay lại bàn thì thấy có một nắm bạc vụn đã được để ở đó từ khi nào.
Theo chỉ dẫn của kiếm linh, Sở Uyển Đình cưỡi gió bay lên phía bắc gần năm trăm dặm, sau đó đáp xuống chân núi.
Ở đây, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã chờ từ sớm, bên cạnh còn có hai tiểu cô nương Xảo Xảo Nhã Nhã.
Sở Uyển Đình trong có chút vui mừng, chạy đến chào hỏi.
“Tiên sinh, sư phụ.
Hai người đến nơi từ bao giờ?
Bạch Nguyệt Quân nói.
“Chỉ vừa mới đến thôi.
Sở Uyển Đình lại nhìn Lưu Vân đang đứng một mình gần đó, ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi, nét mặt suy tư.
Ngay cả Bạch Nguyệt Quân cũng có chút biểu hiện kỳ lạ.
Mấy chi tiết này không thoát khỏi mắt Sở Uyển Đình.
Nàng nghi hoặc hỏi.
“Người và tiên sinh đang ưu phiền chuyện gì à?
Bạch Nguyệt Quân mỉm cười dịu dàng, nói.
“Không có chuyện gì.
Uyển Đình này, ta hỏi con, con xem đám Đào Nương, Du Nhi, Linh Nhiễm, Xảo Xảo, Nhã Nhã là gì của mình?
Sở Uyển Đình nhìn Bạch Nguyệt Quân, rồi lại nhìn hai tiểu cô nương song sinh Xảo Xảo, Nhã Nhã đang ngồi phía sau Bạch Nguyệt Quân.
Dĩ nhiên là trong lòng nàng đã có câu trả lời.
Có điều trước ánh mắt mong đợi của Bạch Nguyệt Quân, nàng có hơi do dự.
Cuối cùng nàng bèn nói.
“Như tiểu sư muội chăng?
Trên gương mặt của Bạch Nguyệt Quân thoáng vẻ gượng gạo.
Nhưng nàng vẫn cười nói.
“Cũng tốt.
Cũng tốt.
Rồi nàng lại thấp giọng hỏi.
“Không thể thân thiết hơn được sao?
Sở Uyển Đình khẽ thở dài, đôi mày mảnh trên gương mặt luôn lãnh đạm của nàng cũng hơi nhíu lại.
Nàng hỏi.
“Sư phụ, người muốn gì thì cứ nói với con đi, đâu cần phải vòng vo như vậy.
Ngay lúc Bạch Nguyệt Quân do dự định nói ra suy nghĩ trong lòng thì Lưu Vân đã bước tới cắt ngang.
Hắn búng tay một cái, nói.
“Kiếm linh, đến phần việc của ngươi rồi.
Du Lâm kiếm mờ ảo lơ lửng sau lưng Sở Uyển Đình hiện thân, hơi rung lên.
Sau đó nó bay thẳng lên phía trên đỉnh núi, phát ra một tràng tiếng ngân cao vút thật dài như chuông ngân.
Những tiếng ngân này vang vọng khắp không gian.
Ngọn núi này là một trong những ngọn núi thuộc về Càn Nguyên Tông, đương nhiên có người dựng động phủ ở đây.
Nghe được tiếng kiếm ngân, người này vội bay ra khỏi động phủ, tìm kiếm nguồn gốc tiếng kiếm ngân thì thấy một thanh kiếm đang lơ lửng phía trên đỉnh núi.
Cúi đầu thì thấy dưới chân núi có đám người lạ mặt.
Y định tìm những người này nói cho ra lẽ thì đỉnh núi nổ tung, đất đá bay tứ tung.
Một thanh trường kiếm khác từ đỉnh núi bay lên ngang với Du Lâm kiếm.
Có thể thấy hai thanh kiếm có cùng chung một kiểu dáng, chỉ là Du Lâm kiếm ngắn hơn một chút.
Thanh kiếm kia cũng ngân lên như đáp lại Du Lâm kiếm, quấn quýt như đôi chim chao lượn trên bầu trời, sau đó bay trở lại chỗ đám người Lưu Vân.
Tu sĩ nọ cũng nhanh chóng đuổi theo, hô lớn.
“Các ngươi là ai, dám xâm phạm vào lãnh thổ của Càn Nguyên Tông?
Còn dám trộm lấy bảo vật trấn sơn của tông môn bọn ta?
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân hoàn toàn không để ý đến tu sĩ Càn Nguyên Tông.
Cả hai nói chuyện với hai thanh kiếm một chốc, kiếm linh trong Du Lâm kiếm liền hiện thân.
Bên trong thanh kiếm kia cũng hiện ra một nữ kiếm linh.
Nữ kiếm linh quay sang quát tu sĩ Càn Nguyên Tông.
“Ta vốn đã ở nơi này hơn mấy vạn năm, là các ngươi tự tiện đến xâm phạm ta.
Ta lại trở thành bảo vật trấn sơn của các ngươi từ bao giờ?
Cùng với tiếng quát, kiếm ý sắc bén từ nữ kiếm linh vẫn không ngừng tuôn ra, khiến cho thiên địa đại biến.
Tu sĩ Càn Nguyên Tông bị kiếm ý đè nén, không khống chế được thân thể phải quỳ xuống, hai tay chống trên đất mới miễn cưỡng chịu được.
Y lắp bắp nói.
“Tiên… tiên kiếm!
Tu sĩ Càn Nguyên Tông cũng nhìn sang nam kiếm linh cao lớn đứng bên cạnh nữ kiếm linh, kiếm ý trên người không thấp hơn mà còn cao hơn đôi chút.
Tâm thần của y như bị kiếm chém ngang, không dám nói thêm lời nào, cũng không dám động đậy dù chỉ một chút.
Dị tượng mà hai kiếm linh làm ra rất nhanh đã kéo người của Càn Nguyên Tông đến.
Người đến là Tông chủ cùng các vị Trưởng lão một thân tu vi thâm sâu.
Ban đầu không chỉ có những người này mà còn có không ít đệ tử có tu vi vững chắc.
Nhưng đều đã bị kiếm ý đả thương, không ít thì nhiều.
Vậy nên Tông chủ đã cho đám đệ tử rút lui hết.
Tông chủ Càn Nguyên Tông còn khá trẻ chỉ hơn năm trăm tuổi, tên Triệu Thế Ngọc.
Tóc vẫn đen nhánh, mặt mày trơn láng không để râu, thân mặc áo bào xám trắng.
Y bước ra hỏi.
“Chư vị là cao nhân phương nào, cớ sao lại đến Càn Nguyên Tông làm loạn?
Nữ kiếm linh liền chỉ tay về phía Triệu Thế Ngọc mà quát.
“Tiểu tử, ta ngủ ở đây mấy vạn năm, ngươi thật sự xem ta là vật trong túi của mình sao?
Đã hỏi qua ý của ta chưa?
Triệu Thế Ngọc đối với nữ tử trước mặt này thử thăm dò một phen, tức thì rơi vào sương mù không thấy được gì.
Y thử thăm dò những người khác.
Ngoài nam tử tóc bạc trắng mặc thanh sam và hai tiểu cô nương song sinh thì nam tử tóc bạc trắng mặc trường sam xám tro, nữ tử bạch y và nam tử bạch y cao lớn đều tương tự, hoàn toàn không nhìn ra được gì.
Triệu Thế Ngọc bèn chắp tay với nữ kiếm linh, dè dặt hỏi.
“Tiền bối là?
Nữ kiếm linh giơ thanh kiếm của mình ra, nói.
“Chắc ngươi nhận ra thứ này có phải không?
Ta chính là kiếm linh của thanh kiếm này.
Triệu Thế Ngọc đương nhiên là nhận ra thanh kiếm này.
Ban đầu khi chọn vùng núi này khai tông lập phái đã tình cờ tìm thấy thanh kiếm này trên đỉnh núi, sau đó được thanh kiếm bảo vệ qua một lần bị ngoại địch xâm lấn nên mới bắt đầu xem nó là bảo vật trấn sơn.
Y đâu ngờ đây lại là tiên kiếm.
Triệu Thế Ngọc không còn hoài nghi, mà hỏi thẳng.
“Nói như vậy thì tiền bối sẽ rời đi sao?
“Đúng vậy.
Triệu Thế Ngọc có chút ngậm ngùi, không nói gì thêm mà trực tiếp quỳ xuống dập đầu với nữ kiếm linh.
Mấy vị trưởng lão thấy vậy cũng dập đầu theo.
Tất cả đồng thanh như hiểu được ý nhau.
“Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp tông môn khi gặp nạn.
Đại ân này suốt đời không quên.
Nữ kiếm nhăn mặt không nói gì, quay sang nói chuyện với nam kiếm linh.
Thấy kiếm linh này tính cách cao ngạo ương ngạnh như vậy, Lưu Vân bèn ra mặt nói thay.
“Chư vị đứng lên đi.
Lần này lấy đi vật trấn sơn của bản tông, sẽ để lại hậu quả sau này.
Chi bằng để Lưu mỗ thay bằng một thứ khác, có thể bảo hộ cho tông môn các vị.
Lưu Vân lấy ra cây bút lông sói, khẽ vận chuyển pháp lực lên đầu bút.
Đầu bút lông nhẹ điểm lên không khí, như lưu thủy hành vân vẽ nên từng đường nét lơ lửng giữa không trung.
Đến khi hắn viết xong mới thấy được đó là một chữ “Càn” màu hoàng kim đang phát ra linh quang.
Lưu Vân lại vung bút lần nữa, phóng chữ “Càn” lên trời.
Chữ “Càn” bay càng cao thì biến hóa càng to lớn, đến khi che phủ khắp ngàn dặm sông núi của Càn Nguyên Tông mới dừng lại.
Sau đó từ từ hạ xuống mảng đại địa, hòa vào núi, thấm vào sông rồi biến mất.
Một màn thi triển thần thông này khiến cho đám người Càn Nguyên Tông kinh ngạc không thôi.
Có điều không ai có thể phân biệt được đây thật sự là thần thông hay chỉ là tiểu thuật dùng để che mắt người đời.
Một vị Trưởng lão bèn thử đi xem xem trong địa phận của tông môn đã xảy ra chuyện gì.
Bỗng trong khe núi có một trận gió lùa tới chỗ đám người Triệu Thế Ngọc đang đứng, mang theo một làn khí thanh khiết vô cùng.
Triệu Thế Ngọc sững người, nhận ra đây là linh khí tinh thuần hiếm có, lẫn trong đó còn có một ít tiên khí.
Vị trưởng lão đi xem thử tình hình quay lại nói.
“Tông chủ, chướng khí trong địa phận của tông môn đều đã biến mất rồi.
Chẳng những vậy, vùng đất bị chướng khí xâm lấn còn rất tươi tốt, linh khí dồi dào.
Triệu Thế Ngọc nghe được tin này, nắm chặt hai nắm đấm.
Trong lòng y mừng không tả được.
Đổi kiếm lấy chữ, thiệt thòi thì ít mà lợi ích có thừa.
Khi y định quay sang hành đại lễ đa tạ vị cao nhân tóc bạc thì đã không thấy người đâu, những người đi cùng cũng vậy.
Dị tượng do hai kiếm linh làm ra cũng đã biến mất không chút dấu vết.
“Gặp được Chân Tiên, gặp được Chân Tiên rồi!
Triệu Thế Ngọc thốt lên lời này, liền quỳ xuống dập đầu về phương xa.
Không biết là đang dật đầu với ai.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập