Những ngày sau đó, cuộc sống của Dạ Thiên trở nên đơn giản đến mức gần như khô khan.
Sáng.
Hắn thức dậy, tu luyện tinh thần.
Sau đó uống một bình tinh thần dược thủy, ổn định trạng thái.
Rồi bước vào phòng vẽ.
Vẽ.
Đến trưa.
Hắn ngủ một giấc rất sâu.
Buổi chiều tỉnh dậy, uống kinh nghiệm dược thủy.
Tiếp tục vẽ.
Tối đến.
Tinh thần lực cạn dần.
Ngủ.
Ngày hôm sau.
Tất cả lại lặp lại.
Không tiệc tùng.
Không ra ngoài.
Ngay cả người trong Dạ gia cũng rất ít khi nhìn thấy hắn.
Nhưng trong phòng vẽ —
Thứ đang thay đổi, không phải số lượng tranh.
Mà là cảm giác.
Ngày đầu tiên.
Mỗi nét bút đều cần suy nghĩ.
Tinh thần lực tiêu hao rất rõ ràng.
Chỉ vẽ xong một vật đơn giản, đầu óc hắn đã choáng váng.
Ngày thứ hai.
Tinh thần lực hồi phục nhanh hơn.
Sáng tạo chi lực không còn bốc hơi vô hình, mà bắt đầu chảy theo ý niệm.
Khi hắn vẽ một khối gỗ, chỉ cần nghĩ đến “chất liệu”, cây bút trong tay liền trở nên nặng hơn một chút.
Ngày thứ ba.
Hắn phát hiện —
Không phải tất cả nét vẽ đều tiêu hao như nhau.
Những nét mang tính khung, tiêu hao rất ít.
Những nét mang tính định hình, tiêu hao nhiều hơn.
Còn những nét quyết định bản chất —
Mỗi lần hạ xuống, tinh thần lực đều khẽ run lên.
“Không phải tranh…”
Hắn đứng trước giá vẽ, khẽ lẩm bẩm.
“Là cấu trúc.
Ngày thứ tư.
Hắn bắt đầu cố ý lãng phí sáng tạo chi lực.
Không vẽ hoàn chỉnh.
Chỉ vẽ một nửa.
Một chân ghế.
Một mặt bàn.
Một khối đá chưa định hình.
Những thứ đó không hiện thực hóa.
Nhưng sáng tạo chi lực cũng không hoàn toàn tiêu tan.
Một phần… quay trở lại.
“Quả nhiên.
Hắn nhắm mắt lại.
“Sáng tạo chi lực không biến mất.
“Nó chỉ đang học cách… đi theo ta.
Ngày thứ năm.
Hắn uống thêm một bình kinh nghiệm dược thủy.
Không nhiều.
Chỉ vừa đủ.
Rào cản trong cơ thể khẽ rung lên.
Lần này không vỡ.
Nhưng mỏng hơn.
Sau một lúc —
Một cảm giác thông suốt lan ra.
【Họa sư – Cấp 2】
Cấp bậc tăng lên trong im lặng.
Không dị tượng.
Không ai biết.
Nhưng Dạ Thiên biết rất rõ —
Tay hắn ổn hơn.
Ý niệm liền mạch hơn.
Khi vẽ, không còn cảm giác phải kéo hiện thực lại.
Mà giống như —
Hiện thực đang tự tìm đến nét bút của hắn.
Đến ngày thứ sáu.
Phòng vẽ đã không còn trống.
Ở góc tường xuất hiện thêm vài vật dụng.
Một chiếc ghế.
Một cái bàn thấp.
Một giá sách đơn giản.
Tất cả đều là thứ hắn vẽ ra.
Không tinh xảo.
Nhưng dùng được.
Rất thật.
Buổi tối hôm đó, hắn không vẽ thêm.
Chỉ ngồi xuống, dựa lưng vào chiếc ghế do chính mình tạo ra.
Ngẩng đầu nhìn trần nhà.
“Ngủ.
Tinh thần chậm rãi chìm xuống.
Một vòng lặp nữa kết thúc.
Khi Dạ Thiên mở mắt —
Sáng tạo chi lực trong cơ thể đã không còn yên lặng.
Nó tự vận hành.
Chậm.
Nhưng đều đặn.
Giống như… nhịp thở.
Hắn ngồi dậy.
Ánh mắt dừng lại trên Hồng Mông Bút đặt trên bàn.
Lần này, trong lòng hắn không còn do dự.
“Đã đến lúc…”
“…vẽ thứ không nên dễ dàng vẽ.
Ánh sáng buổi sáng chiếu vào phòng vẽ.
Một vòng lặp mới —
Bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập