Chương 26: vết nứt không gian

Gió trong Huyết Vực Sơn Hải bỗng đổi hướng.

Dạ Thiên đang quan sát một đàn dị thú phía dưới thì Tiểu Hắc trên vai hắn khẽ giật mình.

Không phải gầm.

Không phải cảnh giác bình thường.

Mà là… bản năng.

Cái đầu nhỏ trắng muốt ngẩng lên, đôi đồng tử vàng thu hẹp lại.

Một tiếng “gừ” rất thấp vang ra từ cổ họng nó.

Dạ Thiên lập tức cảm nhận được điều khác lạ thông qua liên kết sinh mệnh.

“Có gì đó?

Tiểu Hắc không trả lời bằng lời.

Nó nhảy khỏi vai hắn, thân hình giữa không trung phóng đại trong chớp mắt, vảy trắng mở rộng, khí tức Thôn Thiên Long Cẩu cấp 62 lan ra.

Nó quay đầu về phía tây bắc.

Không xa.

Nhưng bị địa hình sơn cốc che khuất.

Dạ Thiên theo sát.

Hai người một trước một sau băng qua vách đá, rừng cây, vượt qua một dải linh khí hỗn loạn.

Càng tiến gần, không khí càng trở nên nặng nề.

Không phải uy áp dị thú.

Mà là cảm giác như không gian… không khít.

Giống như tấm vải bị kéo quá căng.

Rồi hắn thấy.

Giữa một hẻm núi sâu, nơi vốn chỉ có đá đen và sương mù linh khí — xuất hiện một vết nứt.

Không lớn.

Chỉ dài chừng hai mét.

Nhưng nó không nằm trên đất.

Mà treo lơ lửng giữa không trung.

Méu mó.

Xoắn vặn.

Bên trong không phải bóng tối thông thường.

Mà là một thứ đen đặc như mực, thỉnh thoảng có tia đỏ nhấp nháy như con ngươi mở ra rồi khép lại.

Tiểu Hắc gầm khẽ.

Lông toàn thân dựng lên.

Dạ Thiên không tiến lại gần ngay.

Hắn khép mắt, vận dụng năng lực Sinh Mệnh Chưởng Khống Giả.

Cảm nhận.

Không có sinh mệnh bình thường bên kia.

Không có linh lực hệ thống của thế giới này.

Thứ bên trong… không thuộc về nơi đây.

Lúc đó.

Một tiếng thì thầm vang lên từ dưới đáy hẻm núi.

Dạ Thiên khẽ cúi người nhìn xuống.

Dưới chân vách đá, giữa những khối nham thạch lởm chởm, có khắc một trận đồ.

Không lớn.

Nhưng phức tạp.

Máu chưa khô hẳn.

Khí tức tà dị còn sót lại.

Tà giáo.

Không còn là tập kích nhỏ lẻ nữa.

Đây là nghi thức.

Và vết nứt kia — không phải tự nhiên hình thành.

Mà bị xé ra.

Tiểu Hắc bất ngờ há miệng.

Không gian trước miệng nó méo mó.

Thôn Thiên Thực Địa phát động.

Một luồng linh khí tà dị còn sót trong không khí bị hút vào, nghiền nát trong cơ thể nó.

Nhưng vết nứt kia không biến mất.

Ngược lại.

Bên trong chợt vang lên một tiếng va đập nặng nề.

Như có thứ gì đó từ phía bên kia… đang thử đẩy.

Không phải một sinh vật hoàn chỉnh.

Mà giống như một cánh tay bóng tối đang tìm cách chạm vào thế giới này.

Dạ Thiên rút Hồng Mông Bút ra.

Không vẽ sinh mệnh.

Mà vẽ kết cấu.

Từng nét sáng tạo chi lực bao quanh vết nứt, phân tích cấu trúc của nó.

Hắn nhìn thấy.

Trận đồ dưới chân núi không chỉ mở cổng.

Nó đang định vị.

Định vị Dạ thành.

Định vị khu vực trung tâm linh mạch.

Nếu nghi thức hoàn tất.

Thứ bị triệu hoán sẽ không chỉ xuất hiện trong phó bản.

Mà có thể trực tiếp buông xuống gần thành.

Đây không còn là thử dò.

Mà là triệu hoán quy mô lớn.

Một tuần im lặng vừa qua.

Là thời gian chuẩn bị.

Bỗng nhiên.

Từ phía bên kia vết nứt.

Một con ngươi khổng lồ mở ra.

Không có mí.

Không có lòng trắng.

Chỉ là một mảng đỏ sẫm như máu đông.

Nó nhìn thẳng vào Dạ Thiên.

Trong khoảnh khắc ấy.

Hắn cảm nhận được một ý chí.

Không phải ý chí của sinh linh bình thường.

Mà là tà thần.

Không hoàn chỉnh.

Chỉ là một mảnh ý niệm.

Nhưng đủ khiến linh hồn người khác sụp đổ.

Tiểu Hắc lập tức phóng to, thân hình khổng lồ chắn trước mặt Dạ Thiên, long uy bùng nổ.

Thôn Thiên Thực Địa lại mở.

Lần này không phải nuốt linh khí.

Mà là nuốt lấy dao động tà dị tràn ra từ khe nứt.

Không gian rung lên dữ dội.

Vết nứt chao đảo.

Nhưng chưa đóng.

Dạ Thiên cắn răng.

170.

000 điểm Sáng Tạo Chi Lực trong linh hồn bốc lên như sóng.

Hắn không triệu hồi đại sát khí.

Mà vẽ — phong ấn.

Không phải trận đồ thông thường.

Mà là cấu trúc vá lại kết giới không gian.

Từng nét bút sáng lên, chồng lên vết nứt.

Sáng Tạo Chi Lực tiêu hao nhanh chóng.

Mười ngàn.

Hai mươi ngàn.

Ba mươi ngàn.

Vết nứt bắt đầu thu hẹp.

Con ngươi đỏ bên kia rung lên, phát ra tiếng gào không thành tiếng.

Như bị chặn lại giữa hai tầng thế giới.

Cuối cùng.

Khi tiêu hao gần bốn mươi ngàn điểm.

Vết nứt khép lại.

Không hoàn toàn biến mất.

Nhưng bị khóa tạm thời.

Hẻm núi trở lại yên tĩnh.

Chỉ còn mùi máu nhạt và linh khí hỗn loạn.

Tiểu Hắc thu nhỏ lại, nhảy lên vai hắn.

Nhưng lần này nó không đáng yêu.

Đôi mắt vàng vẫn chăm chăm nhìn về nơi khe nứt vừa tồn tại.

Dạ Thiên đứng im.

Hắn hiểu một điều.

Tà giáo không chỉ muốn quấy rối Dạ thành.

Họ đang chuẩn bị mở một cánh cửa thật sự.

Vết nứt này chỉ là điểm thử nghiệm.

Nếu thành công.

Lần sau sẽ không phải hai mét.

Mà có thể là cả một bầu trời bị xé toạc.

Hắn nhìn về phía Dạ thành xa xa.

Im lặng.

Cuộc chiến một năm qua ở chiến tuyến.

Có lẽ… sắp lan về hậu phương.

Và lần này.

Mục tiêu không phải ngẫu nhiên.

Mà là hắn.

—————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập