Chương 59: 170 triệu sáng tạo chi lực

Dạ Thiên đứng giữa không gian trung tâm, ánh mắt bình tĩnh nhìn xuống vô số thế giới đang vận hành phía dưới.

Nơi đó, từng sinh mệnh sinh ra, trưởng thành, chiến đấu, chết đi, rồi lại bước vào luân hồi.

Quy tắc vận hành như bánh răng khổng lồ, không hề có sai sót.

Từng biến động nhỏ nhất đều phản chiếu rõ ràng trong ý thức của hắn.

Sau khi đế quốc cho thời hạn ba tháng kết thúc, đến nay đã trôi qua hơn hai tháng.

Trong khoảng thời gian đó, Dạ Thiên gần như không rời khỏi nơi này.

Ban ngày, hắn quan sát sinh mệnh.

Buổi trưa, hắn nghiên cứu kết cấu.

Ban đêm, hắn vẽ thế giới.

Cuộc sống đơn điệu, nhưng mỗi một ngày trôi qua, sức mạnh của hắn lại tăng lên theo cấp số nhân.

Hiện tại, số lượng thế giới hắn đã tạo ra… đã vượt quá năm mươi.

Không còn là những thế giới thô sơ ban đầu, mỗi một thế giới hiện tại đều đã có quy tắc hoàn chỉnh, có sinh mệnh, có hệ sinh thái độc lập, thậm chí có cả văn minh sơ khai.

Sinh mệnh…

Tổng số sinh mệnh hắn đã tạo ra và sinh mệnh tự sinh trong các thế giới, đã vượt qua hai vạn.

Những sinh mệnh yếu, mỗi ngày chỉ phản hồi một điểm sáng tạo chi lực.

Nhưng những sinh mệnh đặc thù…

Tiểu Hắc.

Long.

Phượng.

Những sinh mệnh cấp cao mà hắn dốc toàn lực tạo ra, hiện tại đã hơn năm mươi.

Mỗi một sinh mệnh như vậy, mỗi ngày đều có thể phản hồi mười điểm sáng tạo chi lực.

Chỉ riêng chúng, mỗi ngày đã mang lại hơn năm trăm điểm.

Mà đáng sợ nhất…

Là thế giới.

Một thế giới hoàn chỉnh, mỗi ngày có thể tự sinh ra gần một trăm nghìn điểm sáng tạo chi lực.

Năm mươi thế giới…

Mỗi ngày… là năm triệu.

Còn linh giới—

Vẫn là trung tâm.

Là cội nguồn.

Là nơi kết nối tất cả.

Mỗi ngày… bảy trăm nghìn điểm.

Nếu cộng lại— khoảng 170 triệu sáng tạo chi lực.

Sáng tạo chi lực mỗi ngày của Dạ Thiên, đã đạt đến một con số khiến bất cứ ai cũng phải run rẩy.

Nhưng hắn… không hề vội vàng.

Bởi vì hắn biết.

Thứ hắn đang làm… không chỉ là tăng lực lượng.

Mà là… tạo ra một hệ thống.

Một hệ thống… có thể tự vận hành.

Không cần hắn can thiệp.

Không cần hắn điều khiển.

Một hệ thống… có thể tự phát triển.

Ánh mắt Dạ Thiên chuyển về phía một thế giới ở rìa.

Chính là thế giới đã thoát khỏi kiểm soát của hắn.

Hắn không xóa.

Không thu hồi.

Mà chỉ… quan sát.

Trong thế giới đó, sinh mệnh đã bắt đầu tự xây dựng quy tắc của riêng mình.

Không còn dựa vào hắn.

Không còn dựa vào linh giới.

Một nền văn minh mới… đang hình thành.

Dạ Thiên khẽ nhắm mắt.

Một ý niệm truyền ra.

“Chủ Thần.

Ngay lập tức, sinh mệnh mà hắn tạo ra trước đó xuất hiện bên cạnh.

Thân thể nó như được tạo thành từ quy tắc, ánh mắt lạnh lẽo, không mang cảm xúc.

“Chủ.

“Giám sát thế giới đó.

“Không can thiệp.

“Chỉ quan sát.

“Ghi lại tất cả biến đổi.

Chủ Thần cúi đầu.

“Tuân lệnh.

Nó biến mất.

Dạ Thiên mở mắt.

Ánh nhìn dần trở nên sâu thẳm.

Hắn đã bắt đầu nhận ra.

Nếu mọi thứ đều nằm trong kiểm soát—

Thì… sẽ không có tiến hóa.

Chỉ khi có sai lệch.

Chỉ khi có phản kháng.

Chỉ khi có… ngoài tầm dự đoán.

Sinh mệnh… mới có thể đi xa hơn.

“Vậy thì…”

“Cho các ngươi tự do một chút.

Hắn vung tay.

Một số thế giới, lập tức bị giảm bớt ràng buộc.

Quy tắc trở nên “lỏng” hơn.

Không còn hoàn toàn tuyệt đối.

Ở một thế giới, một sinh mệnh đang quỳ gối trước bầu trời, đột nhiên ngẩng đầu.

Hắn cảm nhận được.

“Thiên ý… yếu đi?

Ánh mắt hắn dần trở nên khác biệt.

Ở một nơi khác, một sinh mệnh từng nghiên cứu quy tắc, đột nhiên phát hiện—

Hắn có thể… thay đổi một phần quy tắc nhỏ.

Chỉ là rất nhỏ.

Nhưng… đã đủ.

Trong bóng tối, một số tồn tại bắt đầu thức tỉnh.

Không phải tất cả.

Nhưng… đủ để tạo ra biến hóa.

Dạ Thiên nhìn tất cả.

Không ngăn cản.

Không can thiệp.

Chỉ… quan sát.

Bởi vì hắn biết.

Tất cả… vẫn nằm trong tay hắn.

Dù có biến hóa thế nào.

Dù có sinh mệnh phản kháng.

Dù có thế giới tự do.

Chỉ cần hắn muốn—

Một ý niệm.

Tất cả… đều có thể trở về điểm ban đầu.

Đây… chính là khác biệt.

Giữa hắn và tất cả sinh mệnh.

Hắn… không chỉ là người tạo ra thế giới.

Mà là—

Kẻ nắm giữ quyền “kết thúc”.

Dạ Thiên chậm rãi ngẩng đầu.

Trong mắt hắn, không còn là từng sinh mệnh.

Không còn là từng thế giới.

Mà là…

Một chỉnh thể.

Một hệ sinh thái khổng lồ.

Một mạng lưới sáng tạo đang không ngừng mở rộng.

“Vẫn chưa đủ…”

Hắn khẽ nói.

Ánh mắt dần trở nên bình tĩnh.

“Còn thiếu… một bước cuối.

“Để tất cả… tự vận hành hoàn toàn.

Phía sau hắn, linh giới khẽ rung động.

Ý chí thế giới, như một đứa trẻ, nhẹ giọng vang lên.

“Cha…”

“Con… đang lớn lên…”

Dạ Thiên không quay đầu.

Chỉ nhẹ giọng đáp.

“Ta biết.

Khóe miệng hắn khẽ cong lên.

Một nụ cười rất nhẹ.

Nhưng cũng rất nguy hiểm.

Bởi vì—

Khi “đứa trẻ” này trưởng thành…

Có lẽ…

Ngay cả hắn.

Cũng không thể hoàn toàn đoán trước… nó sẽ trở thành cái gì.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập