Chương 62: nguyên thú

Dạ Thiên đứng trên bầu trời linh giới, thân ảnh hắn như hòa vào không gian, vừa tồn tại, lại như không tồn tại.

Ánh mắt hắn xuyên qua tầng mây dày đặc, nhìn xuống đại địa mênh mông phía dưới.

Gió thổi qua rừng nguyên thủy, từng tầng lá cây rung động, phát ra âm thanh trầm thấp như tiếng hô hấp của cả thế giới.

Một thế giới… đang sống.

Không phải vì hắn điều khiển.

Mà là… tự nó vận hành.

Dạ Thiên chậm rãi hạ xuống.

Chân hắn chạm vào mặt đất, không tạo ra bất kỳ âm thanh nào.

Trước mặt hắn là một dãy núi khổng lồ, kéo dài hàng vạn dặm, đỉnh núi cắm thẳng vào tầng mây.

Ở nơi sâu trong dãy núi—

Một luồng khí tức mạnh mẽ đang dao động.

Ngũ giai.

Dạ Thiên không cần quan sát cũng biết.

Sinh mệnh mạnh nhất của linh giới… đang ở đó.

Hắn bước một bước.

Không gian khẽ vặn vẹo.

Khoảnh khắc sau, thân ảnh hắn đã xuất hiện trên đỉnh một ngọn núi.

Ở đó—

Một con cự thú nằm phủ phục.

Thân hình nó dài hơn trăm mét, toàn thân phủ lớp lân giáp màu xám đậm, từng lớp vảy dày như kim loại, ánh lên ánh sáng lạnh lẽo.

Hơi thở của nó nặng nề, mỗi lần hô hấp đều khiến không khí xung quanh rung động.

Nó đang ngủ.

Nhưng không phải ngủ bình thường.

Mà là… tiến hóa.

Dạ Thiên đứng nhìn.

Không can thiệp.

Hắn muốn xem—

Sinh mệnh của linh giới… có thể tự đi xa đến đâu.

Thời gian trôi qua.

Không biết bao lâu.

Đột nhiên—

Con cự thú mở mắt.

Ầm.

Một luồng khí tức khủng bố bùng nổ.

Núi đá xung quanh nứt ra.

Mặt đất rung chuyển.

Nó đứng dậy.

Ánh mắt đỏ sậm, mang theo một tia… linh động.

Không còn hoàn toàn là bản năng.

Mà là… nhận thức.

Nó ngẩng đầu.

Nhìn về phía Dạ Thiên.

Trong khoảnh khắc đó—

Hai ánh mắt chạm nhau.

Cự thú run lên.

Không phải vì sợ.

Mà là…

Một loại cảm giác không thể hiểu.

Như đang nhìn thấy thứ gì đó… cao hơn tất cả.

Nó gầm nhẹ.

Không tấn công.

Không lùi lại.

Chỉ đứng yên.

Dạ Thiên nhìn nó, ánh mắt hơi biến đổi.

“Đã bắt đầu… có trí tuệ.

Không phải hoàn chỉnh.

Nhưng đã có mầm mống.

Hắn vươn tay.

Một luồng sáng nhàn nhạt rơi xuống.

Không phải ban thưởng.

Không phải sức mạnh.

Chỉ là… một chút “ý niệm”.

Con cự thú run lên.

Ánh mắt nó dần thay đổi.

Hỗn loạn…

Trở nên rõ ràng hơn.

Nó chậm rãi cúi đầu.

Không phải quỳ.

Mà là… thừa nhận.

Dạ Thiên thu tay lại.

“Ngươi… là sinh mệnh đầu tiên của linh giới bước đến bước này.

“Vậy thì…”

“Cho ngươi một cái tên.

Hắn nhìn nó một lúc.

“Nguyên Thú.

Thanh âm rơi xuống.

Như được khắc vào bản chất của nó.

Con cự thú ngẩng đầu.

Một tiếng gầm trầm thấp vang lên.

Không còn hỗn loạn.

Mà mang theo… ý chí.

Ngay khoảnh khắc đó—

Cả linh giới khẽ rung.

Ở sâu trong thế giới, ý chí linh giới mở ra.

“Cha…”

“Con… cảm nhận được…”

“Có sinh mệnh… đang thay đổi…”

Dạ Thiên ngẩng đầu.

Ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

“Đúng.

“Đây là bắt đầu.

“Của trí tuệ.

Nhưng hắn vừa dứt lời—

Ở một nơi khác trong linh giới—

Một luồng khí tức đột nhiên bạo động.

Không phải mạnh.

Mà là…

Sai.

Dạ Thiên lập tức nhìn về hướng đó.

Trong rừng sâu.

Một sinh mệnh nhỏ bé đang run rẩy.

Cơ thể nó… không ổn định.

Linh khí quanh nó hỗn loạn.

Quy tắc… lệch lạc.

Dạ Thiên nhíu mày.

“Tai nạn sáng tạo…”

Hắn không can thiệp ngay.

Chỉ quan sát.

Sinh mệnh đó dần biến dạng.

Không còn hình dạng ban đầu.

Không còn cấu trúc rõ ràng.

Nó vừa tồn tại.

Lại như đang tan rã.

Nhưng—

Không chết.

Nó mở mắt.

Ánh mắt trống rỗng.

Không có cảm xúc.

Không có bản năng.

Không có… sinh mệnh.

Nhưng nó vẫn sống.

Trong khoảnh khắc đó—

Nó nhìn lên bầu trời.

Nhìn thẳng về phía Dạ Thiên.

Dù khoảng cách vô tận.

Dù không có nhận thức.

Nhưng—

Nó “nhìn thấy”.

Dạ Thiên đứng im.

Ánh mắt lần đầu tiên trở nên lạnh đi.

“Thứ này…”

“Không nên tồn tại.

Hắn vung tay.

Không gian trực tiếp khép lại.

Sinh mệnh đó… biến mất.

Không để lại dấu vết.

Nhưng—

Ngay khi nó biến mất—

Ở sâu trong linh giới, ý chí thế giới khẽ run lên.

“Cha…”

“Con… sợ…”

Dạ Thiên im lặng.

Một lúc sau, hắn chậm rãi nói:

“Không sao.

“Ta ở đây.

Nhưng hắn biết.

Vừa rồi—

Không chỉ là một tai nạn.

Mà là…

Một dấu hiệu.

Dấu hiệu cho thấy—

Khi một thế giới đủ lớn.

Khi sinh mệnh đủ nhiều.

Khi quy tắc đủ phức tạp—

Sẽ luôn có thứ…

Vượt khỏi kiểm soát.

Dạ Thiên ngẩng đầu.

Ánh mắt nhìn về toàn bộ linh giới.

“Vậy thì…”

“Xem xem.

“Các ngươi có thể đi đến đâu.

Gió lại thổi.

Rừng lại lay động.

Thế giới… tiếp tục vận hành.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng ở một nơi rất sâu—

Một thứ gì đó…

Đang dần hình thành.

Không ai biết.

Kể cả Dạ Thiên.

Hay là…

Hắn đã nhận ra.

Nhưng—

Không ngăn cản.

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập