Sau khi Tiểu Hắc hoàn thành tiến hóa sơ cấp, Dạ Thiên không rời phó bản ngay.
Hắn ở lại.
Không phải để thử sức.
Mà để sống trong phó bản.
Phó bản Dạ gia không phải một khu vực cố định.
Mỗi ngày, dị thú khác.
Đường đi khác.
Ngay cả gió và ánh sáng cũng không lặp lại.
Đó là nơi thích hợp nhất để một chức nghiệp giả trưởng thành thật sự.
Tiểu Hắc đi trước.
Dạ Thiên đi sau.
Không tách đội.
Không solo.
Bọn họ săn cùng nhau.
Lang Giác.
Xích Nha Thử.
Thạch Bì Hùng cấp thấp.
Tiểu Hắc ra tay.
Nhanh.
Gọn.
Không lãng phí.
Dạ Thiên không đứng ngoài.
Hắn vẽ.
Không vẽ sinh mệnh.
Không vẽ vũ khí.
Chỉ vẽ điều kiện thắng.
Một mỏm đá xuất hiện đúng lúc để chặn đường.
Một thân cây đổ nghiêng khiến dị thú mất thăng bằng.
Một lối thoát bị thu hẹp.
Không tạo mới.
Chỉ chỉnh sửa hiện thực hợp lý.
Mỗi lần như vậy, hắn đều cảm nhận được rất rõ —
thế giới không phản đối.
Không phản phệ.
Không sửa lại.
Mà… chấp nhận.
Sáng tạo chi lực trong cơ thể hắn không tăng đột biến.
Nhưng ổn định tăng lên từng chút một.
Không có trần.
Không có giới hạn.
Bao nhiêu hành vi sáng tạo được công nhận —
bấy nhiêu phản hồi.
Còn Tiểu Hắc —
nó ăn.
Ăn thịt dị thú.
Ăn tinh hạch.
Ăn cả phần dư năng lượng còn sót lại trong phó bản.
Mỗi lần săn xong, khí tức đều trầm hơn một chút.
Không bộc phát.
Không cưỡng ép.
Đến ngày thứ ba trong phó bản —
Tiểu Hắc đã lên cấp 14.
Mà Dạ Thiên —
không thể không tăng theo.
Bởi vì hắn tham gia toàn bộ quá trình.
Không phải người xem.
Mà là người định hình kết cục.
Tinh thần lực của hắn tăng lên rất rõ.
Không phải nhờ thuốc.
Mà vì hắn phải liên tục duy trì trạng thái quan sát – tính toán – vẽ.
Tinh thần không còn rời rạc.
Mà có chiều sâu.
Thể chất cũng vậy.
Dù không trực tiếp chiến đấu, nhưng:
né đòn
di chuyển trong địa hình phức tạp
duy trì tư thế vẽ lâu dài
Tất cả đều là rèn luyện.
Không mãnh liệt.
Nhưng thật.
Đến ngày thứ năm —
Dạ Thiên đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống bãi săn vừa kết thúc.
Tiểu Hắc đang gặm nốt phần cuối cùng của con dị thú.
Khí tức ổn định.
Không dao động.
Hắn nhắm mắt lại.
Lần này, bảng trạng thái không cần gọi.
Nó tự hiện.
————————
【Tên】:
Dạ Thiên
【Nghề nghiệp】:
Họa
【Cấp bậc】:
4 → 7
【Tinh thần lực】:
310
【Thể chất】:
75
【Sáng tạo chi lực】:
486
【Trạng thái】:
Ổn định – nền tảng vững chắc
【Ghi chú】:
Đã tích lũy lượng lớn phản hồi từ hiện thực
Không có trần tối đa.
Không có “đầy thanh”.
Bao nhiêu — là bấy nhiêu.
Hắn mở mắt.
Không vui mừng.
Chỉ thở ra một hơi rất nhẹ.
“Cuối cùng…”
“…đã đúng nhịp.
Tiểu Hắc chạy lại.
Cái đuôi trắng vẫy mạnh.
Khí tức cấp mười bốn, nhưng không hề áp người.
Chỉ đứng bên cạnh hắn.
Dạ Thiên xoa đầu nó.
“Xem ra…”
“Không phải ta nuôi ngươi.
“Mà là chúng ta…”
“…đang cùng lớn lên.
Trong phó bản Dạ gia —
một họa sư đã thoát khỏi giai đoạn thử nghiệm.
Một sinh mệnh được vẽ ra đang trưởng thành như dị thú thật.
Và thế giới —
đã ghi nhận hai cái tên, dù chưa ai biết.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập