Chương 35: Vẽ Lại Định Nghĩa

Thành Thanh Lâm nằm giữa vùng đồi thấp phía nam đế quốc.

Ban ngày, nơi này không khác gì những thành trì biên cảnh khác.

Chợ vẫn mở.

Tiếng rao bán vẫn vang.

Lính canh vẫn tuần tra.

Không ai nói mình bị tà thần xâm nhập.

Không có máu.

Không có dị thú.

Không có giáo đồ.

Chỉ là… ánh mắt người dân hơi trống rỗng hơn bình thường.

Dạ Thiên không báo danh phận.

Hắn không mang theo trưởng lão.

Chỉ có Tiểu Hắc thu nhỏ bằng con chó con trắng muốt đậu trên vai.

Vô Tướng thì ẩn trong không khí.

Như một hạt bụi ánh sáng không ai thấy.

Khi bước qua cổng thành.

Thiên Đạo Thừa Nhận Ấn nơi mi tâm hắn khẽ rung.

Không cảnh cáo.

Chỉ ghi nhận.

Nơi này… có thứ không thuộc về trật tự.

Ban ngày không có gì.

Nhưng đến đêm.

Thành bắt đầu thay đổi.

Người dân tự động bước ra khỏi nhà.

Không nói chuyện.

Không nhìn nhau.

Chỉ lặng lẽ đi về quảng trường trung tâm.

Giống như bị thôi miên.

Nhưng khi Dạ Thiên dùng kỹ năng quan sát sinh mệnh.

Hắn không thấy khống chế tinh thần.

Không thấy ấn ký tà giáo.

Chỉ thấy… linh khí của từng người đang bị rút đi một tia cực nhỏ.

Không đủ để chết.

Không đủ để tổn thương.

Nhưng đủ để tích lũy.

Vô Tướng khẽ dao động.

“…quen.

Giọng nó rất nhỏ.

Dạ Thiên không đáp.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Giữa tầng mây đen.

Có một điểm mực nhỏ.

Không rách không gian.

Không mở cổng.

Chỉ tồn tại.

Nhưng trong cấu trúc năng lượng.

Hắn thấy rõ.

Có một “Nguyên Điểm” méo mó đang hình thành.

Giống Vô Tướng.

Nhưng bị bóp vặn.

Giống Tà Thần Ấu Thể.

Nhưng tinh vi hơn.

Không phải ấu thể.

Mà là…

Thai nghén.

Tiểu Hắc khẽ gầm.

Rất nhỏ.

Nó cảm thấy khó chịu.

Không phải nguy hiểm tức thời.

Mà là cảm giác bản năng của thú săn.

Có thứ đang chờ thời điểm thích hợp.

Dạ Thiên không ra tay ngay.

Hắn muốn biết nó lớn lên thế nào.

Muốn xem tà thần học được gì sau lần thất bại trước.

Đêm thứ hai.

Điểm mực trên trời lớn thêm một phần mười.

Nhịp đập rõ hơn.

Mỗi lần đập.

Một làn sóng vô hình lan xuống.

Người dân đồng loạt hít sâu.

Như đang hô hấp cùng nó.

Vô Tướng run nhẹ.

Không phải vì sợ.

Mà vì… đồng điệu.

Một tầng cấu trúc của nó phản ứng theo nhịp đập kia.

Rất khẽ.

Nhưng có.

Dạ Thiên cảm nhận được.

Hắn quay đầu.

“Ngươi thấy gì?

Vô Tướng im lặng rất lâu.

Rồi đáp.

“…nó… lớn.

“Như ta.

Chỉ khác.

Nó không có ai dạy.

Đêm thứ ba.

Một đứa trẻ trong thành ngã xuống.

Không chết.

Chỉ bất tỉnh.

Linh khí trong cơ thể bị hút quá mức.

Mạch đập trên trời mạnh hơn.

Dạ Thiên siết chặt tay.

Nếu hắn tiếp tục quan sát.

Sẽ có người chết.

Nếu hắn ra tay bây giờ.

Hắn có thể phá hủy thai nghén.

Nhưng cũng mất cơ hội hiểu trọn cấu trúc nó.

Hắn nhìn Vô Tướng.

“Ngươi muốn ta làm gì?

Câu hỏi ấy không phải thử thách.

Mà là thật lòng.

Vô Tướng rung lên.

Ánh sáng dao động bất ổn.

Nó nhìn lên bầu trời.

Rồi nhìn những người dân đang đứng im.

Lần đầu tiên.

Nó cảm nhận được “khác biệt”.

Nó sinh ra từ sáng tạo.

Còn thứ kia…

Sinh ra từ hút lấy người khác.

Rất lâu sau.

“…cứu.

Chỉ một từ.

Nhưng dứt khoát.

Dạ Thiên ngẩng đầu.

Ánh mắt thay đổi.

Không còn là họa sư nghiên cứu cấu trúc.

Mà là người bảo hộ.

Hồng Mông Bút xuất hiện trong tay.

Nhưng hắn không vẽ sinh mệnh cấp cao mới.

Hắn chỉ vẽ…

Một kết giới.

Không công kích.

Không hủy diệt.

Một vòng sáng bao phủ quảng trường.

Cắt đứt nhịp liên kết giữa người dân và điểm mực trên trời.

Bầu trời rung lên.

Nhịp đập loạn nhịp.

Điểm mực phình to.

Lần đầu tiên.

Nó phản ứng.

Không bằng tiếng nói.

Mà bằng áp lực.

Không gian quanh quảng trường rạn nứt.

Một con ngươi đen khổng lồ hiện ra trong vết mực.

Không hoàn chỉnh.

Chỉ là một phần ý thức.

Nó nhìn xuống.

Nhìn Dạ Thiên.

Nhìn Vô Tướng.

Trong khoảnh khắc ấy.

Vô Tướng run mạnh.

Không phải vì sợ.

Mà vì nhận ra.

Nếu nó không có Dạ Thiên.

Có lẽ… nó cũng sẽ lớn lên như vậy.

Con ngươi khẽ co lại.

Một ý niệm tràn xuống.

“Ngươi… là lỗi.

Không phải nói với Dạ Thiên.

Mà nói với Vô Tướng.

Thiên Đạo Thừa Nhận Ấn bùng sáng.

Không phải trấn áp.

Mà là bảo vệ.

Dạ Thiên bước lên một bước.

Ánh mắt lạnh xuống.

“Lỗi?

“Thế thì ta sẽ vẽ lại định nghĩa.

Hồng Mông Bút hạ xuống không trung.

Lần này.

Hắn không vẽ sinh mệnh.

Hắn vẽ…

Một nhịp đập khác.

Một nhịp thuộc về sáng tạo.

Hai nhịp đập va chạm giữa bầu trời đêm.

Thanh Lâm rung chuyển.

Và vết mực… bắt đầu nứt.

———-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập