Ba tháng đã kết thúc.
Sáng sớm hôm đó, toàn bộ Dạ gia yên tĩnh một cách khác thường.
Không khí trong phủ đệ mang theo một loại áp lực vô hình, giống như có chuyện lớn sắp xảy ra.
Trong đại điện, Dạ Sơn đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt trầm ổn.
Phía dưới, hơn mười vị trưởng lão cấp chín mươi đều có mặt, khí tức nặng nề như núi.
Hôm nay… là ngày đế quốc kiểm tra.
Một lát sau, không gian phía trên đại điện khẽ vặn vẹo.
Một cánh cửa hư không mở ra.
Ba bóng người bước ra từ trong đó.
Không có khí tức quá mức kinh khủng bộc lộ ra ngoài, nhưng chỉ cần đứng ở đó, không gian xung quanh đã tự động lùi lại, giống như không dám chạm vào họ.
Dạ Sơn nhìn ba người đó, ánh mắt hơi co lại.
“Đế đô… quả nhiên coi trọng chuyện này.
Người đứng giữa là một lão giả mặc áo bào vàng, ánh mắt thâm trầm như vực sâu.
Hai người phía sau, một nam một nữ, khí tức không hề kém hơn.
“Dạ gia, Dạ Sơn.
Lão giả khẽ gật đầu.
“Đế quốc chấp sự, phụ trách kiểm tra chuyển chức lần này.
Không cần nói thêm, thân phận của đối phương đã đủ rõ.
Ít nhất… cấp tám mươi trở lên.
Thậm chí còn cao hơn.
Dạ Sơn không vòng vo, trực tiếp nói:
“Mời.
Ba người gật đầu, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía một người đang đứng phía sau.
Dạ Thiên.
Ánh mắt của họ… rất bình tĩnh.
Nhưng bên trong lại ẩn chứa một tia thăm dò khó nhận ra.
“Ngươi chính là Dạ Thiên?
Dạ Thiên khẽ gật đầu.
“Phải.
Lão giả không nói nhiều, chỉ đưa tay ra.
“Mở ra.
Không có giải thích.
Không có dư thừa lời nói.
Đây… chính là kiểm tra của đế quốc.
Dạ Thiên không do dự.
Hắn giơ tay lên.
Không gian trước mặt khẽ chấn động.
Một tiểu thế giới… chậm rãi xuất hiện.
Ban đầu chỉ là một điểm sáng.
Sau đó… mở rộng.
Trong chớp mắt, một không gian nhỏ hiện ra trước mắt tất cả mọi người.
Núi non, sông ngòi, sinh mệnh, dị thú…
Tất cả… đều tồn tại.
Thậm chí có thể thấy được những sinh mệnh đang săn mồi, đang sinh sôi, đang chết đi.
Một thế giới… hoàn chỉnh.
Trong đại điện… yên tĩnh.
Không ai nói chuyện.
Ngay cả những trưởng lão Dạ gia cũng không khỏi nín thở.
Bởi vì…
Cho dù là họ…
Cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy.
Một người… tạo ra thế giới.
Ba người của đế quốc, ánh mắt đồng thời thay đổi.
Không còn bình tĩnh nữa.
Mà là… chấn động.
Người nữ tử phía sau khẽ hít một hơi, giọng nói thấp xuống:
“Quy tắc… hoàn chỉnh…”
Người nam tử bên cạnh cũng lẩm bẩm:
“Sinh mệnh… tự vận hành…”
Lão giả đứng giữa… im lặng rất lâu.
Ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm vào tiểu thế giới, giống như đang xác nhận điều gì đó.
Cuối cùng…
Ông ta chậm rãi nói.
“Thu lại đi.
Dạ Thiên khẽ động, tiểu thế giới biến mất.
Đại điện… lại trở về yên tĩnh.
Nhưng lúc này, không khí đã hoàn toàn khác.
Lão giả nhìn Dạ Thiên.
Lần này…
Ánh mắt không còn là kiểm tra.
Mà là…
Coi trọng.
Thậm chí… kiêng kị.
“Ngươi… là người duy nhất?
Dạ Thiên không trả lời.
Chỉ im lặng nhìn lại.
Dạ Sơn ở bên cạnh cũng không lên tiếng.
Đây là câu hỏi… không thể trả lời.
Lão giả nhìn hắn một lúc, rồi đột nhiên bật cười.
“Không cần trả lời.
“Ta hiểu rồi.
Ông ta quay đầu nhìn hai người phía sau.
“Ghi nhận.
Người nữ tử lập tức gật đầu, giơ tay lên, một tấm lệnh bài màu vàng xuất hiện, ánh sáng chảy quanh, khí tức cực kỳ cổ xưa.
“Đế quốc lệnh.
Giọng nàng vang lên, không lớn, nhưng lại như có lực lượng xuyên thấu cả không gian.
“Dạ Thiên, từ hôm nay, được liệt vào cấp bảo hộ tối cao.
“Địa vị… ngang với truyền nhân đế quốc.
“Toàn bộ thế lực trong đế quốc, không được phép điều tra, không được phép tiếp cận trái phép.
“Người vi phạm… giết không tha.
Trong đại điện, tất cả trưởng lão đều chấn động.
Đây… là đãi ngộ chỉ có hoàng tộc mới có.
Nhưng… vẫn chưa hết.
Lão giả chậm rãi mở miệng.
“Thêm một điều.
Ánh mắt ông ta nhìn thẳng vào Dạ Thiên.
“Từ hôm nay…”
“Lệnh của ngươi…”
“Trong phạm vi đế quốc…”
“Được coi như… đế lệnh.
Không khí… như đông cứng lại.
Dạ Sơn cũng hơi giật mình.
Các trưởng lão càng là sắc mặt biến đổi.
Đế lệnh…
Đó là quyền lực của hoàng đế.
Mà bây giờ…
Một thiếu niên…
Lại có thể nắm giữ.
Lão giả nhìn Dạ Thiên, giọng nói trầm xuống.
“Chúng ta không biết ngươi có thể đi đến đâu.
“Nhưng…”
“Nếu có một ngày…”
“Ngươi thật sự có thể tạo ra một thế giới hoàn chỉnh…”
Ông ta dừng lại một chút.
Ánh mắt… trở nên sâu thẳm.
“Vậy ngươi…”
“Chính là tương lai của đế quốc.
Không ai nói gì.
Trong đại điện… hoàn toàn yên tĩnh.
Dạ Thiên đứng đó, ánh mắt bình tĩnh.
Nhưng trong lòng hắn…
Đã hiểu rõ.
Từ hôm nay…
Hắn không còn là một thiên tài nữa.
Một tồn tại mà cả đế quốc…
Cũng phải bảo vệ.
———————
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập