Dạ Thiên đứng trên không trung, lặng lẽ quan sát toàn bộ linh giới.
Từ ngày chủng tộc đầu tiên xuất hiện, thế giới này đã thay đổi từng chút một.
Không còn là một không gian tĩnh lặng chỉ có sinh mệnh do hắn tạo ra, mà đã bắt đầu có vận hành của riêng nó.
Sinh mệnh sinh ra.
Sinh mệnh trưởng thành.
Sinh mệnh… chết đi.
Mà mỗi lần có sinh mệnh chết, Dạ Thiên đều có thể cảm nhận rõ ràng, có một luồng lực lượng nào đó âm thầm bị hấp thu, dung nhập vào toàn bộ thế giới.
Ban đầu rất yếu.
Nhưng tích lũy lại… lại vô cùng rõ ràng.
Không chỉ vậy.
Mặt đất dần trở nên vững chắc hơn.
Nước trong hơn.
Không khí… cũng mang theo một loại sinh cơ rất nhẹ.
Dạ Thiên nhíu mày.
“Không phải ta làm…”
Hắn chưa từng thiết lập những thứ này.
Nhưng linh giới… lại đang tự hoàn thiện.
Ngay lúc đó.
Một cảm giác rất kỳ lạ xuất hiện.
Không phải nguy hiểm.
Cũng không phải dao động năng lượng.
Mà là…
Bị “nhìn”.
Giống như cả thế giới… đang nhìn hắn.
Dạ Thiên không động.
Chỉ lặng lẽ đứng đó.
Một lúc sau.
Không gian trước mặt hắn… nhẹ nhàng dao động.
Không có lực lượng bộc phát.
Chỉ là… như mặt nước bị gió thổi qua.
Từ trong đó…
Một bóng dáng chậm rãi xuất hiện.
Rất mờ.
Rất nhỏ.
Giống như được tạo thành từ ánh sáng và khí tức của cả linh giới.
Nó không có hình dạng cố định.
Lúc giống người.
Lúc lại giống Nguyên.
Lúc… lại như một khối ánh sáng mềm mại.
Nó đứng trước mặt Dạ Thiên.
Yên lặng nhìn hắn.
Trong mắt Dạ Thiên lóe lên một tia chấn động.
“Ý chí thế giới…”
Hắn đã đoán được.
Nhưng không ngờ… lại xuất hiện sớm như vậy.
Sinh mệnh kia… không, ý chí kia, nhìn hắn rất lâu.
Sau đó… mở miệng.
Âm thanh rất nhẹ.
Ngắt quãng.
“…ngươi…”
“…là…”
“…cha…”
Nó dừng lại.
Như đang tìm từ.
“…không…”
“…tạo…”
“…tạo ra…”
“…ta…”
Dạ Thiên không nói.
Chỉ nhìn nó.
Ý chí kia dường như có chút rối.
Một lúc sau…
Nó đổi cách nói.
“…sáng…”
“…thế…”
“…thần…”
Âm thanh vẫn còn rất vụng.
Nhưng ý nghĩa… đã rõ ràng.
Dạ Thiên ánh mắt hơi sâu lại.
Sáng thế thần.
Hắn không phản bác.
Cũng không thừa nhận.
Chỉ hỏi.
“Ngươi là linh giới?
Ý chí kia gật đầu.
Động tác rất nhẹ.
“…nơi này…”
“…tất cả…”
“…cũng là…”
“…mọi sinh mệnh…”
Nó nói chậm.
Nhưng mỗi chữ… lại dần rõ hơn.
Giống như đang học.
Giống như… mỗi lần nói ra, nó lại hiểu thêm một chút.
Dạ Thiên nhìn nó.
“Ngươi tìm ta, vì cái gì?
Ý chí thế giới im lặng một lúc.
Sau đó…
Giơ tay.
Không gian xung quanh khẽ rung.
Dưới đại địa.
Một sinh mệnh vừa chết đi.
Ngay lập tức…
Một luồng lực lượng vô hình bị rút ra.
Dung nhập vào mặt đất.
Dung nhập vào không khí.
Dung nhập vào… toàn bộ thế giới.
Dạ Thiên cảm nhận được rất rõ.
Ý chí kia nhìn hắn.
Lần này nói… trôi chảy hơn một chút.
“…chết…”
“…không phải… mất…”
“…là… trở về…”
“…trở thành… ta…”
Lại nói.
“…càng nhiều…”
“…sinh mệnh…”
“…ta… càng lớn…”
“…càng… mạnh…”
“…càng… hoàn chỉnh…”
Dạ Thiên đồng tử hơi co lại.
Hắn hiểu.
Linh giới… cần sinh mệnh.
Không chỉ để tồn tại.
Mà để… tiến hóa.
Ý chí kia tiến lên một bước.
Đứng rất gần hắn.
Ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào mắt Dạ Thiên.
“…nhiều…”
“…hơn…”
“…được không…”
“…muốn… lớn…”
“…muốn… hoàn chỉnh…”
“…muốn…”
Như đang suy nghĩ một từ.
Nó nói ra.
“…sống…”
Dạ Thiên trầm mặc.
Hắn nhìn xuống đại địa.
Những sinh mệnh đang sinh sống.
Đang chiến đấu.
Đang sinh ra.
Cũng đang… chết đi.
Một vòng tuần hoàn.
Mà linh giới… đang hấp thu tất cả.
Nếu tiếp tục…
Thế giới này sẽ ngày càng mạnh.
Nhưng…
Cũng sẽ xuất hiện rất nhiều thứ hắn chưa thể kiểm soát.
Dạ Thiên thu hồi ánh mắt.
Nhìn lại ý chí trước mặt.
“Ngươi… có thể tự tạo sinh mệnh không?
Ý chí thế giới lắc đầu.
“…chậm…”
“…rất chậm…”
“…cần… ngươi…”
“…giúp…”
Nó giơ tay.
Một tia sáng nhẹ rơi vào lòng bàn tay Dạ Thiên.
Rất ấm.
Rất mềm.
“…sẽ… giúp… ngươi…”
“…quy tắc…”
“…đang… sinh…”
“…sau này…”
“…ngươi… mạnh hơn…”
“…ta… cũng… mạnh hơn…”
“…chúng ta…”
“…cùng…”
Nó lại dừng.
Nhưng lần này…
Không nói tiếp.
Chỉ nhìn hắn.
Trong ánh mắt… không còn chỉ là bản năng.
Mà có một loại… tin tưởng rất đơn giản.
Giống như trẻ con.
Dạ Thiên khẽ thở ra một hơi.
Sau đó… cười nhẹ.
“Được.
“Ta sẽ giúp ngươi.
“Nhưng…”
“Ta cũng muốn thấy, ngươi có thể trưởng thành đến mức nào.
Ý chí thế giới không hiểu hết.
Nhưng vẫn gật đầu.
“…ta… sẽ… lớn…”
“…sẽ… mạnh…”
“…sẽ… không… làm ngươi… thất vọng…”
Âm thanh lần này…
Đã liền mạch hơn rất nhiều.
Toàn bộ linh giới… khẽ rung lên.
Một loại dao động vô hình lan ra.
Dạ Thiên cảm nhận rõ ràng.
Có thứ gì đó…
Đang được thiết lập.
Không phải hắn.
Mà là… chính linh giới.
Quy tắc.
Vòng tuần hoàn sinh tử.
Sự hấp thu.
Sự chuyển hóa.
Một thế giới thật sự…
Đã bắt đầu hình thành.
Dạ Thiên đứng giữa không trung.
Ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
“Đây mới chỉ là bắt đầu…”
Trong lòng hắn…
Đã có một ý nghĩ càng rõ ràng hơn.
Nếu linh giới có thể phát triển đến mức này…
Vậy…
Hắn hoàn toàn có thể tạo ra…
Một thế giới thật sự.
Thậm chí…
Không chỉ một.
Mà lúc này.
Ở bên cạnh hắn.
Ý chí thế giới khẽ nói.
“…sáng… thế… thần…”
“…cùng… lớn…”
Dạ Thiên khẽ cười.
“Cùng lớn.
Trong ánh mắt hắn…
Lần đầu tiên xuất hiện một tia tham vọng thực sự.
Không phải chỉ là mạnh lên.
Sáng tạo.
—————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập