Từ trên đầu thành vang lên tiếng kéo nhị hồ (đàn nhị, hay ở miền nam thường gọi là đờn cò)
, cùng với tiếng ngâm thơ.
Chuyện xưa có mấy người hay,
Hôm nay ngẫm lại, mới bày kể cho.
Nhân tình hai chữ quá to,
Trăm năm ngàn chuyện, lắm trò trớ trêu.
Tuổi xuân là chuyện sớm chiều,
Mây đưa gió gửi, dập dìu đến đâu.
Người đi đường chẳng có ai để ý đến tiếng ngâm thơ cùng tiếng nhị hồ.
Chỉ có Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân là đứng lại, ngẩng mặt nhìn lên đầu thành, thấy ở nơi đó có một nam tử đứng tuổi tóc đen xõa dài cúi đầu ôm nhị hồ.
Dường như y cũng đang nhìn cả hai qua tóc mái dài phủ che mắt.
Dừng lại một hồi, y tiếp tục kéo đàn, chỉ là không ngâm thơ nữa.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cảm thấy người này có chút cổ quái, chỉ là không có khí tức gì bất thường, vì thế đã tiếp tục bước tiếp.
Tiếng đàn dần tắt phía sau lưng, bóng dáng của hai cô bé ăn mày cũng đã biến mất không thấy đâu.
Cả hai chưa có ý định đuổi theo ngay mà đi tìm nhà trọ trong huyện thành.
Hai cô bé nghe thấy tiếng đàn thì rất vui mừng, tìm đường đi lên đầu thành, chạy đến chỗ nam tử kéo nhị hồ.
Cô bé mù vui vẻ nói.
“Cầm sư, cuối cùng người cũng về rồi.
Nam tử dừng việc kéo đàn, quay sang cười nói với cô bé.
“Thế nào, nhớ ta à?
Cô bé lắc đầu, chỉ tay vào tỷ tỷ nói.
“Ta không có, nhưng tỷ tỷ thì có.
Tỷ tỷ thường hay nhắc đến người lúc người không có ở đây.
Phải rồi, người có đói không.
Ở đây bọn ta có cơm, có thịt nữa.
Cô bé kia giơ cái nồi đất ra cho cầm sư xem.
Cơm đã nguội nhưng mùi hương vẫn còn rất thơm ngon.
Cầm sư mới nói.
“Vì nồi cơm này mà hai đứa nhóc các ngươi chạy vào rừng à?
Hai cô bé lắc đầu.
Cô bé mù mới nói.
“Ngày hôm qua chúng ta không xin được gì cả, vậy nên ta mới nghĩ là vào rừng tìm nấm.
Giữa đường gặp phải sói, may mà chạy thoát được.
Sau đó bọn ta gặp được ba người tốt bụng, thử khám mắt cho ta, còn nấu cho bọn ta nồi cơm này nữa.
Cầm sư nói.
“Chỉ có hai người thôi.
Cô bé nhíu mày cãi lại.
“Rõ ràng là ta nghe giọng của ba người mà.
Hai nam một nữ, sao có thể nhầm được.
“Nhưng ta thấy chỉ có hai người đi theo các ngươi vào thành mà thôi.
“Cái gì?
Chẳng phải tối hôm qua họ đã rời đi rồi sao?
“Theo ta thấy, là người ta không nỡ để hai đứa nhóc các ngươi ở giữa rừng một mình nên chỉ lấy cớ rời đi để âm thầm bảo vệ mà thôi.
Đoán chừng là người giang hồ cũng nên.
Nếu không, sao hai đứa nhóc con mới bảy tuổi các ngươi có thể lành lặn qua đêm trong rừng được?
Cầm sư chuyển cung vĩ sang tay đang cầm đàn, chỉ vào hai đứa, giọng bực tức.
“Hai đứa các ngươi mất tích một đêm như vậy, mấy gia gia của hai ngươi có lo lắng đến chết đi sống lại không?
Còn không mau về đi!
Hai đứa trẻ sợ hãi, liền chạy xuống đầu thành.
Cầm sư nâng tay vén tóc nhìn theo, khẽ mỉm cười.
Sau đó y tiếp tục kéo đàn, thấp giọng cảm thán.
“Nhân duyên a, nhân duyên a!
Tiếng nhị hồ vui vẻ như tâm tình của cầm sư lúc này.
Tay cầm cung vĩ kéo càng lúc càng nhanh, cả thân thể chao đảo liên hồi, phiêu theo điệu nhạc.
Cuối cùng kết bằng một cung cao vút.
Cầm sư bật cười thành tiếng, cười một tràng dài.
Chỉ thấy y thả mình khỏi đầu thành, vụt một cái liền biến mất giữa không trung.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân sau khi sắp xếp xong chỗ ở mới đi tìm hai cô bé ăn mày kia.
Tìm kiếm cũng rất dễ, cứ ở đâu nhiều khất cái tụ tập thì đến đó tìm, hẳn là sẽ tìm ra.
Quả nhiên khi đến thành nam, trước một tửu quán có rất đông khất cái đang xin ăn.
Trong đám người đó có khí tức của hai cô bé đêm.
Lúc này hai đứa trẻ đang chia nồi cơm thừa cho mấy già bên cạnh, vừa ăn vừa cười nói rất vui vẻ.
Đương nhiên là trước đó mấy lão già đã mắng cho một tràng vì tự ý ra khỏi huyện thành, nhưng sau khi nghe hai đứa gặp được hiệp khách giang hồ bảo về thì tâm tình đã dịu bớt.
Lão đầu già nhất, mặt mày bẩn thỉu, một bên má còn bị ghẻ lỡ một mảng lớn bằng hai ngón tay, ợ một tiếng rồi nói.
“Lần này may mắn gặp được người tốt, sau này gặp lại phải đền ơn cho họ.
Một lão đầu khác phản bác.
“Đại hiệp giang hồ mà, vào nam ra bắc biết đi đâu mà tìm để trả ơn.
Mà ông lấy gì để trả ơn cho người ta?
Lão đầu ngồi phía sau hai đứa trẻ chỉ chỉ vào hai đứa nói.
“Hay là đem cho hai đứa này cho họ đi.
Nghe vậy, người tỷ tỷ liền ôm lấy muội muội, ánh mắt sắc lạnh nhìn lão đầu.
Lão đầu cũng bị lão đầu già nhất cho ăn một cái tát, mắng.
“Có cái rắm!
Đem lão già ngươi đi bán ấy.
Ta thấy từ lúc mới nhặt đứa câm và đứa mù về là ngươi cứ đòi đem chúng đi bán.
Ngươi đang âm mưu cái gì?
Lão đầu kia ôm mặt, nói.
“Ông lão cứng đầu nhà ngươi có bị ngốc không?
Chúng ta là ăn mày, nuôi thân còn chưa xong, nuôi nổi hai đứa nhóc này sao?
Nếu không phải là Phan lão bà thương tình cho tụi nó thức ăn thì hai đứa tụi nó có sống được đến hôm nay không?
Cô bé mù cảm thấy không khí có hơi căng thẳng, bèn nói.
“Không sao.
Con và tỷ tỷ vẫn có thể tự lo cho mình.
Các vị gia gia không cần phải lo đâu.
Dù sao cũng sắp tới sinh thần của tụi con rồi mà.
Khi đó tụi con sẽ sang tám tuổi, đã lớn rồi.
Nghe được lời này, đám khất cái có hơi xúc động.
Vừa nãy còn nói cười lập tức yên lặng đến lạ, mặt mày ủ rủ.
Thật ra lão đầu kia cũng chỉ muốn tốt cho hai đứa trẻ mà thôi.
Sống với ăn mày có gì tốt chứ, nếu có ai chịu nhận chúng, dù có làm nha hoàn đi chăng nữa vẫn tốt hơn là đi ăn xin.
Chỉ khi mới nhặt về chúng vẫn còn quá nhỏ.
Sau khi lớn rồi thì bọn họ lại không nỡ, dẫu sao cũng đã thấy chúng lớn lên, xem như người một nhà, ai muốn chia cắt chứ?
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân ngồi ở cửa sổ lầu hai của tửu lâu, đã quan sát được hết cảnh này.
Lưu Vân uống cạn chén trà rồi nói với Bạch Nguyệt Quân.
“Ăn mày nhưng suy nghĩ không đến nỗi nông cạn.
Bạch Nguyệt Quân gật gù, uống cạn ly rượu, định nói thì một nam tử tóc đen xõa dài, tay cầm nhị hồ chạy đến.
Y tự rót cho mình một chén trà, đưa lên miệng nhấp một chút thì nhổ ra, thẳng tay hất hết trà trong chén đi sau đó mới rót rượu.
Uống xong chén rượu, y thở ra một hơi sảng khoái, nói.
“Rượu ngon, rượu ngon.
Hai vị làm ta đi tìm khổ cực quá chừng, khát khô cả cổ rồi.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân yên lặng quan sát hành động của cầm sư, nhưng hoàn toàn không quan tâm y nói gì.
Lưu Vân nói với Bạch Nguyệt Quân.
“Nàng nói đi.
“Nghèo của, không nghèo tình.
Túi tiền rỗng, tâm lại đầy.
Cầm sư đưa hai tay lên vén tóc mái dài phủ mắt, nhìn hai người nói cười với nhau, không để ý đến mình.
Y bèn nghiêm giọng nói.
“Hoàng Thiên Vân, tổ sư gia là Bảo Lạc Đạo Nhân núi Liên Bảo.
Bạch Nguyệt Quân, thiên thần chấp pháp chỉ huy hai vạn Thiên binh.
Song thân là Bạch Tử Đằng và Quách Ngọc Hoa, sống ở Ngũ Trùng tầng thứ hai mươi ba, đường Tinh Uyên.
Nghe được lời này, sắc mặt của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân liền đanh lại.
Lưu Vân lập tức tóm lấy tóc của cầm sư giật mạnh khiến cho đầu y đập xuống bàn, thủ pháp nhanh đến mức y không kịp phản ứng, sau đó trèo lên người đề đầu dán chặt má y trên mặt bàn.
Bạch Nguyệt Quân thì rút Thanh Phong kiếm ra ghim xuống bàn.
Thấy cầm sư không chút phản ứng, Lưu Vân mới vén tóc y lên để y thấy được lưỡi kiếm thì khi này y mới giật mình sợ hãi.
Cầm sư run giọng nói.
“Hai vị bình tĩnh một chút.
Nghe ta nói đã.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng thanh nói.
“Nói đi.
“Tại hạ họ Vạn, người quen biết thường gọi là Vạn cầm sư.
Ta là người kể chuyện, vô tình biết được thân thế của hai vị mà thôi.
Lưu Vân híp mắt nhìn Vạn cầm sư, lạnh giọng nói.
“Chuyện của Nguyệt Quân, ngươi có tìm hiểu được ta cũng không có gì nghi ngờ.
Nhưng sao ngươi lại biết được chuyện của ta?
Thân thế của Lưu Vân có nguồn gốc từ rất lâu, đương nhiên là ngoài hắn ra, nếu không tính đến Đại Không Trí Phật, Lưu Thanh và kẻ kia, thì không còn ai khác biết được.
Vạn cầm sư bèn chỉ tay lên trên, nói.
“Có trời biết mà.
Thiên Đạo nhìn thấy, tự nhiên ta sẽ biết được.
Mấy tích cũ của tiên sinh, Thiên Đạo đều có lưu lại, ta chỉ là đọc được mà thôi.
Đây là lần đầu tiên được gặp người bằng xương bằng thịt.
Ta thề có trời, hoàn toàn không theo dõi hay điều tra hai vị.
Lưu Vân lại hỏi.
“Thiên Đạo lưu lại bằng cách nào?
Vạn cầm sư liền đáp.
“Cửu Trùng Thiên có chín mươi chín tầng trời.
Thực ra còn tầng thứ một trăm, nằm ngoài Cửu Trùng, gọi là Thiên Ngoại Thiên.
Ở nơi đó có lưu lại rất nhiều ghi chép về lịch sử của thiên địa, không chỉ của thời đại này, hay nói đúng hơn là kỷ nguyên này.
Mà đã bắt đầu ghi chép từ kỷ nguyên của tiên sinh, cũng là kỷ nguyên đầu tiên rồi.
Lưu Vân nghe vậy thì nhíu mày, đưa mắt nhìn Bạch Nguyệt Quân cũng đang ngờ vực lời nói của Vạn cầm sư.
Vạn cầm sư bèn giải thích.
“Bạch tiên tử không biết đến Thiên Ngoại Thiên cũng không phải chuyện lạ.
Chuyện này chỉ có các vị Tiên Quân cùng ba trăm sáu mươi lăm vị chủ thần được sắc phong là biết được.
Huống hồ, Thiên Ngoại Thiên đã đóng của từ lâu, cho dù có mở cửa cũng không ai vào được.
Bạch Nguyệt Quân giẫm một chân lên bàn, chống tay lên đùi hất cằm nhìn Vạn cầm sư, hỏi.
“Vậy ngươi làm thế nào mà vào được?
Vạn cầm sư biết mình lỡ lời, vội tìm cách chống chế.
“Cái này… là do tại hạ vô tình nhặt được vật này.
Vì thế mới có thể đi đến Thiên Ngoại Thiên.
Vạn cầm sư lắc lắc cái mông, khiến có một miếng ngọc bài rơi từ trong áo ra, treo lủng lẳng ở thắt lưng.
Bạch Nguyệt Quân liền giật lấy đưa lên mắt quan sát.
Nàng cảm thấy chữ triện trên miếng ngọc bài này có hơi quen mắt, dường như đã thấy ở đâu đó rồi.
Chỉ là không nhớ ra được.
Vạn cầm sư mới nói.
“Đây là lệnh bài của Thần Quân, chính là cái vị sống ở Thiên Ngoại Thiên.
Năm đó Thần Quân hạ phàm gặp được ta, đã giao cho ta lệnh bài này, còn truyền cho ta một ít pháp thuật.
Lưu Vân vẫn còn hơi nghi hoặc trước lời nói của kẻ tự xưng là Vạn cầm sư này.
Nhưng Bạch Nguyệt Quân lại nhìn hắn gật đầu.
Hắn khẽ thở dài, thả Vạn cầm sư ra.
Vạn cầm sư được thả, uốn éo duỗi người thả lỏng gân cốt.
Bên này Bạch Nguyệt Quân nói với Lưu Vân.
“ Ta nghe kể, Thần Quân là vị đã chủ trì lần phong thần đầu tiên.
Sau đó Thần Quân đã quy ẩn, không biết là đi đâu.
Đến khi ta trở thành thiên thần chấp pháp mới nghe được tin Thần Quân đã rời khỏi Cửu Trùng Thiên, lần này là thật sự biến mất.
Ngay cả mấy vị Tiên Quân cũng không ai tìm ra.
Sau đó thì chàng cũng biết rồi đó, Thăng Tiên Đài sập, Phong Thần Bảng bị hủy.
Thẳng thắn mà nói, đến ngay mấy vị Tiên Quân cũng không biết rõ thân thế của vị Thần Quân này.
Lần phong thần đó, ba trăm sáu mươi lăm vị chủ thần có được cơ hội nhìn thấy Thần Quân một lần trong đại điển phong thần, sau khi lên trời thì Thần Quân đã tự nhốt mình ở Thiên Ngoại Thiên, không ai gặp được.
Đáng lẽ ra, chính Thần Quân mới là người cai quản Cửu Trùng Thiên.
Nhưng bởi vì Thần Quân đã trốn vào Thiên Ngoại Thiên, chư vị thần tiên thì không có tư cách vào Thiên Ngoại Thiên.
Thành thử, chư vị thần tiên phải tự mình xoay xở.
Sau này mới có Tiên Quân đứng ra làm chủ Cửu Trùng.
Vạn cầm sư bèn ngâm.
Hồng hoang thiên địa vị phân ly
Nhất khí sinh tam nhật nguyệt phi
Thanh Đồng Thần Quân định thần bảng
Cửu Trùng an vị, Thần hoàn uy
Ngâm xong, y ngồi xuống tự rót cho mình chén rượu, nói.
“Hai vị có biết ta tìm hai vị để làm gì không?
Bạch Nguyệt Quân ánh mắt hờ hững, ném trả ngọc bài cho Vạn cầm sư, nói.
“Bớt vòng vo lại.
Vạn cầm sư cười khổ, nói.
“Chuyện ta tìm đến hai vị hoàn toàn không liên quan đến Thần Quân hay Thiên Ngoại Thiên, mà là vì hai tiểu nha đầu ở dưới kia.
Vạn cầm sư nghiêng đầu uống cạn chén rượu, rồi thở dài nói.
“Hai nha đầu này số khổ, lại có duyên gặp được hai vị.
Ta muốn nhờ hai vị thu nhận hai đứa trẻ này.
Lưu Vân tay nâng bình trà rót vào chén, nói giọng ôn hòa.
“Cầm sư là người sở hữu lệnh bài của Thần Quân, còn được Thần Quân đích thần truyền cho pháp thuật.
Sao không tự mình thu nhận hai đứa trẻ này, còn nhờ hai người chúng ta?
“Tại hạ không có duyên với chúng, chỉ dạy cho chúng một ít đạo lý chữ nghĩa.
Duyên của chúng với hai vị lại dày hơn, đây cũng là phúc của chúng.
Chuyện của chúng, hai vị vẫn là tự mình tìm hiểu thì nên.
Người kể chuyện như ta đôi khi không kiềm chế được sẽ vẽ rắn thêm chân, câu chuyện không còn vẹn nguyên như lúc đầu.
Nghe vậy, Bạch Nguyệt Quân nhìn Lưu Vân cười nói.
“Chàng nói nếu chúng có duyên phận với chúng ta thì sao?
“Làm theo ý nàng.
“Được.
Bọn ta sẽ tìm hiểu về chúng.
Có điều, chúng có muốn đi theo bọn ta không còn phải xem lựa chọn của chúng rồi.
Tình cảm của hai đứa trẻ này đối với đám khất cái tính ra đã rất sâu đậm.
Bạch Nguyệt Quân nghĩ, dù cho có là trăm lượng vàng ròng cũng khó lay chuyển được suy nghĩ của bọn chúng.
Trước mắt nàng muốn tìm hiểu xem tại sao hai đứa trẻ đáng thương này lại phải sống khổ sở như vậy.
Theo lời của Vạn cầm sư, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã tìm đến phụ nhân họ Phan, là người đã chăm sóc hai tiểu cô nương song sinh từ lúc còn nhỏ.
Người này sống ở phường Đại Cát, gần khu ổ chuột của đám khất cái.
Người trong phường Đại Cát này cũng chỉ tốt hơn đám khất cái một chút, không đến nỗi không nhà không cửa phải đi ăn xin, nhưng cũng không khá hơn là bao.
Vì vậy, dù cho y phục mà Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đang mặc không đến mức sang trọng như mấy phú hộ trong vùng, vẫn rất hút mắt người sống trong phường này.
Phan phụ nhân tuổi chừng bốn mươi, góa chồng đã lâu.
Trong nhà cũng chỉ có một mình, không có lấy một đứa con.
Bởi thế mà bà rất yêu quý hai tiểu cô nương song sinh, xem chúng như con ruột vậy.
Hôm nay trước cửa nhà Phan phụ nhân đột nhiên xuất hiện đôi nam nữ, nam thì ăn mặc như tiên sinh trong trường tư thục, nữ thì mặc áo váy trắng tinh, trông rất là xinh đẹp.
Phan phụ nhân đang chuẩn bị nấu cơm chiều thấy hai người dừng lại trước cổng rào thấp thì vội bỏ việc đang làm đi ra chào hỏi.
Lưu Vân giọng điệu ôn hòa, hỏi.
“Nơi này có phải là nhà của Phan phụ nhân không?
Phan phụ nhân gật đầu, hai cánh tay ướt lau vào cái tạp dề đeo trước bụng, nói.
“Đúng đúng.
Ta họ Phan.
Hai vị là ai, tìm ta có việc gì?
Bạch Nguyệt Quân cười nói.
“Hay là chúng ta vào nhà trước rồi mới nói có được không?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập