Bạch Nguyệt Quân nhớ lại thời điểm khi mấy nha đầu rời nhà đi lịch luyện vào năm ngoái, nàng đã cùng Lưu Vân lên phía bắc du ngoạn.
Qua một tháng thì đến được nước Sở, gặp phải trận mưa phùn giữa đường rừng nên đã vào một cái hang nông gần đó để tránh mưa.
Lưu Vân nhóm lửa, Bạch Nguyệt Quân thì ngồi bên cạnh.
Mưa rả rích chẳng ngừng.
Chẳng những vậy còn mỗi lúc một lớn hơn.
Thành ra cả hai quyết định nghỉ lại một đêm ở ngay tại đây.
Lưu Vân ngồi xếp bằng nhắm mắt, Bạch Nguyệt Quân thì tựa vào vai hắn, thủ thỉ nói cười.
Không lâu sau, từ bên ngoài truyền đến tiếng sói tru.
Kế đó là tiếng bước chân đang chạy trong mưa, nghe rất nhẹ.
Đến khi chạy ngang cửa hang thì cả hai mới nhận ra đó là hai đứa trẻ.
Hai đứa trẻ toàn thân ướt sũng, run lẩy bẩy vì lạnh, cũng vì sợ.
Đứa mở mắt nhìn chằm chằm vào trong hang, thấy bên trong có ánh lửa, trong lòng do dự một hồi mới nắm tay dẫn đứa còn lại vào bên trong.
Tiếng sói càng lúc càng gần.
Hai đứa nín thinh, đứng áp sát lưng vào vách hang.
Đứa mở mắt thì nhìn Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân chòng chọc, dang tay che cho đưa nhắm mắt phía sau.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không nói gì, cũng không để ý đến chúng.
Cả hai xem như bèo nước gặp nhau, không đáng bận tâm.
Một con sói đến trước cửa hang, định đi vào bên trong, liền bị yêu khí cường đại trên người Bạch Nguyệt Quân phát ra trong thoáng chốc làm cho sợ hãi.
Nó cụp tai cụp đuôi, chầm chậm lùi lại rồi bỏ chạy.
Mấy con sói khác trong đàn thấy vậy cũng chạy theo.
Nguy hiểm qua đã qua đi nhưng đứa trẻ mở mắt vẫn không buông lỏng cảnh giác.
Nó vẫn nhìn Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, ánh mắt kiên quyết.
Khi thấy hai người lớn không để tâm đến mình, nó mới dắt tay đứa còn lại đi ra khỏi hang.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân có thể nghe thấy tiếng bước chân của chúng xa dần.
Có điều chưa đến một khắc sau, hai đứa trẻ đã quay lại.
Lần này chúng không vào trong hang, gần Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mà chỉ ngồi ở cửa hang, nơi không bị mưa tạt trúng.
Đến đêm mưa mới tạnh.
Lúc này bên ngoài đã tối mịch, hai đứa trẻ muốn rời đi, nhưng dường như cảm thấy sợ nên không dám đi, còn lui sâu vào trong hang, trở về vị trí ban đầu lúc sớm.
Cả hai đứa trẻ ngồi tựa vào nhau mà ngủ, hai chân cũng co lại không dám duỗi thẳng ra.
Có vẻ như đã thấm mệt lúc ngày, đêm nay đứa trẻ mở mắt kia ngủ rất say.
Đứa nhắm mắt vẫn chưa ngủ, giơ tay ra cảm nhận hơi ấm của ngọn lửa, sau đó ra sức kéo đứa đang ngủ đến gần ngọn lửa hơn.
Từ đầu đến giờ Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân vẫn luôn im lặng.
Khi thấy cảnh này, Bạch Nguyệt Quân mới nhẹ giọng hỏi.
“Sao lại không mở mắt ra, nếu đến gần quá bị bỏng thì sao?
Đứa trẻ nhắm mắt hơi giật mình quay đầu về hướng phát ra âm thanh, nhưng rồi nó cười nói.
“Ta có mở mắt cũng không nhìn thấy gì, vậy thì mở mắt có ích gì chứ.
Bạch Nguyệt Quân nhíu mày nhìn Lưu Vân.
Lưu Vân mới hỏi.
“Từ khi nào mà mắt ngươi không thấy được nữa?
“Từ khi ta còn nhỏ đã như thế rồi.
Mấy vị gia gia cũng từng gom tiền để tìm lang trung chữa cho ta, nhưng hình như không ai chữa được cả.
Lưu Vân lại hỏi.
“Có muốn để ta khám thử không?
Ta cũng biết y thuật.
Gương mặt của đứa trẻ hiện lên vẻ lo lắng.
“Có tốn bạc không?
Mỗi lần chữa bệnh đều tốn rất nhiều tiền.
Trên người ta lại không có.
Lưu Vân cười nói.
“Không tốn tiền.
Có chữa khỏi cũng không tốn tiền.
Có điều nếu cần uống thuốc thì ngươi phải tự bỏ tiền ra để bốc thuốc rồi.
Sau thoáng chần chừ, đứa trẻ gật đầu đồng ý.
Lưu Vân khẽ gọi “Lưu Thanh”, tóc hắn từ bạc chuyển đen, khí chất cũng thay đổi từ ôn hòa sang năng động.
Lưu Thanh tiến đến gần đứa trẻ.
Đầu tiên hắn bắt mạch, mạch tượng bình thường.
Sau đó hắn mới kiểm tra đôi mắt.
Lưu Thanh dùng hai tay mở mắt phải của đứa trẻ ra, sau đó dùng que củi nhỏ đầu đang cháy sáng đưa qua đưa lại trước mắt.
Nhãn cầu không chút phản ứng, không nhìn theo, con ngươi cũng không co giãn.
Hắn tiếp tục làm vậy với con mắt con lại.
Xong, Lưu Thanh quay đầu nói khẽ với Bạch Nguyệt Quân.
“Đôi mắt không tổn hại gì cả, thậm chí còn rất đẹp.
Nhưng hoàn toàn không cảm nhận được ánh sáng hay cử động được.
Xét theo lời nói của tiểu nha đầu này, đây là dị tật bẩm sinh rồi.
Muốn chữa thì còn phải xem nguyên nhân gây mù đã.
“Cái gì, tiểu nha đầu?
Là con gái sao?
Lưu Thanh gật đầu.
Mạch tượng của nam và nữ có điểm khác nhau, Lưu Thanh đương nhiên là có thể phân biệt được.
Có điều Bạch Nguyệt Quân trước đó không nhận ra cũng là bình thường.
Bởi nàng và Lưu Vân không để ý đến hai đứa trẻ này.
Thêm nữa, hai đứa trẻ ăn mặc rách rưới không rõ là y phục nam hay nữ, mặt đen nhẻm lại thêm bẩn, tóc bết dính đầy đất được buộc đuôi ngựa cẩu thả.
Nếu chỉ nhìn sơ qua thì rất khó để nhận ra là trai hay gái.
Bạch Nguyệt Quân mới bèn đi đến, lấy ra một cái khăn lau mặt cho tiểu cô nương bị mù này.
Cô bé bị tiếp cận bất ngờ, vô cùng kinh hãi, hai tay vung vẫy muốn thoát ra nhưng đã bị Lưu Thanh giữ lại.
Cô bé chỉ là trẻ con, hắn vốn không cần dùng nhiều sức cũng đủ để giữ chặt rồi.
Lưu Thanh mới nói.
“Yên chút nào, bọn ta không làm hại ngươi đâu.
Cô bé thét lên.
“Ngươi không phải người lúc nãy.
Ngươi là ai, từ đâu chui ra thế?
Lưu Thanh không bất ngờ khi cô bé phân biệt được mình và đại ca, cười nói.
“Thính giác tốt nhỉ?
Được rồi, ngồi yên cho tẩu tẩu của ta quan sát ngươi một chút, ta sẽ thả ngươi ra.
Cô bé mù hơi do dự, nhưng rồi đành phải gật đầu.
Dù sao thì ở đây cũng có đến ba người lớn, một mình cô bé thì có thể chống cự được sao.
Lưu Thanh thấy vậy thì thả cô bé ra rồi tránh sang một bên nhường chỗ cho Bạch Nguyệt Quân.
Bạch Nguyệt Quân rất dịu dàng, lau sạch mặt cho cô bé mù.
Quả nhiên là tiểu cô nương, dù da có hơi đen nhưng ngũ quan tinh xảo, nhìn chung rất xinh xắn.
Nàng mới hỏi.
“Các ngươi không có nhà à, sao lại ăn mặc bẩn thỉu như vậy?
Đã bị mù còn dám đi vào rừng.
Chán sống rồi sao?
Cô bé mù nghe được giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng từ Bạch Nguyệt Quân, tâm tình mới thả lỏng đôi chút.
Cô bé nói.
“Bọn ta là khuất cái, làm gì có nhà.
Làm khuất cái thì ăn mặc bẩn thỉu có gì lạ sao.
Bạch Nguyệt Quân nhíu mày suy nghĩ một chút, lại hỏi.
“Hai ngươi được mấy tuổi mà đã đi làm khuất cái.
Cha mẹ đâu mà để hai ngươi sống như thế này?
“Bọn ta không có cha mẹ.
“Con người ai mà không có cha mẹ.
“Thật mà.
Trường gia gia nói đã nhặt bọn ta từ bãi đất hoang ngoài thành về.
Khi đó hai đứa bọn ta vẫn còn đỏ hỏn.
Là Trường gia gia và mấy vị gia gia khác đã nuôi bọn ta.
Phải rồi, còn có thím Phan nữa.
Dĩ nhiên, thời buổi nào mà chẳng có chuyện này chuyện kia.
Bạch Nguyệt Quân cũng không phải gặp lần đầu, không còn thấy lạ nữa.
Nhưng trong lòng nàng vẫn có chút thương xót.
Có lẽ là do bản năng của nàng mà thôi, khi thấy mấy đứa trẻ như thế này.
Nàng không hỏi thêm gì nữa, từ trong tay áo lấy ra mấy miếng thịt khô, sau đó nhìn sang Lưu Vân, lúc này đã trở lại.
Hắn hiểu ý, đứng dậy đi ra ngoài một phen.
Cô bé mù nghe tiếng bước chân, cũng quay đầu nhìn theo.
Chốc lát sau, Lưu Vân trở lại.
Hắn lấy ra một cái nồi đất từ trong tay áo, rồi lấy ra gạo, gia vị.
Sau đó đổ nước sạch trong bình hồ lô mà khi nãy đã đi đến con sông gần đó để lấy vào nồi, đặt lên bếp lửa.
Cuối cùng để thêm thịt kho và ít rau muối vào rồi đậy nắp lại.
Toàn bộ quá trình, cô bé mù đều lắng tai nghe, dùng mũi để ngửi.
Khi nghe được tiếng nước sôi cùng với mùi thơm, cô bé mới hỏi.
“Các ngươi đang làm gì thế?
Lưu Vân mới cười đáp.
“Cơm lười.
Nấu đơn giản lại nhanh.
Chờ thêm một khắc nữa là chín rồi.
Cô bé nghi hoặc hỏi.
“Các ngươi đang đói sao?
Lưu Vân hỏi ngược lại.
“Ngươi không đói sao?
Nghe vậy, cô bé vô thức sờ bụng mình.
Cả ngày hôm nay chưa có gì bỏ vào bụng cả.
Có điều cô bé đã quen rồi, không còn khó chịu khi nhịn đói nữa.
Nhưng khi ngửi thấy mùi thức ăn thì bụng vẫn réo lên liên hồi.
Căn bản là sắp không nhịn được nữa rồi.
Bạch Nguyệt Quân và Lưu Vân thấy vậy thì mỉm cười.
Đứa trẻ này tính cách có phần đơn thuần, có chút không giống với những đứa trẻ phải lăn lộn từ sớm để kiếm ăn.
Có điều như vậy cũng tốt, không phải người xấu thì cả hai người đặc biệt dễ mềm lòng.
Bạch Nguyệt Quân nói.
“Được rồi, rửa tay chuẩn bị ăn cơm thôi.
Cô bé mù kinh ngạc hỏi.
“Ta cũng được ăn sao?
“Không chỉ ngươi mà cả đứa còn lại nữa.
Mau gọi dậy đi.
Cô bé mù nghe vậy thì trong lòng mừng rỡ, liền bò tới chỗ đứa trẻ đang ngủ mà ra sức lay, thấp giọng gọi.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ.
Mau dậy đi.
Lời này đương nhiên là không lọt khỏi tai của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân.
Bạch Nguyệt Quân ẩn ý nhìn Lưu Vân, sau đó di chuyển thật khẽ đến bên cạnh cô bé mù, cố ý quan sát đứa trẻ kia thật kỹ.
Nàng nhận ra, nếu bỏ qua những vết bẩn trên mặt thì cả hai đứa trẻ này giống hệt nhau, có lẽ là song sinh.
Bạch Nguyệt Quân trở lại bên cạnh Lưu Vân, truyền âm hỏi hắn nghĩ gì.
Lưu Vân liền đáp.
“Nghĩ gì chứ?
Đãi một bữa cơm rồi đường ai nấy đi thôi.
Bạch Nguyệt Quân híp mắt nhìn Lưu Vân, vỗ một cái thật mạnh vào lưng hắn, tạo ra một tiếng “bịch” nho nhỏ.
Lưu Vân không nhịn được, ho hắc một tiếng.
“Chàng có thể thôi vô tâm đi được không?
“Ta không vô tâm thì có thể làm được gì hơn.
Giúp được một lúc, không giúp được cả đời.
Vả lại, chúng ta vẫn còn bốn nha đầu đang đi lịch luyện bên ngoài kìa.
Nàng đừng tưởng ta không biết nàng đang nghĩ gì.
“Nhưng mà chàng nhẫn tâm nhìn hai đứa trẻ này chết yểu sao?
“Vậy thì phúc khí của chúng cũng quá mỏng rồi.
Có điều theo ta thấy, hai đứa trẻ song sinh bị bỏ rơi lại được ăn mày nhận nuôi, sống được đến chừng tuổi này đã là kỳ diệu rồi.
Lưu Vân dừng lại một chút, sau đó nói thêm.
“Nếu duyên phận giữa chúng và hai người chúng ta đủ lớn, vậy thì nàng muốn làm gì cũng được.
Bạch Nguyệt Quân mỉm cười ôm lấy cánh tay của Lưu Vân, tựa đầu nhìn hai đứa trẻ.
“Ta biết chàng sẽ chiều ta.
“Do ta thương nàng thôi.
Đứa trẻ có vẻ là tỷ tỷ song sinh của cô bé mù mơ màng tỉnh giấc, rất nhanh đã lấy lại tỉnh táo, tâm thần liền căng ra cảnh giác với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, một tay dang ra che cho cô bé mù.
Cô bé mù mới lên tiếng trấn an.
“Tỷ tỷ, không sao đâu.
Họ cho chúng ta ăn cơm đó.
Vừa nói, cô bé vừa chỉ vào cái nồi đặt trên bếp lửa.
Tỷ tỷ của cô bé lập tức lắc đầu, nhưng sau khi ngửi được mùi thức ăn thì vẫn sờ cái bụng đang đói cũng mình.
Chỉ là cô bé vẫn kiên quyết từ chối, nắm bàn tay của muội muội đưa lên rồi dùng ngón tay viết chữ trong lòng bàn tay.
Cô bé mù cười nói.
“Nếu bọn họ muốn làm hại chúng ta thì đã làm từ sớm rồi, còn cần chờ tốn thức ăn sao?
Cô bé kia chau mày lại nhìn muội muội, dường như có hơi tức giận, tiếp tục viết.
Cô bé mù lại nói.
“Cầm sư nói người đọc sách sẽ không phải là người xấu.
Bọn họ biết y thuật, cũng có thể là người đọc sách thì sao?
Cô bé kia trầm tư một lúc.
Quả thật cầm sư từng nói chuyện này với hai tỷ muội, thế nhưng cả hai chưa từng có cơ hội tiếp xúc với người đọc sách chân chính như lời cầm sư nói, vậy nên không biết có thật sự là như thế hay không.
Cô bé liếc nhìn Lưu Vân, làm bộ dáng dò xét hắn như người lớn đang quan sát, dò xét kẻ làm họ chướng mắt, muốn tìm ra một điểm gì đó có thể khiến họ thay đổi suy nghĩ.
Lưu Vân thấy vậy, chỉ cười nhẹ không nói gì.
Lưu Vân dần cảm thấy hai tỷ muội này có chút thú vị.
Bản thân là ăn mày nhưng biết chữ, lại dò xét xem hắn có phải người đọc sách hay không, ăn nói hành xử cũng rất có chừng mực.
Chỉ là tiểu tỷ tỷ này lại chưa từng mở miệng nói một lời, nghe được lời muội muội nói nhưng giao tiếp với muội muội bằng cách viết chữ trong lòng bàn tay.
Lưu Vân không tin có tên ăn mày bình thường nào có thể nuôi dạy ra hai tiểu cô nương như thế này được.
Trừ phi là một vị tu sĩ rảnh rỗi tính tình kỳ quái nào đó đã chán sống ở đạo tràng, tìm đến nhân gian làm ăn mày giải khuây mà thôi.
Bản thân Lưu Vân rảnh rỗi trong đa phần thời gian, tính tình có phần nào đó được xem là quái gở, nhưng hắn cũng sẽ không làm ra mấy chuyện này.
Người tỷ tỷ vẫn rất nghiêm túc nhìn Lưu Vân, mãi không dời mắt.
Nhân lúc cơm chín, Lưu Vân vừa xới hai chén cơm đặt trước mặt hai tỷ muội vừa nói.
“Bọn ta đúng thật là người đọc sách, nhưng không phải ai cũng giống như hai người bọn ta, sẽ tốt bọn với các ngươi.
Người đọc sách cũng có chia ra mấy loại.
Một loại là quân tử, hành xử theo đạo lý Nho gia.
Người quân tử chắc chắn là người tốt, nhưng quá cứng nhắc.
Nếu phải đứng giữa hai lựa chọn, khả năng cao sẽ chọn lựa chọn vì đại nghĩa.
Loại người khác biết hành xử mềm dẻo, biết co biết duỗi.
Loại người này thường hay bị nhầm lẫn với loại người tiểu nhân, bởi người biết co duỗi mưu tính rất nhiều, không từ thủ đoạn, không phải quân tử.
Loại tiểu nhân, nói ngắn gọn là người biết đọc sách hiểu sách nhưng không làm theo sách, đặt bản thân lên hàng đầu, mưu mẹo khó lường.
Vừa hay, bọn ta đều không phải ba loại người trên.
Cô bé mù nghiêng đầu, tò mò hỏi.
“Vậy hai người các ngươi là loại người gì?
Bạch Nguyệt Quân mỉm cười, gắp miếng thịt nhỏ trong chén đút vào miệng cô bé, rồi nói.
“Là tổ hợp từ ba loại người trên.
Biết lễ nghĩa, sống co duỗi, vì bản thân hơn là vì người khác, nhưng cũng biết hi sinh vì đại nghĩa.
Đặc biệt thông minh hơn ba loại người trên.
Bạch Nguyệt Quân tiếp tục gắp thêm cơm đút cho cô bé mù.
Cô bé mù phồng má thổi thổi vài cái vì nóng, rồi mới bắt đầu nhai nuốt.
Dĩ nhiên là cơm rất ngon, làm cho cô bé rất hưng phấn, giơ tay muốn nhận lấy chén cơm để ăn tiếp.
Người tỷ tỷ thấy vị, có hơi xiêu lòng liếc nhìn chén cơm.
Lưu Vân mới nói giọng ôn hòa.
“Cứ ăn đi.
Ăn xong thì ngủ, bọn ta cũng sắp rời đi rồi.
Đống lửa và chỗ củi còn lại này sẽ để lại cho các ngươi.
Quả thật, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã rời đi ngay sau đó.
Lúc này người tỷ tỷ mới dè dặt cầm chén cơm lên, nhìn sang muội muội đang ăn ngon lành, cô bé cũng thử ăn một miếng.
Sau đó liền không dừng được.
Ăn xong một chén, cả hai vẫn chưa no.
Thấy trong nồi vẫn còn cơm, người tỷ tỷ mới xới cho muội muội một chén đầy, rồi đậy nắp lại, không ăn nữa.
Đêm này hai tỷ muội ngủ rất ngon giấc.
Hoàn toàn không mảy may mình đang ngủ ngoài rừng núi.
Đến sáng, hai tỷ muội dắt tay nhau đi về huyện thành, còn mang theo cái nồi đất còn cơm theo.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân chưa từng rời đi, vẫn luôn âm thầm bên cạnh bảo vệ hai tỷ muội đến tận huyện thành.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập