Sau khi hấp thu lõi tà thần, linh giới dần ổn định lại.
Đại địa không còn rung chuyển.
Sinh mệnh biến dị bị thanh lọc phần lớn, số còn lại thì bị áp chế trong những khu vực riêng biệt, trở thành “tài nguyên tiến hóa” cho các chủng tộc khác.
Dạ Thiên không tiếp tục ra tay.
Hắn đứng trên không, nhìn toàn bộ thế giới.
Ánh mắt bình tĩnh.
Không còn kích động như lúc săn thần.
Cũng không còn hưng phấn khi đột phá.
Chỉ còn lại—
suy nghĩ.
“Ta… đi quá nhanh rồi.
Hắn lẩm bẩm.
Từ lúc thức tỉnh đến giờ…
chưa đến một năm.
Nhưng hắn đã:
tạo sinh mệnh
tạo thế giới
bắt tà thần
phân giải thần
Nếu tiếp tục đi nhanh như vậy—
sẽ có hai khả năng.
Một là—
mất kiểm soát.
Hai là—
bị những tồn tại cấp cao hơn chú ý.
Dạ Thiên không thích cả hai.
Hắn cần—
thời gian.
Ổn định.
Tích lũy.
Hoàn thiện.
“Cấp 100…”
“mới là bắt đầu thật sự.
Hắn khẽ nói.
Chuyển chức trước—
chỉ là “nghề”.
Nhưng cấp 100—
là bước vào “đạo”.
Một khi bước qua—
mọi thứ sẽ hoàn toàn khác.
Từ ngày đó trở đi—
Dạ Thiên gần như biến mất khỏi tầm mắt thế giới.
Không săn thần.
Không ra ngoài.
Không chiến đấu.
Hắn—
ở trong linh giới.
Mỗi ngày đều giống nhau.
Sáng—
vẽ.
Sinh mệnh mới.
Chủng tộc mới.
Có lúc chỉ là một con thú bình thường.
Có lúc là sinh mệnh mang cấu trúc phức tạp, tiêu hao hàng vạn sáng tạo chi lực.
Trưa—
quan sát.
Hắn không can thiệp.
Chỉ nhìn sinh mệnh tự sinh tồn, tiến hóa, tranh đấu.
Ghi lại.
Phân tích.
Hiểu.
Tối—
nghiên cứu.
Không gian.
Quy tắc.
Cấu trúc thế giới.
Lõi sinh mệnh.
Thậm chí—
cả phần “tà niệm” còn sót lại.
Ngày qua ngày.
Không có biến cố.
Không có chiến đấu.
Chỉ có—
tích lũy.
Sáng tạo chi lực…
tăng lên một cách ổn định.
Từ trăm vạn.
Đến vài trăm vạn.
Rồi—
hàng triệu mỗi ngày.
Linh giới—
trở thành trung tâm.
Các thế giới khác—
liên kết.
Sinh mệnh—
vượt quá mấy vạn.
Một hệ sinh thái hoàn chỉnh—
dần hình thành.
một số sinh mệnh…
bắt đầu có “trí tuệ thật sự”.
Không phải bản năng.
Mà là—
tự suy nghĩ.
Dạ Thiên nhìn tất cả.
Không can thiệp.
Chỉ điều chỉnh—
quy tắc.
“Đây… mới là sáng tạo.
Không phải tạo ra thứ gì đó.
tạo ra “hệ thống có thể tự vận hành”.
Ba tháng.
Nửa năm.
Một năm.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Đối với bên ngoài—
chỉ là một khoảng thời gian ngắn.
Nhưng đối với Dạ Thiên—
hắn đã sống qua… hàng chục năm.
Trong gia tốc.
Trong thế giới của chính mình.
Một ngày nọ—
Dạ Thiên mở bảng.
Ánh mắt khẽ động.
Cấp độ:
99
Sáng tạo chi lực:
… (khổng lồ)
Tất cả—
đã chạm đến cực hạn.
Không phải thiếu.
đầy.
Không thể tăng thêm.
Không thể đột phá.
Trừ khi—
bước qua.
Dạ Thiên im lặng rất lâu.
Sau đó—
nhắm mắt lại.
Hít một hơi sâu.
“Đã đến lúc…”
Hắn mở mắt.
Ánh nhìn…
hoàn toàn khác trước.
Không còn là người chơi.
Không còn là người quan sát.
người chuẩn bị bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới.
“Chuyển chức…”
“Lần cuối.
Ầm.
Trong linh giới—
ý chí thế giới rung lên.
Như cảm nhận được.
Như chờ đợi.
Một điều gì đó—
sắp thay đổi.
Lần này—
không phải tăng cấp.
“lột xác.
———————
Chươn 75:
Dạ Thiên đứng trong linh giới.
Không gian xung quanh tĩnh lặng.
Không có gió.
Không có âm thanh.
Chỉ có một thế giới hoàn chỉnh… đang vận hành theo ý chí của hắn.
Đại địa kéo dài vô tận.
Sông núi chằng chịt.
Man thú gào thét, tranh đấu.
Sinh mệnh sinh ra, trưởng thành, rồi chết đi.
Một vòng tuần hoàn… không cần hắn can thiệp.
Đây không còn là “tạo ra”.
“tự tồn tại”.
Trong mắt hắn, từng sinh mệnh, từng luồng linh khí, từng quy tắc vận hành… đều rõ ràng.
Không phải dùng kỹ năng.
bản năng.
Hắn… đã hiểu thế giới này.
Hiểu đến tận gốc.
“Đã đủ…”
Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng vừa dứt—
Ầm!
Toàn bộ linh giới chấn động.
Không phải do lực lượng.
“đáp lại”.
Ý chí thế giới xuất hiện.
Không còn mơ hồ như trước.
Một hình bóng nhỏ… dần ngưng tụ.
Giống như một đứa trẻ.
Nhưng đôi mắt—
lại chứa cả thế giới.
“Cha…”
Giọng nói không còn ngập ngừng.
Đã rõ ràng.
Dạ Thiên nhìn nó.
Không nói gì.
Chỉ giơ tay.
Hồng Mông Bút xuất hiện.
Không phát sáng.
Không rung động.
Nhưng—
không gian xung quanh nó… đang tự vặn vẹo.
Như không thể chịu nổi sự tồn tại của nó.
“Bắt đầu.
Hắn nói.
Không có nghi thức.
Không có chuẩn bị.
một nét bút.
Vạch xuống.
Ngay khoảnh khắc đó—
toàn bộ linh giới như bị “viết lại”.
Bầu trời tách ra.
Đại địa rung chuyển.
Sông ngừng chảy.
Sinh mệnh… đồng loạt ngẩng đầu.
Một cảm giác…
không thể hiểu.
Không phải sợ hãi.
Không phải kính sợ.
“nguồn gốc”.
Như nhìn thấy—
đấng đã tạo ra mình.
Bên ngoài.
Thiên Huyền giới.
Bầu trời đột nhiên tối lại.
Không có mây.
Không có sấm.
Nhưng ánh sáng—
biến mất.
Như bị một thứ gì đó… che khuất.
Cường giả khắp nơi đồng loạt ngẩng đầu.
Tim đập mạnh.
Không ai hiểu.
Nhưng tất cả đều có một cảm giác—
có thứ gì đó…
đang “vượt qua”.
Trong linh giới.
Dạ Thiên tiếp tục vẽ.
Nét thứ hai.
Không phải sinh mệnh.
“Thời gian.
Thời gian trong thế giới—
bị kéo giãn.
Không còn đồng nhất.
Không còn cố định.
Một số nơi nhanh hơn.
Một số nơi chậm lại.
Một số nơi…
gần như dừng lại.
Ý chí thế giới run lên.
“…khác…”
Dạ Thiên không dừng.
Nét thứ ba.
“Không gian.
Không gian mở rộng.
Không phải tăng diện tích.
tăng “chiều”.
Không gian gấp lại.
Chồng lên nhau.
Ẩn đi.
Hiện ra.
Linh giới…
không còn là một mặt phẳng.
đa tầng.
Nét thứ tư.
“Luân hồi.
Toàn bộ sinh mệnh chết đi—
không còn biến mất.
trở về.
Năng lượng quay lại thế giới.
Một phần…
bị giữ lại.
tái sinh.
Một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh—
hình thành.
Nét thứ năm.
Dạ Thiên dừng lại.
Ánh mắt… chậm rãi nâng lên.
“Ý chí.
Hắn nhìn đứa trẻ trước mặt.
“Trưởng thành.
Ý chí thế giới run lên dữ dội.
Thân thể nhỏ bé—
bắt đầu thay đổi.
Không lớn lên.
“hoàn chỉnh”.
Ánh mắt nó—
từ mơ hồ…
trở nên sáng.
Từ ngây thơ…
trở nên hiểu.
“…hiểu…”
Một câu nói.
Rõ ràng.
Không còn lắp bắp.
Dạ Thiên đặt bút xuống.
Nét thứ sáu.
Cũng là—
nét cuối cùng.
“Ta.
Ầm————!
Không có ánh sáng.
Không có tiếng nổ.
một cảm giác.
Toàn bộ linh giới…
“công nhận”.
Không phải bị ép buộc.
tự nhiên.
Như đó vốn dĩ là sự thật.
Dạ Thiên—
là chủ.
Là nguồn gốc.
Là—
Sáng Thế.
Một lực lượng vô hình…
từ linh giới tràn ra.
Xuyên qua không gian.
Vượt qua giới hạn.
Lan ra ngoài.
Thiên Huyền giới—
chấn động.
Không gian rung lên.
Như bị một thế giới khác… va chạm.
Trên bầu trời—
một vết nứt… xuất hiện.
Không lớn.
đủ để nhìn thấy.
Bên trong—
là một thế giới khác.
Hoàn chỉnh.
Sống động.
Đang vận hành.
Cường giả toàn bộ thế giới…
sắc mặt đại biến.
“Thế giới… thứ hai?
“Không thể…”
“Đây là cái gì?
Dạ gia.
Dạ Sơn đứng bật dậy.
Ánh mắt rung động.
“Thành rồi…”
“Thằng nhóc đó…”
“đi đến bước này rồi…”
Một giọng nói…
vang lên.
Không phải từ hệ thống.
Không phải từ thế giới.
từ một nơi xa xôi.
Cổ xưa.
Lạnh lẽo.
“Xác nhận…”
“Con đường…”
“Tạo thế giới.
“Cấp độ…”
“100.
“bắt đầu.
Trong đầu Dạ Thiên—
một bảng thông tin hiện ra.
Nhưng lần này—
không còn đơn giản.
Không còn giống trước.
một lựa chọn.
Ba con đường.
【1.
Sinh Mệnh Chưởng Khống Giả】
Điều khiển sinh mệnh.
Tạo ra.
Xóa bỏ.
Tối đa hóa khả năng sáng tạo sinh mệnh.
【2.
Quy Tắc Họa Chủ】
Viết quy tắc.
Thay đổi thế giới.
Can thiệp vận hành.
Tối đa hóa khả năng điều khiển thế giới.
【3.
Sáng Thế Chủ】
Tạo thế giới.
Nuôi thế giới.
Hấp thu thế giới.
Đi trên con đường…
“vượt khỏi tất cả.
Không có mô tả thêm.
Không có giải thích.
Dạ Thiên hiểu.
Ba con đường này—
không cùng cấp.
Con thứ ba…
không phải “mạnh hơn”.
“khác”.
Nguy hiểm hơn.
Khó hơn.
cũng cao hơn.
Ý chí thế giới nhìn hắn.
“…cha…”
“…đi…”
Nó không nói hết.
ý nghĩa rất rõ.
Dạ Thiên im lặng.
Rất lâu.
cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
“Đã đi đến đây…”
“thì không có đường lui.
Hắn giơ tay.
Không do dự.
Chọn.
【Sáng Thế Chủ】
Không gian…
vỡ.
Không phải linh giới.
“giới hạn”.
Một lực lượng hoàn toàn mới—
giáng xuống.
Không thuộc linh khí.
Không thuộc tà khí.
Không thuộc bất kỳ hệ thống nào.
“sáng tạo nguyên lực”.
Thứ chỉ tồn tại ở—
tầng cao hơn.
Dạ Thiên đứng giữa đó.
Cơ thể không thay đổi.
Khí tức không bùng nổ.
toàn bộ thế giới…
đã khác.
không còn giống con người.
một tồn tại…
đang nhìn xuống thế giới.
“Thì ra…”
“đây mới là…”
Ở một nơi rất xa.
Ngoài Thiên Huyền giới.
Trong hư không.
Một đôi mắt—
mở ra.
“Có kẻ…”
“…chạm đến.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
“Chuẩn bị.
“Lần này…”
“không phải phân thân.
“Là…”
“chúng ta.
—————————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập