Tin tức “tà thần bị bắt”… vừa kịp lan ra—
liền bị Dạ gia cưỡng ép phong tỏa.
Không có chấn động.
Không có truyền bá.
Cả Thiên Huyền giới… vẫn mặc định rằng—
tà thần đã bị tiêu diệt.
Chỉ những kẻ thật sự đứng trên đỉnh cao…
mới hiểu rõ.
Đó không phải là “diệt”.
Mà là—
“bị lấy đi”.
Dạ gia.
Mật thất sâu nhất.
Không gian bị phong ấn chồng chất.
Từng tầng… từng tầng khóa chặt.
Ngay cả cường giả cấp 90…
cũng không thể nhìn thấu.
Dạ Thiên đứng một mình.
Trước mặt hắn—
là một quả cầu ánh sáng đen.
Không ổn định.
Dao động.
Bên trong…
là vô số tiếng thì thầm đứt quãng.
Đó là—
lõi tà thần.
Không còn thân thể.
Không còn lực lượng hoàn chỉnh.
Nhưng—
ý chí vẫn tồn tại.
“…thả…ta ra…”
“…ngươi…không hiểu…”
“…chúng ta…không phải kẻ địch…”
Âm thanh méo mó, rời rạc.
đã yếu đi rất nhiều.
Dạ Thiên không đáp.
Chỉ nhìn.
Quan sát.
Phân tích.
Kỹ năng “quan sát sinh mệnh”… được vận chuyển đến cực hạn.
Trong mắt hắn—
lõi tà thần không còn là “thần”.
cấu trúc.
Từng lớp.
Từng tầng.
Từng đoạn quy tắc.
“Ý chí… tách rời.
“Năng lượng… hỗn loạn.
“Quy tắc… chưa hoàn chỉnh.
Hắn khẽ lẩm bẩm.
“Không phải toàn thể.
“Chỉ là… một phần.
Nói cách khác—
tà thần hắn bắt được…
chỉ là phân thân.
vậy là đủ.
Dạ Thiên giơ tay.
Một thế giới… mở ra.
Không phải bên ngoài.
linh giới.
Ầm!
Không gian tách ra.
Một khe nứt hiện lên.
Lõi tà thần… bị kéo vào bên trong.
Linh giới.
So với trước—
đã hoàn toàn khác.
Đại địa trải dài vô tận.
Sông núi thành hình.
Linh khí dày đặc.
Man thú gào thét.
khi lõi tà thần rơi xuống—
Toàn bộ thế giới… rung chuyển.
Không phải sợ hãi.
phản ứng.
Đại địa nứt toác.
Bầu trời u ám.
Một luồng khí tức dị dạng… lan rộng.
Sinh mệnh trong thế giới—
bắt đầu bạo động.
Gào thét.
Điên loạn.
Một số—
bắt đầu biến dị.
Dạ Thiên đứng trên không.
Sắc mặt… không đổi.
“Quả nhiên…”
“Không dễ ăn.
Ngay lúc đó—
Một giọng nói non nớt vang lên.
“…cha…”
Ý chí linh giới… xuất hiện.
Không có hình dạng cố định.
Chỉ là một đoàn ánh sáng mơ hồ.
đã rõ ràng hơn trước.
“…đau…”
“…không… thích…”
Dạ Thiên nhìn nó.
Không an ủi.
Chỉ nói—
“Ăn.
Ý chí thế giới khựng lại.
“…ăn?
Dạ Thiên gật đầu.
“Ăn nó.
“Tiêu hóa.
“Làm mạnh mình.
Không gian lặng đi trong giây lát.
Rồi—
“…được…”
Toàn bộ linh giới… bắt đầu biến đổi.
Không còn kháng cự.
thôn phệ.
Đại địa mở ra.
Một vực sâu khổng lồ hình thành.
Lõi tà thần—
bị kéo xuống.
Không phải nuốt chửng trực tiếp.
phân giải.
Từng tầng năng lượng.
Bị tách ra.
Phân tán khắp thế giới.
Hấp thu.
Tiêu hóa.
Trở thành—
một phần của thế giới.
không phải tất cả đều “ngoan ngoãn”.
Một phần ý chí tà thần—
thoát ra.
Ẩn vào sinh mệnh.
Biến dị.
Một con man thú—
đôi mắt hóa đen.
Gào lên.
Khí tức tăng vọt.
Một con khác—
thân thể vặn vẹo.
Mọc ra xúc tu.
Một số sinh mệnh—
bắt đầu “suy nghĩ”.
không phải trí tuệ bình thường.
tà niệm.
Linh giới…
lần đầu tiên xuất hiện “phản loạn”.
Dạ Thiên nhìn xuống.
Ánh mắt… không gợn sóng.
“Vừa hay.
Hắn giơ bút.
Vẽ.
Không phải sinh mệnh.
“khống chế”.
Một vòng tròn khổng lồ… hiện ra trên bầu trời.
Bao trùm toàn bộ thế giới.
“Quy tắc:
phân cấp.
Trong nháy mắt—
toàn bộ sinh mệnh trong linh giới…
bị phân loại.
Kẻ mạnh.
Kẻ yếu.
Sinh mệnh biến dị.
Sinh mệnh bình thường.
Tất cả—
đều bị đánh dấu.
săn giết.
Man thú gầm lên.
Chiến đấu bùng nổ.
Kẻ mạnh săn kẻ yếu.
Kẻ yếu liên minh.
Sinh mệnh biến dị—
trở thành mục tiêu.
Không phải tiêu diệt toàn bộ.
sàng lọc.
Dạ Thiên đứng trên cao.
Quan sát tất cả.
Ánh mắt… bình tĩnh đến lạnh lẽo.
“Muốn mạnh…”
“phải hỗn loạn.
“Muốn tiến hóa…”
“phải có áp lực.
Ý chí linh giới… run nhẹ.
Giọng trầm xuống.
“Đó là trưởng thành.
Một khoảng lặng kéo dài.
“…hiểu…”
Ý chí thế giới… dần ổn định.
học.
Học cách quản lý.
Học cách sinh tồn.
Học cách—
trở thành một “thế giới” thực sự.
Ba ngày sau.
Linh giới—
Diện tích mở rộng.
Linh khí tăng vọt.
Sinh mệnh mạnh hơn.
Và—
xuất hiện tầng cấp cao hơn.
Một số sinh mệnh…
đã chạm tới lục giai.
Dạ Thiên mở bảng.
Sáng tạo chi lực:
+700, 000 (linh giới)
+… (các thế giới khác)
+… (sinh mệnh cấp cao)
Tổng—
tăng vọt.
Hắn khẽ cười.
“Thần… là tài nguyên tốt nhất.
ngay lúc đó—
Trong linh hồn hắn…
một cảm giác xuất hiện.
Không phải nguy hiểm.
“bị quan sát”.
Dạ Thiên khựng lại.
Ngẩng đầu.
Nhìn lên bầu trời.
Không có gì.
hắn biết.
Có thứ gì đó…
đang dõi theo.
Không phải tà thần.
một tầng cấp cao hơn.
Dạ Thiên im lặng vài giây.
khẽ cười.
“Phát hiện rồi sao…”
“Không sao.
Hắn xoay người.
Ánh mắt… lạnh xuống.
“Vừa lúc.
“Ta cũng đang thiếu… tài nguyên.
———————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập