Lão Lưu nghiêm mặt nói.
“Lão Lưu yên tâm, ta là người thành thật. Người thành thật không gây chuyện, mà còn sợ chuyện, tuyệt đối không gây phiền phức cho Khoái Ban chúng ta đâu.” Hướng Viễn đảm bảo.
“Ngươi nhớ là tốt rồi. Ta nói thêm cho ngươi về mấy vị đại nhân vật trong huyện nha.”
Đại nhân vật là chỉ các quan viên. Nhắc đến mấy vị này, lão Lưu không dám nói bừa trong huyện nha. Đợi Hướng Viễn chuyển đồ đạc như chăn nệm, thau chậu vào phòng trống, nhận một bộ tư y, bội đao và lệnh bài bổ khoái, rồi mới theo lão Lưu ra khỏi cổng nha môn.
Hướng Viễn nhận được một bộ tư y cỡ nhỏ nhất, mặc vào cũng vừa vặn. Sau khi đeo bội đao lên, trang phục của hắn trông không khác gì lão Lưu.
Bộ đồ mới này nhìn cũng ra dáng phết. Phía trước và sau đều không có chữ “Bổ”.
“Bổ” cái gì chứ, xấu hổ chết đi được. Hắn, một đứa trẻ mới mười lăm tuổi, không chịu nổi sự kí©h thí©ɧ này.
“Y phục nếu không vừa người, tự mình về sửa lại. Bó tay bó chân sẽ ảnh hưởng đến việc rút đao.”
Lão Lưu nhìn Hướng Viễn từ trên xuống dưới, trêu ghẹo: “Ngươi có nước da đẹp, người lại còn là một thằng nhóc đang tuổi lớn mà đã sắp cao bằng ta rồi. Đây không phải chuyện tốt đâu, cẩn thận một chút, cố gắng đừng đi đường đêm.”
“Hả, ta là bổ khoái mà!”
Hướng Viễn kinh ngạc, phong tục nơi đây thật sự dữ dằn đến vậy sao?
“Bổ khoái thì sao? Huyện Phụng Tiên nối liền Nam Cương, chỉ một con đường buôn bán đã hội tụ đủ hạng người từ năm hồ bốn biển. Bọn trộm cướp đánh ngất ngươi rồi tròng bao tải vào, ai đi tìm ngươi, biết tìm ngươi ở đâu?”
Lão Lưu nói rất có lý, Hướng Viễn không thể phản bác.
Hai người ra khỏi cổng nha môn, lão Lưu rẽ vào một con hẻm nhỏ, đi dạo dọc theo con đường ven sông: “Nhớ kỹ nhé, Huyện lệnh Tư Mã đại nhân, Huyện thừa Ngô đại nhân, Huyện úy Tần đại nhân…”
Huyện lệnh, Chính Thất Phẩm, là người đứng đầu quản lý mọi sự vụ trong huyện, nhân vật cốt lõi trong hệ thống hành chính của huyện Phụng Tiên. Mọi việc lớn nhỏ trong huyện đều do Huyện lệnh quyết định.
Huyện thừa, Tòng Bát Phẩm, là phó của Huyện lệnh, nhân vật số hai trong huyện, phụ tá Huyện lệnh xử lý các công việc hành chính như văn thư, nhà kho, tài vụ…
Huyện úy, Tòng Cửu Phẩm, là phó của Huyện lệnh, cũng là phó của Huyện thừa, nhân vật số ba trong huyện, phụ trách trị an, điều tra truy bắt trộm cướp và các công việc hình sự khác.
“Tần đại nhân trực tiếp quản lý Tam Ban, nhưng ông ta ít khi tranh chấp với người khác. Ngô đại nhân do châu phủ trực tiếp bổ nhiệm. Tư Mã đại nhân xuất thân từ Tư Mã thị ở Đức Châu…” Lão Lưu hạ giọng, nói đến đây liền dừng lại, không nói thêm về mối quan hệ của ba người.
Hướng Viễn gật đầu, hiểu ý của lão Lưu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập