Lưu Vân rất hiếm khi ra tay vì người ngoài, đặc biệt còn làm ra chuyện khoa trương như vậy.
Chuyện này khiến cho Bạch Nguyệt Quân và Sở Uyển Đình cảm thấy hắn đang có suy tính gì đó.
Lúc này tất cả đang ngồi trong chiếc thuyền ô bồng của Lưu Vân xuôi theo dòng nước, cách xa Càn Nguyên Tông mấy trăm dặm.
Hai kiếm linh đều đã trở về bên trong thanh kiếm, lơ lửng bên cạnh Sở Uyển Đình.
Nàng quan sát thanh kiếm mới kia rất lâu, cũng đã cầm thử.
Đây thật sự là thanh kiếm dành cho nam nhân, bởi nó dài hơn Du Lâm kiếm của nàng những hai tấc, khi cầm cũng nặng tay hơn rất nhiều.
Ngoài hai chuyện này ra, hai thanh gần như giống hệt nhau.
Nữ kiếm linh nói thanh kiếm này tên Thanh Minh, từng là tiên kiếm trong tay một vị Chân Tiên.
Sở dĩ khi gặp được Du Lâm, Thanh Minh tỏ ra vui vẻ như vậy là bởi Thanh Minh với Du Lâm là một đôi kiếm của một cặp đạo lữ.
Sớm hơn kề cận, gắn bó keo sơn.
Chỉ tiếc là khi chủ nhân của hai thanh kiếm vẫn lạc thì hai thanh kiếm cũng đã bị tách ra từ đó.
Đến tận bây giờ mới có thể tương ngộ.
Sở Uyển Đình tò mò hỏi.
“Tiên sinh, sư phụ.
Hai người bảo con đi tìm Thanh Minh kiếm là muốn con sử dụng cả hai thanh sao?
Lưu Vân đứng ở đuôi thuyền, nhàn nhã chống sào trúc đẩy thuyền lướt trên mặt nước.
Nghe Sở Uyển Đình hỏi thì cười đáp.
“Ngươi có đủ sức để dùng hai thanh tiên kiếm thì ta không cản.
Nhưng cũng phải xem, Thanh Minh kiếm của chấp nhận ngươi hay không?
Thanh Minh kiếm lúc này không quấn quýt với Du Lâm kiếm nữa, bay sang trái rồi bay sang phải, như đang tỉ mỉ quan sát Sở Uyển Đình.
Sau đó nó bay ra khỏi khoang thuyền đến chỗ Lưu Vân, vòng quanh hắn mấy lượt thì hí hửng cất tiếng.
“Ta muốn đi theo ngài, có được không?
Ngài cho chưa có thanh kiếm nào mà.
Lưu Vân lắc đầu nói.
“Ta đã có một thanh rồi, không cần thêm nữa.
Sau đó nó lại bay đến bên cạnh Bạch Nguyệt Quân, định cất tiếng hỏi thì Thanh Phong kiếm đã bay đến đẩy Thanh Minh kiếm ra.
Thanh Minh kiếm thấy vậy thì cất giọng hờn dỗi.
“Đồ ngu đần ngươi chỉ có tí linh trí cũng muốn tranh với ta?
Thanh Phong kiếm khẽ ngân lên thanh âm như đang khiêu khích, khiến cho Thanh Minh kiếm toàn thân run rẩy vì tức giận.
Nó tự rời khỏi vỏ, lao đến công kích Thanh Phong, nhưng bị Bạch Nguyệt Quân dùng hai ngón tay kẹp chặt lấy mũi kiếm.
Nàng nói.
“Đừng có loạn, trên thuyền có trẻ con.
Hai tiểu cô nương Xảo Xảo Nhã Nhã đang ngồi cùng nhau ở mũi thuyền.
Xảo Xảo ngắm phong cảnh, viết chữ vào lòng bàn tay tả lại cảnh cho muội muội, hoàn toàn không chú ý đến chuyện bên này.
Thanh Minh kiếm lúc này mới chịu trở lại vỏ.
Nữ kiếm linh hiện thân ra, đôi má hồng hào phồng lên như hai cái bánh.
“Nếu không có ai cần ta thì ta có thức dậy cũng vô dụng.
Vậy thì gọi ta thức dậy để làm gì?
Lưu Vân mới nói.
“Ta biết một người đang cần một thanh kiếm tốt.
Nhưng nếu ngươi đến trước mặt hắn, hắn cũng sẽ không nhận ngươi.
“Còn có người như vậy à?
Lưu Vân mỉm cười, nhẹ gật đầu.
“Ta không tin.
“Vậy thì ta với ngươi cá cược một phen.
Nếu hắn vừa gặp đã muốn ngươi làm kiếm cho mình thì ta thua, ngươi sẽ trở thành kiếm của ta.
Còn nếu như đúng như ta nói, hắn không muốn nhận ngươi thì ngươi phải trở thành kiếm cho hắn, luôn bên cạnh hắn.
Thế nào?
Nữ kiếm linh vẻ mặt không cam chịu nhìn Lưu Vân.
“Nhưng ta không muốn xa Du Lâm kiếm.
Lưu Vân nhẹ giọng trấn an.
“Tương lai hắn có khả năng sẽ trở thành đạo lữ của Uyển Đình, chủ nhân của Du Lâm kiếm.
Khi đó hai ngươi sẽ được đoàn tụ.
Nhưng chỉ là khả năng mà thôi, còn phải xem ngươi có giúp hắn bắt kịp Uyển Đình hay không đã.
Nữ kiếm linh nghe vậy thì trong lòng trở nên hào hứng.
Người có thể sánh đôi với kẻ có thiên tư như Sở Uyển Đình này có thể kém hơn sao?
Lại có thêm ta bên cạnh, chẳng lẽ còn không bằng.
Có điều nếu hắn không chịu nhận nàng, nàng còn có thể trở về trở thành kiếm bên cạnh vị tiên sinh này.
Chung quy đều không phải chịu thiệt.
Nàng liền hỏi.
“Bây giờ hắn đang ở đâu?
“Núi Côn Luân, Đông Thanh Hoa Châu.
Lưu Vân dừng sào trúc lại, lấy trong tay áo ra một con hạc giấy, phía trên cánh có viết mấy chữ.
Hắn đưa hạc giấy cho nữ kiếm linh, nói.
“Nếu không biết đường thì có thể đi theo hạc giấy này.
Chắc chắn sẽ tìm ra.
“Được.
Ta cá cược với ngài.
Nữ kiếm linh nhận lấy hạc giấy.
Hạc giấy nằm gọn trong tay nàng một lúc liền như bị gió cuốn, bay về phương trời xa.
Nữ kiếm linh không chần chừ, trở về Thanh Minh kiếm, xé gió bay theo hạc giấy.
Bay được một đoạn chừng mấy ngàn dặm, hạc giấy giảm tốc độ lại, đậu trên mũi vỏ kiếm, sau đó hướng đầu như đang chỉ phương hướng cho Thanh Minh kiếm.
Khi này Thanh Minh kiếm mới bay hết tốc lực, hóa thành một đạo kiếm quang chói sáng, bay vắt ngang trời.
Có vài kẻ thấy vầng sáng, nghĩ thầm là bảo vật trên trời rơi xuống, lập tức đuổi theo hòng cướp lấy bảo vật.
Chỉ là tất cả đều bị kiếm ý của Thanh Minh kiếm đè ép cho rơi xuống, không rõ sống chết.
Mấy kẻ khác thấy vậy, không dám mạo hiểm đi đoạt bảo nữa.
Chưa đầy một canh giờ, Thanh Minh kiếm đã rời khỏi Bắc Minh Huyền Châu, vượt qua giới hải vào trong nội cảnh Đông Thanh Hoa Châu.
Thêm hai khắc đồng hồ nữa, Thanh Minh kiếm đã bay đến núi Côn Luân.
Thanh Minh kiếm lao thẳng vào bên trong cấm chế động thiên, đánh động Thanh Viễn Chân Nhân đang tĩnh tọa trong Thái Hư Cung một phen, bay đến phía trên phòng của Trầm Thừa Vũ.
Nữ kiếm linh hiện thân, ngồi vắt chân trên mái nhà.
Tay phải nàng nâng hạc giấy bấy giờ đã hoàn toàn bất động.
Có vẻ như tiêu hao hết pháp lực rồi.
Nhưng nói đã chỉ nàng đến đây, vậy thì người trong phòng nàng chính là người mà Lưu Vân muốn nàng nhận làm chủ.
Nàng muốn đi vào trong phòng làm cho xong việc này ngay.
Nếu hắn chủ động nhận nàng thì nàng đã có thể đi tìm Lưu Vân rồi.
Dẫu sao, đằng nào nàng cũng có thể ở bên cạnh Du Lâm kiếm.
“Chờ đã.
Thanh âm của Thanh Viễn Chân Nhân truyền đến.
Không biết từ lúc nào, ông đã đứng trên mái ngói phía sau lưng nữ kiếm linh.
Thanh Viễn Chân Nhân vuốt râu cười bảo.
“Ngươi… Tiền bối là thanh tiên kiếm mà Lưu tiên sinh nhắc tới có phải không?
Nữ kiếm linh lạnh lùng đáp.
“Ta đúng thật là kiếm tiên.
Nhưng có phải là thanh kiếm mà Lưu tiên sinh nhắc với ngươi hay không thì ta không biết.
Thanh Viễn Chân Nhân vẫn mỉm cười, chỉ tay xuống vào căn phòng dưới chân, hỏi.
“Vậy, tiền bối đến là để nhận người trong phòng này làm chủ?
“Đúng vậy.
Có chuyện gì sao?
“Vậy thì không được vội.
Tiên sinh có nói trước, tiền bối sẽ rất hấp tấp, sẽ không quan sát kỹ càng.
Như vậy là không tốt.
Thời gian này, tiền bối cứ yên lặng quan sát người thanh niên tên Trầm Thừa Vũ này là được.
Sau đó đưa ra quyết định cũng không muộn.
Nữ kiếm linh hơi nhăn mặt, nhưng sau đó liền giãn ra.
Nàng hỏi.
“Người này tên Trầm Thừa Vũ sao?
Tư chất của hắn như thế nào?
“Tư chất bình thường.
“Tu vi thì sao?
“Tu vi cũng bình bình.
“Hắn là hạt giống kiếm đạo giống như đệ tử của Bạch tiên tử?
“Cũng không phải.
Tất cả mọi thứ đều bình thường.
Nữ kiếm linh nổi nóng, bắt đầu lớn tiếng nói.
“Vậy mà hắn cũng mơ tưởng đến việc làm đạo lữ của nha đầu kia sao?
Đây ra là Lưu tiên sinh đang lừa ta.
Thanh Viễn Chân Nhân có hơi kinh ngạc khi nghe chuyện này.
Ông nói.
“Chuyện này lão phu chưa từng nghe qua.
Dù sao cũng là chuyện riêng của hai đứa tiểu bối, lão phu không tiện xen vào.
Nhưng Lưu tiên sinh chắc chắn không lừa tiền bối.
Bởi tiên sinh đã định nhận hắn làm đệ tử, chỉ là thời cơ chưa đến, mới gửi gắm cho tiền bối mà thôi.
Chuyện này là tâm sự trong lòng của Lưu Vân, có rất ít người biết được.
Mà Thanh Viễn Chân Nhân là một trong số đó.
Tấm lòng của người lòng sư phụ chưa có danh phận này, Thanh Viễn Chân Nhân cũng hiểu được phần này, vì vậy mới đứng ra làm trung gian giúp Lưu Vân trong quãng thời gian này.
"Đệ tử?
Tiên sinh muốn nhận hắn làm đệ tử?
Ta thấy trời sắp sập đến nơi rồi.
Người có thể khiến vạn kiếm triều bái lại đi nhận một kẻ có tư chất tầm thường như vậy làm đệ tử sao?
“Âu cũng là một chữ duyên mà thôi.
Tiền bối dự định thế nào?"
Nữ kiếm linh cắn môi.
Nàng nghĩ, cho dù Trầm Thừa Vũ tư chất bình thường cũng có thể lọt vào mắt của Lưu tiên sinh, vậy thì mình cũng nên nhìn qua một lần.
Đệ tử của Chân Tiên, kiểu gì cũng là cái danh có sức nặng.
Chân Tiên đâu phải rau cải ngoài chợ muốn tìm là có được, cũng không phải muốn lọt vào mắt của Chân Tiên là dễ dàng.
“Được, ta sẽ quan sát hắn một thời gian rồi mới đưa ra quyết định.
Nàng không nói gì thêm, trở về bên trong Thanh Minh kiếm rồi bay đến phía trên đỉnh núi, nơi Lưu Vân từng ngồi dưới trăng nhìn Trầm Thừa Vũ tu hành.
Thanh kiếm tự treo mình trong gió, khẽ đung đưa qua lại, không còn bất kỳ động tĩnh gì khác.
Kiếm ý mà trước đó Thanh Minh kiếm tỏa ra, từ khi vào bên trong động thiên đã được Thanh Viễn Chân Nhân che đậy, lúc bấy giờ đã được thu liễm lại toàn bộ.
Thanh Viễn Chân Nhân đưa mắt nhìn thanh kiếm đung đưa trong gió, rồi lại nhìn xuống căn phòng dưới chân.
Trầm Thừa Vũ lúc này đang ngủ, đêm qua hắn thức đến khi trời tờ mờ sáng để tu hành, mà hắn đã thức trắng mấy đêm liền rồi.
Ông gật gù khẽ cảm thán.
“Quà bái sư tặng trước này nặng thật đấy.
Xong, Thanh Viễn Chân Nhân quay trở về Thái Hư Cung, tiếp tục tĩnh tọa.
Bên phía Lưu Vân, hiện tại việc cần làm cũng đã xong.
Hắn định sẽ cùng Bạch Nguyệt Quân và hai tỷ muội Xảo Xảo Nhã Nhã quay về Đông Thanh Hoa Châu.
Sở Uyển Đình biết được, có chút buồn trong lòng.
Không phải là Lưu Vân không muốn ở lại, mà bởi Bắc Minh Huyền Châu chướng khí quá nặng, không thích hợp để Xảo Xảo và Nhã Nhã lớn lên.
Vả lại hai tiểu cô nương cũng sắp sủa bắt đầu tu hành, nơi này lại nguy hiểm trùng trùng.
Kể cả khi có Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân luôn ở bên cạnh cũng có lợi ích cho việc tu hành của hai tiểu cô nương.
Trở về Đông Thanh Hoa Châu vẫn là tốt hơn.
Bây giờ Sở Uyển Đình đã có thể biểu hiện một chút cảm xúc ra mặt, dù là rất nhỏ.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân còn có thể không nhận ra được sao.
Buổi trưa khi ngồi ăn trong quán trọ cùng mọi người, Sở Uyển Đình không nói gì nhiều cả.
Đây có thể là thói quen bình thường của nàng kể từ sau khi dùng Đoạn Trần Sơ, nhưng biểu cảm trên mặt lại có gì đó hơi thất vọng.
Ngay cả khi Nhã Nhã mở mắt hướng về phía Sở Uyển Đình cả buổi, nàng cũng không nhận ra.
Đến khi Xảo Xảo tò mò, lấy hết can đảm lay nhẹ Sở Uyển Đình thì nàng mới chú ý đến xung quanh.
Nàng nhìn Nhã Nhã, hỏi.
“Muội nhìn thấy ta sao?
Nhã Nhã chớp mắt lắc đầu.
“Muội không nhìn thấy gì hết.
Nhưng tam thúc dặn, mỗi ngày phải mở mắt ít nhất là một lần một khắc.
Sở Uyển Đình lại nhìn sang Xảo Xảo, hỏi.
“Tam thúc có dặn dò muội gì không?
Xảo Xảo lắc đầu, dùng ngón tay chấm nước trà viết chữ trên mặt bàn.
Kỳ lạ thay, chữ viết rất đẹp, giống như đã luyện viết nhiều năm vậy.
Xảo Xảo và Nhã Nhã được tiên sinh và sư phụ thu nhận chưa lâu, có thể luyện chữ nhanh đến vậy sao?
‘Tam thúc chỉ nói, muội rất ngoan, không cần làm gì hết.
Sở Uyển Đình khẽ mỉm cười.
Nụ cười bây giờ đã bớt gượng gạo hơn lúc ở tiên hội trên núi Côn Luân.
Xảo Xảo thấy vậy, nỗi sợ trong lòng với vị tỷ tỷ tóc bạc trắng này đã vơi đi vài phần.
Tối đó, chờ khi hai tỷ muội song sinh đã ngủ say, Sở Uyển Đình mới tìm đến chỗ Bạch Nguyệt Quân để hỏi.
Nàng rất tò mò thân thế của hai tỷ muội này, tại sao lại bị câm bị mù, rồi gặp tiên sinh và sư phụ như thế nào, nàng muốn biết hết.
Lúc trước khi mới gặp mặt, Sở Uyển Đình có hỏi Đào Nương chuyện này nhưng Đào Nương cũng nói rằng mình không rõ, không ai trong nhà biết rõ cả, ngay cả Điền Trí Lâm cũng nói là đi hỏi cha mẹ đi.
Dưới ngọn đèn đêm, Bạch Nguyệt Quân vẫn còn ngồi khắc chữ trên thẻ trúc, Lưu Vân ngồi bên cạnh thì buộc những thẻ trúc đã khắc chữ xong lại với nhau thành một cuộn.
Nội dung bên trong chỉ là chép lại từ một quyền sách khác, khắc chữ như thế này là để cho Nhã Nhã bị mù có thể tự mình đọc được.
Nghe tiếng gõ cửa, Lưu Vân thấp giọng nói “vào đi”, mắt vẫn không rời khỏi đống thẻ trúc.
Sở Uyển Đình khi này mới đẩy cửa đi vào.
Nàng đi đến ngồi xuống bàn, do dự hồi lâu.
Thi thoảng mắt lại hướng về vách phòng bên, nơi hai tỷ muội song sinh đang ngủ.
Bạch Nguyệt Quân liếc mắt thấy, bèn nói.
“Con muốn hỏi về Xảo Xảo, Nhã Nhã sao?
Sở Uyển Đình gật đầu.
Bạch Nguyệt Quân dừng tay, đặt dao khắc và thẻ trúc xuống bàn, nhìn Sở Uyển Đình nói.
“Chuyện này rất dài, ta định sẽ chờ khi mọi người đông đủ mới kể một lượt.
Nhưng nếu con muốn nghe thì ta sẽ kể.
Nhưng phải hứa với ta một điều.
Sở Uyển Đình lộ ra ánh mắt trông chờ, lại chuyển sang vẻ kinh ngạc khi Bạch Nguyệt Quân nắm chặt lấy tay nàng.
Bạch Nguyệt Quân nói giọng nỉ non.
“Con sẽ phải kể lại cho mọi người, còn phải xem Đào Nương, Du Nhi, Linh Nhiễm, Xảo Xảo, Nhã Nhã như muội muội ruột của mình, chăm sóc, bảo vệ.
Con có làm được không?
Trong lòng Sở Uyển Đình lúc này tràn đầy nghi hoặc.
Nàng liếc sang Lưu Vân, thấy hắn cũng đã dừng tay.
Nàng do dự trong thoáng chốc, liền gật đầu, kiên quyết nói.
“Con sẽ xem các muội ấy như muội muội của mình, sẽ bảo vệ, chăm sóc các muội ấy.
Nhưng tại sao con lại phải thay hai người kể lại chuyện này?
Lưu Vân đột nhiên cười nói.
“Bọn ta lười, có được không?
Chuyện quá dài, kể đi kể lại sẽ rất tốn thời gian, còn đau họng nữa.
Ngươi không biết cảm giác muốn nói mà không nói ra hơi như thế nào đâu.
Bạch Nguyệt Quân nghe vậy liền bật cười.
Sở Uyển Đình cũng mỉm cười.
“Được, con sẽ giúp hai người kể lại.
Lưu Vân liền bổ sung.
“À, không được kể với Xảo Xảo, Nhã Nhã.
Nhớ chưa?
“Con nhớ rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập