Chương 85:

Huyết Lao nằm sâu dưới lòng đất của Chí Tôn Thần Giới, là một khu mỏ khổng lồ kéo dài hàng ngàn dặm.

Nơi đây quanh năm u ám, trên vách đá treo đầy những ngọn đèn đỏ thẫm, ánh sáng yếu ớt chiếu xuống mặt đất đầy bụi khoáng và máu khô.

Không khí lúc nào cũng tràn ngập mùi kim loại cùng mùi huyết khí khiến người ta khó thở.

Hàng vạn nô lệ bị giam giữ tại nơi này.

Bọn họ đều là những kẻ từ hạ giới phi thăng lên, hoặc những tu sĩ bị bắt làm tù binh trong các cuộc chiến giữa các thế lực.

Trong mắt những đại thế lực của Thần Giới, bọn họ chỉ là công cụ để khai thác một loại khoáng vật quý hiếm — Thần Tủy Khoáng.

Đó là khoáng thạch chứa thần lực cực kỳ tinh khiết.

Nhưng đồng thời cũng vô cùng nguy hiểm.

Bởi vì trong lòng mỏ này… có thứ gì đó.

Một thứ tồn tại cổ xưa đang ngủ say.

Trong đường hầm sâu hun hút, tiếng cuốc chim liên tục vang lên.

Keng.

Keng.

Keng.

Dạ Thiên cúi đầu đào khoáng như những nô lệ khác.

Trên người hắn mặc bộ áo vải rách nát, cả người phủ đầy bụi đá.

Nhìn qua, hắn chẳng khác gì một nô lệ bình thường.

Nhưng nếu có cường giả đủ mạnh quan sát kỹ sẽ phát hiện, mỗi nhát cuốc của hắn đều cực kỳ chính xác.

Mỗi lần đào xuống, gần như đều có thể lấy được mảnh Thần Tủy Khoáng hoàn chỉnh nhất.

Bên cạnh hắn, một nữ tử tóc bạc khẽ thở dài.

“Ngươi không thấy kỳ lạ sao?

Nàng chính là Lạc Tuyết.

Thiên phú của nàng vốn cực cao, khi phi thăng lên Thần Giới từng được đánh giá có tư chất bước vào Thiên Thần cảnh.

Nhưng không ngờ vừa đến đã bị một thế lực lớn bắt đi, sau đó bị bán vào Huyết Lao.

Dạ Thiên không ngẩng đầu.

“Chuyện gì?

Lạc Tuyết hạ thấp giọng.

“Ba ngày nay… số nô lệ chết nhiều hơn bình thường.

“Không phải vì tai nạn.

“Nếu ngươi để ý kỹ sẽ thấy… tất cả bọn họ đều chết vào ban đêm.

Nghe vậy, động tác của Dạ Thiên khẽ dừng lại.

Nhưng chỉ một thoáng.

Sau đó hắn lại tiếp tục đào.

“Khu mỏ nguy hiểm, chết vài người cũng không lạ.

Lạc Tuyết nhìn hắn một lúc.

Nàng luôn cảm thấy người đàn ông này rất kỳ lạ.

Rõ ràng chỉ là bán thần.

Nhưng lại bình tĩnh đến đáng sợ.

Ngay cả khi bị đánh đập, bị ép làm việc, hắn cũng chưa từng tỏ ra hoảng loạn.

Giống như…

Hắn chưa bao giờ xem nơi này là nhà tù.

Đúng lúc này.

Ầm!

Một tiếng chuông trầm đục vang lên khắp khu mỏ.

Toàn bộ nô lệ lập tức dừng tay.

Ai nấy đều biến sắc.

Lạc Tuyết thì thầm.

“Chuông Huyết…”

“Đêm hiến tế…”

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cuối đường hầm.

Một đội lính canh mặc giáp đen tiến vào.

Khí tức của bọn chúng đều là Chân Thần.

Đối với đám nô lệ bán thần nơi đây, đó là tồn tại không thể chống lại.

Tên quản ngục dẫn đầu nhìn quanh một lượt, ánh mắt lạnh như băng.

“Bắt đầu.

Ngay lập tức, hơn trăm nô lệ bị kéo ra khỏi đám đông.

Bọn họ bị trói lại rồi đẩy vào một pháp trận khổng lồ giữa đường hầm.

Những người còn lại không dám nhìn.

Bởi vì ai cũng biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Trận pháp sáng lên.

Huyết quang lan ra.

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp lòng đất.

Sinh mệnh lực của những nô lệ kia bị rút ra từng chút một.

Máu của họ chảy xuống những rãnh đá, sau đó bị dẫn vào một khe nứt sâu trong lòng đất.

Dạ Thiên lặng lẽ nhìn xuống đó.

Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm.

Bởi vì hắn có thể cảm nhận được…

Trong khe nứt kia.

Có thứ gì đó đang hấp thu những sinh mệnh lực này.

Một sinh vật.

Một sinh vật cổ xưa.

Và đúng lúc này.

Trong thể nội thế giới của hắn, Uyên bỗng mở mắt.

Sinh vật nhỏ bé kia đứng trên một ngọn núi của Linh Giới, nhìn về phía bầu trời.

“…cha…”

Giọng nói của nó vẫn còn non nớt.

“Ở dưới… có…”

“…đồng loại…”

Dạ Thiên khẽ nhíu mày.

Hắn lại nhìn xuống khe nứt.

Ngay lúc đó.

Từ bóng tối vô tận dưới lòng đất.

Một con mắt khổng lồ chậm rãi mở ra.

Đen như vực sâu.

Nó nhìn thẳng lên phía trên.

Nhìn thẳng vào Dạ Thiên.

Trong khoảnh khắc đó.

Dạ Thiên cảm nhận được một ý niệm cổ xưa.

Không phải thù hận.

Không phải hung ác.

Mà là…

Tò mò.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập