Chương 68: Thần cũng có thể ..... chết!

Bàn tay khổng lồ từ ngoài hư không chậm rãi thò vào thế giới.

Chỉ là một phần thân thể…

Nhưng thiên địa đã bắt đầu sụp đổ.

Không gian nứt ra từng mảng, linh khí hỗn loạn, vô số cường giả phía dưới thậm chí không thể đứng vững.

Đây…

Chính là thần.

Không phải phân thân.

Mà là bản thể.

Dạ Sơn siết chặt chuôi kiếm, sắc mặt chưa từng nghiêm trọng đến vậy.

“Không thể để nó giáng xuống hoàn toàn…”

“Bằng không… tất cả sẽ kết thúc.

Nhưng đúng lúc này—

Dạ Thiên lại chậm rãi nâng tay.

“Không cần.

Dạ Sơn quay đầu.

“Ngươi—”

Nhưng lời còn chưa dứt.

Một màn khiến hắn cả đời không thể quên… xuất hiện.

Không gian phía sau Dạ Thiên…

Mở ra.

Không phải một.

Mà là—

Hàng chục khe nứt.

Mỗi một khe nứt… đều nối với một thế giới.

Khí tức từ đó lan ra.

Có thế giới tràn ngập man thú.

Có thế giới đầy năng lượng.

Có thế giới hỗn loạn.

Có thế giới… mang tà niệm.

Dạ Thiên đứng giữa tất cả.

Như đứng giữa vạn giới.

Ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn lên bầu trời.

“Ngươi muốn giáng xuống?

“Ta cho ngươi chỗ.

Ầm!

Lực hút khổng lồ bộc phát.

Không chỉ một thế giới.

Mà là—

Hơn mười thế giới cùng lúc mở ra.

Như những cái miệng khổng lồ.

Nuốt về phía bàn tay tà thần.

“Gào——!

Một tiếng gầm vang lên.

Tà thần rõ ràng cảm nhận được nguy hiểm.

Nhưng—

Đã muộn.

Không gian xung quanh bị kéo lệch.

Quy tắc bị thay đổi.

Nó… bị kéo lệch hướng.

Ầm!

Một phần thân thể của tà thần—

Bị kéo vào một thế giới.

Khe nứt lập tức đóng lại.

Chỉ để lại một đoạn cánh tay khổng lồ… bị chặt đứt.

Máu đen rơi xuống.

Mỗi một giọt… đều làm không gian mục nát.

Toàn bộ thế giới… chấn động.

Dạ Thiên nhìn đoạn “thần thể” rơi xuống.

Không hề do dự.

“Bạch.

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong đầu hắn.

“Ta ở đây.

“Đổi.

“Trảm Thần Kiếm.

Trong nháy mắt—

10 triệu sáng tạo chi lực… biến mất.

Không gian trước mặt hắn…

Nứt ra.

Một thanh kiếm… chậm rãi xuất hiện.

Thân kiếm đen như hư vô.

Trên đó, có vô số phù văn lưu động.

Như đang kể về cái chết của thần.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

“Ngươi… gọi ta?

Dạ Thiên nắm lấy kiếm.

Không nói.

Chỉ chém.

Một kiếm—

Không có kiếm khí.

Không có ánh sáng.

Chỉ có—

“xóa bỏ”.

Đoạn cánh tay tà thần…

Bị xóa sạch.

Không để lại một chút dấu vết.

Không thể hồi phục.

Không thể tái sinh.

Không thể tồn tại.

Bầu trời…

Im lặng.

Tất cả mọi người… đều đứng chết lặng.

Dạ Sơn nhìn Dạ Thiên, đồng tử co lại.

“Đó là…”

Dạ Thiên hạ kiếm xuống.

Giọng nói bình tĩnh.

“Thần.

“Cũng có thể chết.

————————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập