Chương 9: tích lũy sáng tạo chi lực

Sau ngày Tiểu Hắc được vẽ ra, Dạ Thiên nằm liệt trong phòng vẽ suốt gần nửa ngày.

Không vẽ.

Không tu luyện.

Chỉ ngủ.

Sáng tạo chi lực bị rút cạn hoàn toàn, cảm giác giống như vừa chạy hết sức lực rồi bị móc rỗng từ bên trong.

Nhưng khi tỉnh lại vào ngày hôm sau —

thứ đầu tiên hắn cảm nhận được, không phải mệt.

Mà là… một tia rất nhỏ.

Rất mỏng.

Rất yếu.

Nhưng tồn tại.

Dạ Thiên ngồi dậy, nhíu mày cảm nhận.

“Sáng tạo chi lực…?

Hắn chưa kịp suy nghĩ kỹ, thì Tiểu Hắc đã lăn từ góc phòng lại, dùng mũi húc húc chân hắn.

Cái đuôi trắng vẫy nhè nhẹ.

Ngay khoảnh khắc đó —

tia sáng tạo chi lực kia, ổn định lại.

Dạ Thiên hơi ngẩn ra.

Hắn thử đứng dậy.

Cầm bút.

Vẽ.

Một cái ghế.

Không cầu tinh xảo.

Chỉ vẽ đủ dùng.

Khi nét cuối cùng hoàn thành, ghế rơi xuống đất rất tự nhiên.

Cùng lúc đó, trong người hắn tăng thêm một chút gì đó.

Rất nhỏ.

Nhưng rõ ràng.

“Một cái ghế…”

“…được một điểm?

Hắn không chắc.

Nhưng không vội kết luận.

Ngày hôm đó, Dạ Thiên chỉ vẽ đồ đơn giản.

Ghế.

Bàn.

Hộp gỗ.

Mỗi thứ vẽ xong, hắn đều dừng lại cảm nhận.

Kết quả rất nhất quán.

Vật càng đơn giản —

phản hồi càng ít.

Vật càng phức tạp —

phản hồi càng rõ.

Đến tối, hắn thử vẽ một chiếc giá sách có cấu trúc nhiều tầng.

Tiêu hao tinh thần lực nhiều hơn.

Nhưng sau khi hoàn thành —

sáng tạo chi lực phản hồi lại rõ rệt hơn.

“Ra là vậy…”

Hắn đặt bút xuống.

“Sáng tạo chi lực không tự sinh.

“Nó đến từ… sáng tạo.

Từ ngày đó, nhịp sinh hoạt của Dạ Thiên thay đổi.

Không còn vẽ vô thức.

Mà là vẽ có mục đích.

Buổi sáng, vẽ vật đơn giản để ổn định.

Buổi chiều, vẽ vật phức tạp để tích lũy.

Buổi tối, nghỉ ngơi.

Ngày qua ngày.

Sáng tạo chi lực trong cơ thể hắn tăng lên rất chậm —

nhưng cực kỳ vững.

Mỗi ngày, dù không vẽ gì lớn —

chỉ cần Tiểu Hắc còn tồn tại bên cạnh hắn,

sáng tạo chi lực vẫn tự động phản hồi một điểm.

Giống như một khoản lãi rất nhỏ.

Nhưng không bao giờ dừng.

“Tiêu hao một nghìn hai…”

“…mỗi ngày trả lại một.

Dạ Thiên nhìn Tiểu Hắc đang gặm khúc xương trong góc phòng, bật cười.

“Ngươi đúng là món đầu tư dài hạn.

Tiểu Hắc ngẩng đầu.

Gâu?

Cái đuôi vẫy mạnh.

Còn về Tiểu Hắc —

nó lớn lên theo cách rất khác.

Không cần tu luyện.

Không cần tinh thần dẫn dắt.

Chỉ cần ăn.

Thịt dị thú.

Dược hoàn.

Thậm chí chỉ là thức ăn bình thường —

đều có thể chuyển hóa thành năng lượng.

Giống hệt dị thú trong tự nhiên.

Chỉ khác một điểm —

tốc độ hấp thu của nó… quá nhanh.

Ngày đầu tiên sau khi sinh ra, Tiểu Hắc chỉ là một ấu thể yếu ớt.

Ngày thứ hai, khung xương đã cứng cáp hơn.

Ngày thứ ba, móng vuốt sắc lên thấy rõ.

Đến ngày thứ năm —

Dạ Thiên nhìn bảng cảm ứng hiện ra khi chạm vào nó, im lặng mất vài giây.

————————

【Đối tượng】:

Tiểu Hắc

【Chủng tộc】:

Chó Long (bán thực)

【Cấp bậc】:

11

————————

“Năm ngày…”

“…lên cấp mười một.

Dạ Thiên vuốt đầu nó.

Không có cảm giác nguy hiểm.

Chỉ có một cảm giác rất rõ ràng —

Tiểu Hắc mạnh lên.

Không phải kiểu sức mạnh bộc phát.

Mà là trưởng thành tự nhiên.

Nó chạy nhanh hơn.

Nhảy cao hơn.

Khí tức ổn định hơn.

Quan trọng nhất —

nó nhìn Dạ Thiên, ánh mắt càng lúc càng rõ linh tính.

“Xem ra…”

“Ngươi sinh ra để sống trong thế giới này.

Dạ Thiên ngẩng đầu nhìn phòng vẽ.

Những chiếc ghế.

Những vật dụng.

Và một con chó long trắng đang nằm bên cạnh hắn.

Hắn khẽ cười.

“Sáng tạo để tích lũy.

“Nuôi dưỡng để mạnh lên.

“Con đường này…”

“…ổn hơn ta tưởng.

Ở ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu vào.

Một vòng lặp mới.

Nhưng lần này —

không còn đơn độc.

————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập