Chương 6: chỉ cần vẽ cho đúng

Đêm đó, Dạ Thiên không tiếp tục vẽ.

Không phải vì mệt.

Mà là vì hắn hiểu rất rõ —

thứ mình đang làm, không thể dựa vào cảm giác nhất thời.

Hắn rửa tay, cất Hồng Mông Bút vào hộp gỗ, rồi rời khỏi phòng vẽ.

Phòng tu luyện của Dạ gia nằm ở tầng dưới.

Cánh cửa vừa mở ra, mùi dược nhàn nhạt đã lan trong không khí.

Bên trong, từng giá gỗ xếp ngay ngắn, trên đó đặt đủ loại bình dược, mỗi bình đều có ký hiệu riêng.

Tinh thần dược thủy.

Kinh nghiệm dược thủy.

Những thứ này, nếu đặt ngoài thị trường —

giá đủ khiến một chức nghiệp giả bình thường phải do dự rất lâu.

Nhưng ở Dạ gia —

chúng chỉ là vật tư tiêu hao.

Dạ Thiên bước tới, tiện tay lấy một bình tinh thần dược thủy cấp thấp.

Chất lỏng trong suốt, ánh xanh nhạt.

Hắn không mở ngay.

Mà lắc nhẹ bình trong tay.

Tinh thần dược thủy không phải thứ hiếm.

Nhưng rất ít người dám dùng nhiều.

Bởi vì tinh thần lực khác với thể lực.

Một khi dùng dược thủy quá mức, rất dễ sinh ra ỷ lại, thậm chí gây rối loạn tinh thần, ảnh hưởng đến con đường về sau.

Chính vì vậy, phần lớn chức nghiệp giả chỉ dùng khi bất đắc dĩ.

Nhưng Dạ Thiên thì khác.

Hắn là Dạ gia công tử.

Mỗi bình dược thủy được đưa tới tay hắn, đều đã qua lọc tạp chất và điều hòa dược tính.

Không chỉ không có tác dụng phụ.

Mà còn cực kỳ ôn hòa.

Hắn mở nắp.

Ngửa đầu uống cạn.

Tinh thần dược thủy chảy xuống cổ họng, mát lạnh, không hề có cảm giác kích thích.

Chỉ vài giây sau —

một dòng ấm áp lan ra trong đầu.

Tinh thần lực tiêu hao trước đó, bắt đầu chậm rãi hồi phục.

“Quả nhiên.

Dạ Thiên khẽ thở ra.

“Vẽ bằng Hồng Mông Bút, tiêu hao không giống tu luyện bình thường.

Không phải ép khô.

Mà là bị rút đi từng phần rất tinh tế.

Tinh thần dược thủy chỉ bù đắp.

Không thay thế.

Hắn ngồi xuống bồ đoàn.

Lại cầm lấy một bình khác.

Kinh nghiệm dược thủy.

Màu nhạt hơn, không mùi.

Thứ này, càng ít người dám dùng.

Bởi vì kinh nghiệm là thứ gắn với chiến đấu, với sinh tử.

Dược thủy chỉ là con đường tắt.

Dùng quá nhiều, rất dễ khiến nền tảng hư phù.

Nhưng đó là với người khác.

Dạ Thiên uống cạn.

Không có cảm giác bộc phát.

Chỉ có một luồng thông tin rất mơ hồ, rất nhẹ —

như từng lần điều khiển nét bút, từng lần phân phối tinh thần lực…

được lặp lại trong đầu hắn.

Không phải ký ức giả.

Mà là kinh nghiệm được chắt lọc.

“Không phải ép ta tăng cấp…”

Hắn nhắm mắt lại.

“Mà là giúp ta quen với trạng thái ‘Họa’.

Trong cơ thể, một rào cản mỏng manh khẽ rung lên.

Rồi vỡ.

Một cảm giác thông suốt lan ra.

Không mãnh liệt.

Nhưng rất rõ ràng.

【Cấp bậc tăng lên】

【Họa sư – Cấp 1】

Dạ Thiên mở mắt.

Không vui mừng.

Chỉ cảm thấy… nhẹ hơn.

Tinh thần lực vận chuyển trơn tru hơn trước.

Khi hắn cầm Hồng Mông Bút lên lần nữa —

hắn rõ ràng cảm nhận được:

tay ổn hơn.

Ý niệm rõ hơn.

Nét bút… không còn do dự.

“Thăng cấp, với Họa sư mà nói…”

“…chính là làm quen với bản thân.

Hắn đứng dậy.

Không uống thêm.

Không phải vì tiếc.

Mà là vì hắn biết —

dù không lo tác dụng phụ, nhưng nền tảng vẫn phải tự mình cảm nhận.

Dạ Thiên quay trở lại phòng vẽ.

Đứng trước giá vẽ.

Lần này, hắn không vẽ thử.

Mà vẽ thật.

Nét bút đầu tiên hạ xuống.

Ổn định.

Tinh thần lực trôi đi —

nhưng chậm hơn trước một chút.

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

“Xem ra…”

“Con đường này, Dạ gia đủ cho ta thử sai.

“Còn ta…”

“…chỉ cần vẽ cho đúng.

Ánh đèn trong phòng vẽ sáng lên.

Một đêm mới, bắt đầu.

———————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập