Chương 11: Giết!

Đêm đó, hậu viện của Lư Minh kẻ vào người ra. Từng thiếu niên với tương lai mờ mịt bước vào trong trạng thái mơ màng, nhưng khi bước ra thì ngẩng cao đầu, dáng đi đầy tự tin. Vẻ hoang mang trên mặt họ đã bị quét sạch, tinh thần phấn chấn như rồng như ngựa, cứ như vừa được khai quang điểm nhãn.

Hỏi ra mới biết, đó là nhờ giáo đầu đã chỉ điểm tận tình, quả không hổ danh là cao đồ của Đại Giác Tự.

Cũng có khoảng mười thiếu niên ở lại một tuần trà mà chẳng thu được gì. Lư Minh không hề truyền thụ chân truyền cho họ. Không phải vì tư chất luyện võ của họ quá kém, không học được võ công thượng thừa mà vì cái miệng của họ không kín kẽ, chẳng thể trông mong họ giữ được bí mật.

Hai năm là khoảng thời gian đủ để Lư Minh nắm rõ ngọn ngành của đám thiếu niên này. Ai đáng để đầu tư, ai không thể, ai là người kiệm lời, ai lắm mồm, trong lòng lão đã có một cán cân đo đếm.

Dĩ nhiên, những cuộc ra vào tương tự thế này cũng đã từng diễn ra một lần trước khi người của Lục Phiến Môn tới.

Hai ngày sau, mấy cỗ xe ngựa chạy tới dựa theo danh sách mà đón người. Một cỗ xe chạy đến nha môn huyện sở tại, số còn lại thì mỗi xe một ngả, đi về sáu huyện trực thuộc Đức Châu.

Đức Châu lấy Lạc Huyện làm trung tâm, sáu huyện còn lại bao gồm Âm Hóa, Phù Sơn, Du Phong, Phong Tê, Ung Xuyên và Phụng Tiên.

Công bằng mà nói, do vị trí giáp với Nam Cương nên trị an của cả bảy huyện thuộc Đức Châu đều chẳng ra sao, nơi nào cũng như nhau, không có gì gọi là hơn kém. Nhưng nếu phải chọn ra một nơi vừa giàu có nhất lại vừa loạn lạc nhất thì chắc chắn đó là huyện Phụng Tiên.

Huyện này có một tuyến đường thông thương với Nam Cương, là nơi tụ hội của dân tứ xứ, giới hắc bạch lưỡng đạo sống trà trộn, giặc cướp hoành hành, cấm mãi không dứt.

Cũng vì con đường buôn bán này mà dân tình Đức Châu vốn đã hiếu chiến nay lại càng thêm phần hỗn loạn. Các võ quán mọc lên như nấm trên khắp các hang cùng ngõ hẻm, nhà nhà gần như đều có người luyện võ.

Cũng phải thôi, ngươi không học võ thì hàng xóm láng giềng sẽ coi nhà ngươi như kho lương của họ.

Cứ thế qua lại, mặt bằng võ lực ở Đức Châu bị đẩy lên cao chót vót.

Trở lại chuyện chính, vì huyện Phụng Tiên vừa loạn lại vừa giàu nên có tiếng nói rất lớn trong các vấn đề liên quan đến trị an. Họ đã nhanh chân hơn cả Lạc Huyện, chọn đi lứa “cẩu tể”* tốt nhất, trong đó có cả hạt ngọc còn sót lại là Hướng Viễn.

*Cẩu tể: Chó con.

Đoàn người một đường gió bụi, giữa đường còn phải nghỉ lại một đêm ở dịch trạm trên quan đạo. Mãi đến chiều hôm sau, nhóm của Hướng Viễn mới tới được nha môn huyện Phụng Tiên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập