Đi sâu thêm nửa canh giờ trong phó bản.
Khí tức xung quanh dần trở nên nặng hơn.
Không phải áp lực.
Mà là tồn tại của sinh mệnh mạnh.
Tiểu Hắc đi phía trước đột nhiên chậm lại.
Không quay đầu.
Nhưng thân thể hơi hạ thấp.
Đây không phải phản ứng cảnh giác thông thường.
Mà là — hưng phấn.
Từ sau khi vào phó bản, Tiểu Hắc đã săn không ít dị thú cấp thấp và trung.
Ăn.
Hấp thu.
Không nghỉ.
Không dư thừa.
Năng lượng tích lũy trong cơ thể nó… đã đến giới hạn.
Rắc…
Một âm thanh rất nhỏ vang lên từ trong thân thể nó.
Không phải xương gãy.
Mà giống như thứ gì đó đang mở ra.
Tiểu Hắc dừng hẳn.
Bốn chân bám chặt mặt đất.
Lông trắng trên người dựng lên từng sợi.
Không gầm.
Không tru.
Nhưng khí tức bắt đầu tăng dần.
Dạ Thiên lập tức lùi lại vài bước.
Không phải sợ.
Mà là bản năng —
để sinh mệnh tự hoàn thành quá trình của nó.
“Tiến hóa…”
Hắn nheo mắt.
Không có ánh sáng chói lóa.
Không có dị tượng long trời.
Chỉ là —
thân thể tự điều chỉnh.
Lông trên lưng Tiểu Hắc bắt đầu dài hơn.
Màu trắng không đổi.
Nhưng ở phần sống lưng, từng sợi lông dần ánh lên sắc bạc nhạt, như phủ một lớp vảy mỏng.
Bả vai nhô lên rõ rệt.
Cơ bắp kéo giãn.
Hình thể lớn hơn một vòng.
Không đồ sộ.
Nhưng cân đối.
Phía trán —
một đường gờ rất nhỏ nhô ra.
Không phải sừng.
Mà giống như dấu vết chưa hoàn chỉnh của long giác.
Tiểu Hắc hít sâu một hơi.
Lần này —
hơi thở mang theo nhiệt.
Không nóng.
Nhưng nặng.
Mặt đất dưới chân nó hơi lõm xuống.
Phù—
Khí tức ổn định lại.
Tiểu Hắc mở mắt.
Ánh mắt không đổi.
Vẫn rất quen thuộc.
Nhưng sâu hơn.
Trầm hơn.
Nó quay đầu nhìn Dạ Thiên.
Không cần gọi.
Chỉ nhìn.
Dạ Thiên cảm nhận rất rõ —
mối liên kết giữa hắn và Tiểu Hắc dày lên.
Không phải khế ước.
Không phải khống chế.
Mà là —
sinh mệnh được sáng tạo,
đã bước sang một tầng tồn tại mới.
Ngay lúc đó, một bảng rất đơn giản hiện ra trong ý thức hắn.
————————
【Đối tượng】:
Tiểu Hắc
【Chủng tộc】:
Chó Long (bán thực)
【Trạng thái】:
Tiến hóa sơ cấp
【Cấp bậc】:
12 → 15
【Đặc điểm mới】:
Long lực thích nghi (thấp)
Bảng biến mất.
Tiểu Hắc lắc người.
Lông rơi nhẹ.
Không đau đớn.
Không suy yếu.
Chỉ là… thoải mái.
Nó chạy vài bước.
Dừng lại.
Quay về bên cạnh Dạ Thiên.
Cái đuôi trắng vẫy chậm rãi.
Dạ Thiên đưa tay xoa đầu nó.
Lần này, cảm giác khác hẳn.
Nặng hơn.
Thật hơn.
“Xem ra…”
“Chó Long đúng là sinh ra để lớn lên trong thế giới này.
Tiểu Hắc khẽ gầm một tiếng rất nhỏ.
Không đe dọa.
Mà giống như… đáp lời.
Dạ Thiên nhìn sâu vào phó bản.
Ở đó, dị thú mạnh hơn đang tồn tại.
Hắn không vội.
Không chạy theo cấp bậc.
“Ổn định trước.
“Tiến hóa không phải để mạnh ngay.
“Mà là để đi xa.
Tiểu Hắc đứng bên cạnh hắn.
Không sốt ruột.
Một họa sư.
Một sinh mệnh được vẽ ra.
Và thế giới —
đã bắt đầu điều chỉnh để tiếp nhận nó.
—————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập