Sau mấy ngày nghỉ ngơi, Dạ Thiên lại tiến vào linh giới.
Không phải để vẽ.
Mà là… quan sát.
Hắn đứng trên không trung, ánh mắt lướt qua đại địa rộng lớn.
Linh giới lúc này đã không còn hỗn loạn như trước, sinh mệnh phân bố rõ ràng, từng khu vực đều có trật tự riêng.
Nhưng vừa bước vào, hắn đã cảm nhận được một điều khác thường.
Một dao động… rất lạ.
Không giống sinh mệnh bình thường.
Cũng không giống dị thú.
Mà là… một thứ gì đó có “ý thức” rõ ràng hơn.
Dạ Thiên khẽ nhíu mày, thân ảnh biến mất tại chỗ.
Khi xuất hiện lại, hắn đã đứng giữa một vùng đồng bằng.
Gió nhẹ thổi qua.
Cỏ lay động.
Nhưng không có gì đặc biệt.
Dạ Thiên đứng yên.
Không động.
Chỉ dùng tinh thần lực bao phủ xung quanh.
Một lúc sau…
Hắn khẽ nói.
“Ra đi.
Không có tiếng đáp.
Nhưng không gian… hơi dao động.
Một bóng hình… chậm rãi hiện ra.
Ban đầu… rất mơ hồ.
Giống như sương.
Sau đó dần dần ngưng tụ.
Thành hình.
Dạ Thiên nhìn chằm chằm.
Đó là một sinh mệnh.
Hình dáng… gần giống con người.
Nhưng không hoàn toàn.
Trên người có một lớp lông mỏng màu trắng.
Đôi mắt trong suốt.
Thân thể… không ổn định.
Lúc thì giống người.
Lúc thì giống thú.
Thậm chí… có lúc lại giống Tiểu Hắc.
Ngay cả khí tức… cũng biến đổi theo.
Nhưng điều khiến Dạ Thiên chú ý nhất…
Là ánh mắt của nó.
Không phải bản năng.
Mà là…
Trí tuệ.
Sinh mệnh đó nhìn hắn.
Không sợ.
Không chạy.
Chỉ lặng lẽ quan sát.
Giống như… đang học.
Dạ Thiên không nói gì.
Trong lòng hắn… lại nổi lên sóng lớn.
“Không phải ta tạo ra…”
Hắn có thể cảm nhận rõ.
Sinh mệnh này…
Không mang dấu ấn của Hồng Mông Bút.
Không phải do hắn vẽ.
Tự sinh ra.
Ngay trong linh giới.
Một sinh mệnh… chân chính do thế giới tạo ra.
Dạ Thiên bước tới.
Sinh mệnh kia không lùi.
Chỉ hơi nghiêng đầu, nhìn hắn.
Sau đó…
Nó giơ tay lên.
Bắt chước.
Động tác… giống hệt Dạ Thiên.
Chỉ là… hơi chậm.
Dạ Thiên dừng lại.
Trong mắt lóe lên một tia khác thường.
“Ngươi… đang học?
Sinh mệnh kia không trả lời.
Nhưng động tác… càng ngày càng giống.
Giống như… đang quan sát rồi mô phỏng.
Dạ Thiên chậm rãi giơ tay.
Trong tay hắn, một tia sáng tạo chi lực ngưng tụ.
Sinh mệnh kia nhìn chằm chằm.
Một lát sau…
Trong tay nó…
Cũng xuất hiện một tia sáng yếu ớt.
Rất yếu.
Gần như không đáng kể.
Nhưng…
Là thật.
Dạ Thiên đồng tử co rút.
“Có thể sử dụng… sáng tạo chi lực?
Không.
Không phải sử dụng.
Sinh ra.
Ngay lúc đó, bảng hệ thống bỗng nhiên sáng lên.
【Phát hiện sinh mệnh đặc thù】
【Nguồn gốc:
linh giới tự sinh】
【Đánh giá:
Nguyên sinh mệnh】
【Phản hồi sáng tạo chi lực:
+10 / ngày】
Dạ Thiên nhìn dòng chữ đó, trong lòng chấn động.
+10 mỗi ngày.
Mức này…
Đã ngang với Tiểu Hắc.
Mà Tiểu Hắc… là sinh mệnh do hắn tiêu hao hàng ngàn sáng tạo chi lực tạo ra.
Còn thứ trước mắt…
Là thế giới tự sinh.
Dạ Thiên nhìn sinh mệnh kia, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
“Nguyên sinh mệnh…”
“Vậy thì…”
“Ngươi gọi là Nguyên.
Sinh mệnh kia không hiểu.
Nhưng khi Dạ Thiên nói ra cái tên đó…
Nó dừng lại một chút.
Gật đầu.
Dạ Thiên khẽ cười.
Một sinh mệnh có trí tuệ.
Có thể học.
Có thể mô phỏng.
Có thể sử dụng sáng tạo chi lực.
Đây… không còn là sinh vật bình thường.
Bước đầu của một chủng tộc.
Dạ Thiên nhìn linh giới.
Trong lòng dâng lên một ý niệm.
Nếu một thế giới… có thể tự sinh ra “Nguyên”.
Vậy nếu hắn tiếp tục thúc đẩy…
Có phải sẽ xuất hiện nhiều hơn?
Một chủng tộc hoàn chỉnh.
Một nền văn minh.
Thậm chí…
Một thế giới thật sự có trí tuệ.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện…
Ngay lập tức lan rộng.
Không thể dừng lại.
Dạ Thiên hít sâu một hơi.
Ánh mắt dần trở nên sáng lên.
“Chỉ một linh giới…”
“Có lẽ… chưa đủ.
Hắn nhìn Nguyên.
Lại nhìn toàn bộ thế giới.
Trong lòng hắn, một ý nghĩ càng ngày càng rõ ràng.
Nếu một thế giới có thể sinh ra nguyên sinh mệnh…
Vậy…
Nếu là nhiều thế giới thì sao?
Nếu mỗi thế giới…
Đều đi theo một hướng khác nhau?
Một thế giới sinh ra sinh mệnh chiến đấu.
Một thế giới sinh ra trí tuệ.
Một thế giới sinh ra năng lượng.
Cuối cùng…
Hắn sẽ có gì?
Dạ Thiên đứng yên tại chỗ.
Rất lâu sau…
Khóe miệng hắn khẽ cong lên.
“Có lẽ…”
“Ta nên thử.
Ở phía xa.
Nguyên đứng đó.
Lặng lẽ nhìn hắn.
Đôi mắt trong suốt… dường như phản chiếu lại toàn bộ thế giới.
Không ai biết.
Ngay trong khoảnh khắc này…
Một thứ còn đáng sợ hơn cả “sinh mệnh”…
Đang bắt đầu hình thành.
———————
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập