Chương 83: Mẹ?

Tiếng gào thét trong đường hầm vang lên chói tai.

Người nô lệ kia đã hoàn toàn biến dạng.

Da thịt nứt toạc, xương cốt kéo dài vặn vẹo, đôi mắt biến thành hai hố đen sâu hoắm, khí tức Thâm Uyên bốc lên như khói đen.

Chỉ trong vài hơi thở, hắn đã không còn là con người nữa.

Đám nô lệ xung quanh hoảng loạn lùi lại.

“Quái vật!

“Thâm Uyên xâm thực!

Ba tên lính canh mặc giáp đen nhanh chóng bước tới, khí tức Chân Thần tản ra ép đến mức không ai dám động đậy.

Một tên giơ tay đánh ra một đạo thần lực, nhưng con quái vật chỉ khựng lại rồi gầm lên dữ dội.

“Biến dị sâu.

” Một tên lính canh lạnh giọng.

Ba người lập tức ra tay cùng lúc.

Thần lực đan thành lưới, chỉ trong chốc lát đã xé nát con quái vật.

Tà khí cũng bị pháp trận hút sạch.

Đường hầm lại trở nên yên tĩnh.

“Tiếp tục đào.

” Một tên lính canh lạnh lùng nói.

Đám nô lệ cúi đầu làm việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Dạ Thiên cũng vậy.

Nhưng trong lòng hắn khẽ động.

Vừa rồi hắn cảm nhận được một thứ rất quen thuộc—pháp tắc hỗn loạn của Thâm Uyên.

Hắn vừa đào khoáng vừa lặng lẽ thả thần niệm xuống sâu dưới lòng đất.

Trong khe nứt tối đen kia, từng luồng năng lượng đen đang chậm rãi tràn ra, giống như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ.

Đúng lúc đó, Linh Giới trong cơ thể hắn khẽ dao động.

Uyên ngẩng đầu nhìn lên trời, giọng nói non nớt vang lên:

“…đồng loại…”

Dạ Thiên khựng lại.

Hắn nhìn sâu xuống khe nứt dưới lòng đất.

Trong bóng tối vô tận, thứ gì đó dường như đang chuyển động.

Một ý nghĩ táo bạo dần hình thành trong đầu hắn.

Nếu sinh vật dưới đó thật sự là nguồn gốc của Thâm Uyên…

Nếu hắn có thể hiểu cấu trúc của nó…

Có lẽ hắn có thể tạo ra một sinh mệnh hoàn toàn mới—một chủng tộc cân bằng giữa sáng tạo và hủy diệt.

Dạ Thiên cúi đầu tiếp tục đào khoáng như một nô lệ bình thường.

Nhưng trong đầu hắn đã bắt đầu vẽ.

Một sinh mệnh mới.

Còn đáng sợ hơn cả Uyên.

Còn ở sâu trong khe nứt kia, sinh vật cổ xưa bỗng mở ra một con mắt khổng lồ, đen như vực sâu.

Nó nhìn thẳng về phía đường hầm.

Giống như… cũng đã cảm nhận được Dạ Thiên.

Sau sự kiện nô lệ bị Thâm Uyên xâm thực, cả khu mỏ Huyết Lao trở nên trầm lặng hơn nhiều.

Không ai nhắc lại chuyện đó.

Ở nơi này, cái chết quá bình thường.

Nhưng đối với Dạ Thiên, chuyện đó lại mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới.

Suốt mấy ngày sau đó, hắn đều âm thầm quan sát khe nứt sâu dưới lòng đất.

Nơi đó giống như một vết thương khổng lồ của thế giới.

Từng luồng khí tức đen kịt thỉnh thoảng tràn ra, mang theo cảm giác lạnh lẽo đến tận linh hồn.

Đám nô lệ khác không cảm nhận được gì, nhưng đối với Dạ Thiên – người đã lĩnh ngộ nhiều loại pháp tắc – thì cảm giác ấy vô cùng rõ ràng.

Đó là pháp tắc hỗn loạn.

Không phải loại pháp tắc bình thường trong thiên địa.

Mà là một thứ cổ xưa hơn.

Thâm Uyên.

Trong thể nội thế giới, Uyên cũng trở nên rất bất an.

Nó thường xuyên đứng trên đỉnh núi cao nhất của Linh Giới, nhìn về phía bầu trời.

Đôi mắt đen tuyền của nó ánh lên thứ cảm xúc kỳ lạ.

Một hôm, Dạ Thiên hỏi nó.

“Ngươi cảm nhận được gì?

Uyên suy nghĩ rất lâu.

Nó vẫn chưa quen nói chuyện, từng chữ phát ra đều chậm chạp.

“.

bên dưới.

“.

có.

“.

mẹ.

Dạ Thiên hơi giật mình.

“Mẹ?

Uyên gật đầu.

“.

giống ta.

“.

nhưng.

lớn hơn.

Nghe đến đó, trong lòng Dạ Thiên đã có suy đoán.

Sinh mệnh dưới khe nứt kia rất có thể là một tồn tại Thâm Uyên thật sự.

Một thứ vượt xa những tà thần phân thân trước kia.

————————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập