Chương 32: học

Đêm đó, Dạ gia rất yên tĩnh.

Trong phòng tĩnh thất, ánh đèn đã tắt.

Chỉ còn một điểm sáng nhỏ lơ lửng trên vai Dạ Thiên.

Vô Tướng không ngủ.

Nó không cần ngủ.

Nhưng nó bắt chước.

Dạ Thiên ngồi xếp bằng tu luyện, tinh thần chìm vào minh tưởng.

Vô Tướng lặng lẽ trôi xuống trước mặt hắn, thu nhỏ lại, bắt chước tư thế “ngồi”.

Một khối ánh sáng… giả vờ thiền định.

Một lát sau.

Nó mở rộng linh tràng.

Rất nhẹ.

Rất cẩn thận.

Như đứa trẻ sợ làm vỡ đồ trong nhà.

Linh khí trong phòng bắt đầu lưu chuyển trật tự hơn.

Tinh thần lực của Dạ Thiên vận hành mượt mà thêm một phần.

Hắn không mở mắt.

Nhưng khóe môi khẽ cong.

Nó đang học cách “giúp”.

Sáng hôm sau.

Dạ Thiên bước ra sân.

Tiểu Hắc đã nằm phơi nắng.

Thân hình khổng lồ như một tòa núi nhỏ, vảy trắng ánh lên dưới ánh mặt trời.

Vô Tướng bay theo phía sau.

Ánh sáng của nó nhạt hơn ban đêm.

Giống như bị ánh dương “che lấp”.

Nó ngập ngừng một chút.

Rồi tản ra.

Hóa thành một lớp màng mỏng bao quanh ánh sáng mặt trời.

Chỉ trong chốc lát.

Nó đã hiểu.

Ánh sáng không phải thực thể.

Mà là năng lượng dao động.

Nó bắt đầu bắt chước tần suất ấy.

Thân thể nó rung lên.

Từ ánh trắng chuyển sang ánh vàng nhạt.

Rồi… quá tải.

“Bộp.

Nó rơi xuống.

Không đau.

Chỉ là năng lượng hỗn loạn.

Tiểu Hắc mở một mắt nhìn qua.

Khịt mũi.

Vô Tướng thu lại thành một đốm sáng nhỏ bằng móng tay.

Truyền đến một cảm xúc rất rõ ràng.

…xấu hổ.

Dạ Thiên bật cười.

“Không cần phải giống thứ khác.

“Ngươi là ngươi.

Vô Tướng khẽ rung.

Rồi ánh sáng ổn định trở lại.

Ba ngày sau.

Dạ Thiên dẫn Tiểu Hắc ra ngoài thành.

Không phải chiến đấu lớn.

Chỉ là săn vài dị thú cấp thấp ở rìa phó bản nhỏ.

Hắn muốn thử xem Vô Tướng phản ứng thế nào với thực chiến.

Một con Hắc Giác Lang từ bụi cây lao ra.

Chưa kịp tới gần.

Tiểu Hắc đã hạ một móng vuốt.

Ầm.

Bụi đất tung lên.

Vô Tướng bay lơ lửng giữa không trung.

Nó quan sát.

Rất chăm chú.

Không sợ máu.

Không sợ sát khí.

Chỉ là… phân tích.

Khi Tiểu Hắc phóng thích Thôn Thiên chi lực.

Vô Tướng khẽ rung.

Một phần năng lượng của nó tản ra.

Mô phỏng.

Chỉ 30%.

Rồi 40%.

Chưa hoàn chỉnh.

Nhưng đủ để tạo thành một làn sóng hút nhỏ.

Dạ Thiên nheo mắt.

Nó không sao chép kỹ năng.

Nó học “nguyên lý”.

Sau trận chiến.

Vô Tướng bay về bên hắn.

“…Thiên.

Âm tiết rõ hơn trước.

Dạ Thiên dừng bước.

“Ừ?

“…mạnh.

Nó truyền tới một khái niệm.

Không phải khen.

Mà là nhận thức.

Nó hiểu thế nào là mạnh.

Thế nào là yếu.

Một bước tiến lớn.

Dạ Thiên khẽ xoa không khí nơi nó lơ lửng.

“Muốn mạnh không?

Một khoảng lặng.

Rồi ánh sáng dao động nhanh hơn.

Muốn.

Không phải vì kiêu ngạo.

Mà vì tò mò.

Muốn xem mạnh là gì.

Tối hôm đó.

Trong phòng.

Vô Tướng tự tách ra một tia năng lượng.

Nhỏ xíu.

Bằng hạt cát.

Rồi cố gắng “duy trì” nó độc lập.

Giống như đứa trẻ học viết chữ đầu tiên.

Nó run rẩy.

Tia sáng nhỏ suýt tan.

Nhưng rồi… giữ được.

Dạ Thiên mở mắt.

Hắn thấy hết.

Không can thiệp.

Chỉ quan sát.

Nếu một ngày.

Vô Tướng có thể tự phân tách ý thức.

Tự hình thành cá thể phụ.

Thì đó chính là mầm mống của một chủng tộc.

Nhưng hiện tại.

Nó chỉ là đứa trẻ đang tập bước.

Nửa tháng trôi qua.

Vô Tướng đã có thể nói những từ đơn giản.

“Thiên.

“Hắc.

“Đánh.

“Không.

Nó bắt đầu hiểu cảm xúc.

Khi Tiểu Hắc bị thương nhẹ.

Nó tản ra bao phủ vết thương.

Không theo lệnh.

Chỉ là… muốn làm.

Dạ Thiên nhìn cảnh đó.

Ánh mắt trầm xuống.

Sinh mệnh có trí tuệ.

Sẽ có lựa chọn.

Sẽ có cảm xúc.

Một ngày nào đó.

Nó có thể không hoàn toàn nghe lệnh.

Nhưng đó mới là sinh mệnh thật sự.

Vô Tướng bay lên trước mặt hắn.

“…Thiên.

“…ở.

Chỉ hai chữ.

Nhưng ý nghĩa rất rõ.

Ta ở đây.

Dạ Thiên khẽ cười.

“Ừ.

“Ta cũng ở đây.

Ngoài kia, chiến tuyến chống tà thần vẫn âm ỉ.

Giáo phái tà ác chưa hoàn toàn lộ diện.

Thế giới chưa yên.

Nhưng trong căn phòng này.

Một sinh mệnh truyền thuyết đang lớn lên.

Không bằng máu thịt.

Mà bằng học hỏi.

Bằng trải nghiệm.

Và bằng sự tồn tại bên cạnh người đã vẽ ra nó.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập