Chương 21: dám động vào công tử

Khi phòng y thuật nội viện vừa phong bế.

Trong thư viện —

mọi thứ đã kết thúc từ lâu.

Chỉ là…

không ai nhận ra.

Ở phía sau kệ sách thứ bảy.

Một nam học viên đứng lặng.

Ánh mắt bình thường.

Khí tức bình thường.

Nếu không để ý kỹ, hắn chỉ là một học viên năm hai hơi nhút nhát.

Nhưng ngay khi Dạ Thiên đỡ Lâm Nhược Tuyết rời đi —

hắn khẽ lùi một bước.

Chuẩn bị rời khỏi thư viện.

Bước thứ nhất.

Không có gì xảy ra.

Bước thứ hai.

Bóng dưới chân hắn — biến mất.

Nam học viên cứng đờ.

Con ngươi co lại.

Một giọng nói vang lên bên tai hắn.

Rất nhẹ.

“Đừng động.

Không có sát khí.

Không có khí tức dao động.

Chỉ có… một lưỡi dao lạnh đến mức linh hồn hắn run lên.

Một bóng người đứng sau lưng hắn từ lúc nào.

Không có âm thanh.

Không có hơi thở.

Chỉ có một thanh đoản nhận đặt sát cổ.

“Ngươi theo dõi bao lâu rồi?

Nam học viên cắn răng.

Tà văn trên da tay vừa sáng lên —

phập.

Máu chưa kịp bắn ra.

Thanh đoản nhận đã xuyên qua cổ họng.

Không mạnh.

Không ồn.

Chỉ đủ để phá vỡ mạch kết nối với tà thần.

Hắn không chết ngay.

Nhưng cũng không thể tự bạo.

Người phía sau khẽ nhấc tay.

Một tầng bóng tối khép lại.

Hai người… biến mất.

Cùng lúc đó.

Ở bên ngoài học viện.

Một bóng đen khác đang ẩn trong tháp quan sát.

Chính là kẻ đã thao túng bóng của Nhược Tuyết.

Hắn vừa định rút lui —

đột nhiên phát hiện xung quanh không còn âm thanh.

Gió ngừng.

Lá ngừng.

Ngay cả ánh sáng cũng như chậm lại nửa nhịp.

Hắn run lên.

“Không thể nào…”

Một giọng nói khác vang lên phía sau.

“Dám động vào công tử.

“Gan lớn.

Không ai thấy được người nói.

Chỉ thấy —

một vệt sáng mảnh như tơ.

Sau đó —

tà văn trên thân tên kia bị cắt đứt từng đoạn.

Không phải một nhát.

Mà là… từng tầng bị bóc ra.

Hắn còn sống.

Nhưng toàn bộ kết nối với tà thần —

đã bị phong kín.

Người kia rốt cuộc lộ thân.

Một nam nhân trung niên.

Mặc áo xám.

Dung mạo bình thường đến mức khó nhớ.

Nhưng khí tức…

nếu thật sự buông ra —

có thể đè nát cả học viện.

Hắn liếc nhìn tên tà giáo bị trói bằng bóng tối.

“Cấp 36.

“Dám vào học viện.

“Không biết sống chết.

Hắn nâng tay.

Hai kẻ tà giáo biến mất như chưa từng tồn tại.

Chỉ còn lại gió.

Phòng hiệu trưởng.

Hiệu trưởng Diệp Thành đột nhiên đứng bật dậy.

Hắn cảm nhận được một thoáng…

rất mỏng.

Rất nhẹ.

Nhưng đủ để tim hắn lạnh đi.

“Đó là…”

“…cấp độ gì?

Ngay sau đó.

Cửa phòng khẽ mở.

Nam nhân áo xám bước vào.

Không gõ cửa.

Không xin phép.

Chỉ đơn giản là… bước vào.

Hiệu trưởng biến sắc.

Hắn là cấp 47.

Đứng đầu học viện.

Trong Dạ Thành cũng là nhân vật có tiếng.

Nhưng trước người này —

hắn không hề cảm nhận được đối phương đến gần.

Không khí quanh người kia… giống như không tồn tại.

Nam nhân áo xám khẽ cúi đầu.

“Đã xử lý.

Hiệu trưởng nuốt khan.

“Ngươi là…”

“Dạ gia.

“Dạ Sơn phái tới.

Chỉ một câu.

Hiệu trưởng như bị dội nước lạnh.

Dạ Sơn.

Cái tên đó trong Dạ gia — đại biểu cho lực lượng tối thượng.

Mà người trước mặt…

chỉ là một thuộc hạ được phái ra bảo vệ Dạ Thiên.

“Ngươi… cấp bao nhiêu?

Hiệu trưởng hỏi rất chậm.

Nam nhân áo xám suy nghĩ một chút.

“Không quan trọng.

“Nhưng nếu phải nói…”

“Khoảng tám mươi.

Căn phòng yên lặng.

Cấp 80.

Hiệu trưởng cấp 47.

Khoảng cách không phải một hai cấp.

Mà là…

một thế hệ.

Hiệu trưởng đột nhiên hiểu ra một chuyện.

Dạ Thiên có thể đi dạo trong học viện.

Không phải vì Dạ gia sơ suất.

Mà vì —

hắn được bảo vệ đến mức không ai nhận ra.

Nam nhân áo xám nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hướng phòng y thuật.

Ánh mắt rất bình thản.

“Công tử muốn sống như học viên.

“Thì cứ để hắn sống.

“Nhưng nếu ai dám động…”

“Ta sẽ xử lý.

Hiệu trưởng cười khổ.

“Ta hiểu.

Lần đầu tiên trong đời —

hắn nhận ra.

Học viện mình quản lý.

Thành phố mình sống.

Thế lực mình nghĩ là lớn.

Trước Dạ gia…

…chỉ là một góc nhỏ.

Trong phòng y thuật.

Dạ Thiên đột nhiên ngẩng đầu.

Tiểu Hắc mở mắt.

Hai người không nói.

Nhưng đều biết.

Mọi thứ bên ngoài…

đã được dọn sạch.

Dạ Thiên khẽ thở ra.

“Ra tay rồi sao…”

Tiểu Hắc cụp tai.

Lại biến thành tiểu cầu trắng vô hại.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập