Không gian… tĩnh lặng.
Sau một kiếm kia, ngay cả thiên địa cũng như bị “chém mất một phần”.
Không có tiếng nổ, không có dư âm, nhưng tất cả sinh linh đều cảm nhận được—
Một thứ gì đó… vừa biến mất khỏi tồn tại.
Không phải bị phá hủy.
Mà là… chưa từng tồn tại.
Dạ Thiên đứng giữa không trung, tay cầm thanh kiếm đen, ánh mắt vẫn bình tĩnh như cũ.
Nhưng trong cơ thể hắn, sáng tạo chi lực đang điên cuồng tiêu hao.
10 triệu sáng tạo chi lực…
Chỉ để đổi lấy một kiếm.
Mà thanh kiếm này—
Chỉ tồn tại trong thời gian ngắn ngủi.
“Còn… hai mươi chín phút.
Giọng Bạch vang lên, nhẹ nhàng nhưng mang theo một tia nghiêm túc hiếm thấy.
“Ngươi phải tận dụng.
Dạ Thiên không đáp.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Khe nứt không gian kia… không còn ổn định nữa.
Một cánh tay bị chém đứt.
Một phần thân thể bị kéo vào thế giới khác.
Đối với một tôn tà thần…
Đó không chỉ là tổn thương.
Mà là… sỉ nhục.
Ầm!
Một luồng ý chí khủng bố trực tiếp giáng xuống.
Không còn che giấu.
Không còn do dự.
“Nhân loại…”
“Ngươi… phải chết.
Không gian phía trên hoàn toàn vỡ vụn.
Một khuôn mặt khổng lồ… dần dần hiện ra.
Không có hình dạng cố định.
Mỗi một khoảnh khắc đều biến đổi.
Có lúc là người.
Có lúc là thú.
Có lúc là thứ gì đó không thể gọi tên.
Nhưng chỉ cần nhìn vào—
Tinh thần sẽ sụp đổ.
Đây… là bản thể của tà thần.
Dạ Sơn ở phía dưới, sắc mặt tái nhợt.
“Không thể để nó giáng xuống hoàn toàn!
“Dạ Thiên!
Lùi lại!
Nhưng Dạ Thiên… không lùi.
Ngược lại—
Hắn bước lên một bước.
“Đến rồi sao.
Ánh mắt hắn… dần lạnh xuống.
Trong linh giới.
Trong hơn năm mươi thế giới.
Trong thế giới “lồng giam”.
Tất cả sáng tạo chi lực… đồng thời chấn động.
Dạ Thiên giơ tay.
Hơn mười khe nứt không gian đồng thời mở ra.
Không phải để kéo.
Mà là—
Triệu hồi.
“Ra.
Một chữ đơn giản.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó—
Một tiếng long ngâm vang lên.
Chấn động cửu thiên.
Một thân ảnh khổng lồ từ trong thế giới bước ra.
Thân dài trăm trượng.
Vảy trắng như tuyết.
Ánh mắt lạnh như băng.
Long uy tràn ngập thiên địa.
Tiểu Hắc.
Nhưng giờ phút này—
Nó không còn là “chó long” nữa.
Thôn Thiên Long Cẩu.
Cấp 97 .
“Gào——!
Nó ngẩng đầu, trực tiếp đối diện với tà thần.
Không hề sợ hãi.
Ngay sau đó—
Phượng minh vang lên.
Một thân ảnh lửa đỏ rực xé rách không gian, đôi cánh che phủ bầu trời, mỗi một lần vỗ cánh đều mang theo hỏa diễm thiêu đốt linh hồn.
Rồi—
Một bóng mờ không hình dạng.
Một sinh mệnh năng lượng vặn vẹo không gian.
Một con thú ba đầu.
Một sinh mệnh như núi.
Hơn mười sinh mệnh cấp cao… đồng loạt xuất hiện.
Tất cả—
Đều là thứ Dạ Thiên vẽ ra.
Toàn bộ thiên địa… rung chuyển.
Phía dưới, vô số người nhìn lên cảnh tượng đó, ánh mắt gần như mất đi tiêu cự.
“Đó là…”
“Quái vật…”
“Không… đó là quân đội…”
Dạ Sơn cũng sững lại.
Hắn biết Dạ Thiên mạnh.
Nhưng không ngờ—
Đã đến mức này.
Dạ Thiên đứng giữa tất cả, tay cầm kiếm, giọng nói bình tĩnh.
“Giết.
Không có do dự.
Tất cả sinh mệnh… đồng loạt lao lên.
Tiểu Hắc đi đầu.
Một bước—
Không gian sụp đổ.
Nó mở miệng.
“Thôn.
Một luồng lực hút khổng lồ bộc phát.
Không phải hút vật chất.
Nuốt linh hồn.
Tà thần gầm lên.
Một tia ý chí giáng xuống.
Tiểu Hắc trực tiếp bị đánh bay.
Thân thể nứt ra.
Nhưng—
Nó không chết.
Ngược lại, khí tức càng thêm hung bạo.
“Gào!
Nó lại lao lên.
Không sợ.
Không lùi.
Bởi vì—
Nó là sinh mệnh do Dạ Thiên tạo ra.
Không có sợ hãi.
Chỉ có—
Chiến.
Cùng lúc đó—
Phượng hoàng thiêu đốt bầu trời.
Vô Tướng xé rách không gian.
Các sinh mệnh khác vây quanh, liên tục công kích.
Tà thần… bị chặn lại.
Không thể hoàn toàn giáng xuống.
Vẫn quá mạnh.
Chỉ một cái ý niệm—
Một sinh mệnh bị nghiền nát.
Chỉ một ánh mắt—
Dạ Thiên đứng phía sau.
Không vội.
Hắn đang… quan sát.
Trong đồng tử hắn—
Không phải chiến đấu.
Cấu trúc.
“Thì ra… là vậy.
Hắn thì thầm.
Sinh mệnh tà thần…
Không giống bất kỳ sinh mệnh nào hắn từng thấy.
Không có “thân thể” hoàn chỉnh.
Không có “linh hồn” ổn định.
Một tập hợp của ý chí, năng lượng, quy tắc.
Một dạng tồn tại cao hơn.
“Có thể… vẽ.
Ý niệm đó xuất hiện.
Trong nháy mắt—
Hắn nâng tay.
Hồng Mông Bút xuất hiện.
Không gian trước mặt hắn…
Biến thành một tấm “tranh”.
Hắn bắt đầu vẽ.
Không phải sinh mệnh bình thường.
Tà thần.
Dạ Sơn phía dưới, nhìn thấy cảnh này, sắc mặt đại biến.
“Ngươi điên rồi?
“Đó là tà thần!
Nhưng Dạ Thiên… không dừng.
Nét bút đầu tiên—
Rơi xuống.
Toàn bộ thiên địa rung lên.
Một luồng áp lực… giáng xuống.
Không phải từ tà thần.
Từ một thứ khác.
Một loại “trật tự”.
Một loại “giới hạn”.
Như đang cảnh cáo.
Như đang ngăn cản.
Dạ Thiên chỉ khẽ nhíu mày.
“Phiền.
Sáng tạo chi lực… bùng nổ.
Chặn lại.
Nét bút thứ hai—
Không gian… bắt đầu méo mó.
Một hình dạng… dần xuất hiện.
Không ổn định.
Không hoàn chỉnh.
Mang theo khí tức giống tà thần.
Ngay khoảnh khắc đó—
Trên bầu trời, tôn tà thần kia… khựng lại.
Nó cảm nhận được.
Một thứ…
Giống nó.
Nhưng không phải nó.
Ánh mắt nó… lần đầu tiên xuất hiện dao động.
“Ngươi…”
“Đang… làm gì…”
Dạ Thiên không trả lời.
Chỉ tiếp tục vẽ.
Khóe miệng hắn… khẽ cong lên.
“Ta muốn thử xem…”
“Thần…”
“Có thể bị vẽ ra hay không.
——————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập