Dạ Thiên ném cây cuốc mỏ về phía con Thâm Uyên Ma vừa thoát ra từ khối Thần Tủy Khoáng.
Cú ném không đủ mạnh để giết nó, nhưng đủ khiến quái vật chệch hướng.
Con quái vật gầm lên, thân thể vặn vẹo, cái miệng đen ngòm há rộng rồi lao thẳng về phía đám nô lệ đang hoảng loạn.
Trong lúc mọi người bỏ chạy tán loạn, Dạ Thiên lại lặng lẽ lùi về sau một bước.
Ánh mắt hắn không đặt vào con quái vật, mà tập trung vào luồng khí tức Thâm Uyên vừa tràn ra từ khối khoáng thạch.
Chỉ vài hơi thở sau, đội canh gác của Huyết Lao đã tới.
Một tên Thần Tướng tiện tay vung đao, ánh đao lóe lên, con Thâm Uyên Ma lập tức bị chẻ làm đôi.
Mọi chuyện kết thúc nhanh đến mức đám nô lệ còn chưa kịp chạy xa.
Nhưng với Dạ Thiên, như vậy đã đủ.
Trong mắt hắn, con quái vật kia không đơn thuần là sinh vật.
Nó giống như một mảnh ý chí của Thâm Uyên bị phong kín trong khoáng thạch, theo thời gian dần kết tinh thành Thần Tủy Khoáng.
Từ ngày đó trở đi, Dạ Thiên bắt đầu âm thầm nghiên cứu Huyết Lao.
Nơi này thực chất không phải mỏ khoáng bình thường.
Ẩn sâu dưới lòng đất là một khe nứt khổng lồ nối với tầng Thâm Uyên cổ xưa.
Tà khí từ đó thấm vào đại địa suốt hàng vạn năm, hình thành nên những mạch Thần Tủy Khoáng.
Các thế lực của Chí Tôn Thần Giới phát hiện ra điều này nên xây dựng Huyết Lao, dùng nô lệ đào khoáng để thu tài nguyên và giám sát khe nứt.
Nhưng với Dạ Thiên, nơi đây lại giống một phòng thí nghiệm tự nhiên.
Bề ngoài hắn vẫn là một nô lệ có thiên phú yếu, ngày ngày cầm cuốc đào khoáng như những người khác.
Thế nhưng mỗi khối Thần Tủy Khoáng đào được, hắn đều âm thầm giữ lại một phần rồi đưa vào Linh Giới trong cơ thể.
Trong thế giới nội tại ấy, khoáng thạch nhanh chóng bị phân giải:
thần lực tinh thuần nuôi dưỡng các thế giới nhỏ, còn tà niệm của Thâm Uyên thì bị hấp thu và chuyển hóa thành năng lượng mới.
Một ngày nọ, Dạ Thiên thử dùng Hồng Mông bút vẽ trong nội thế giới.
Chỉ một nét đơn giản, một khối khoáng thạch bạc lấp lánh liền xuất hiện trong hư không.
Khí tức tỏa ra từ nó giống Thần Tủy Khoáng đến bảy tám phần.
Dạ Thiên nhìn khối khoáng thạch rất lâu rồi khẽ cười.
Từ hôm đó, trong Linh Giới bắt đầu xuất hiện một mạch khoáng nhỏ.
Không lớn, nhưng đủ để chứng minh một chuyện — hắn có thể tự tạo ra Thần Tủy Khoáng.
Thời gian trôi qua, Huyết Lao dần trở thành nơi tu luyện tốt nhất của hắn.
Những nô lệ ở đây đến từ hàng trăm thế giới khác nhau, mỗi chủng tộc mang một cấu trúc sinh mệnh riêng biệt.
Ban ngày Dạ Thiên đào khoáng, ban đêm lại lặng lẽ cảm nhận pháp tắc tản ra từ họ.
Theo năm tháng, Linh Giới trong cơ thể hắn không ngừng hoàn thiện.
Năm đầu tiên, Dạ Thiên bước vào Chân Thần cảnh.
Năm thứ ba, hắn bước vào Thiên Thần cảnh.
Đến năm thứ bảy, hắn đã đạt tới Thần Tướng cảnh — cảnh giới mà ngay cả đội canh gác Huyết Lao cũng phải kính sợ.
Thế nhưng hắn vẫn ở lại.
Bởi vì với Dạ Thiên, nơi này giống như một phòng thí nghiệm khổng lồ, nơi vô số sinh mệnh và pháp tắc khác nhau trở thành nguồn cảm ngộ vô tận.
Còn nữ nhân từng bị đánh trong mỏ năm đó cũng dần nhận ra người nam nhân luôn im lặng kia tuyệt đối không hề đơn giản.
Một ngày nọ khi cả hai cùng đào khoáng, nàng khẽ hỏi:
“Ngươi… rốt cuộc là ai?
Dạ Thiên chỉ cười, không trả lời.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập