Dạ Thiên đứng trước cánh cửa cổ xưa.
Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng gió thổi qua vùng đất trống.
Những ký hiệu pháp tắc trên cánh cửa khổng lồ vẫn đang chậm rãi vận chuyển, giống như vô số vì sao đang xoay quanh một trung tâm vô hình.
Dạ Thiên nhìn rất lâu.
Sau đó hắn chậm rãi đưa tay ra.
Ngón tay vừa chạm vào bề mặt cánh cửa.
Một chuyện bất ngờ xảy ra.
Trong cơ thể hắn, Hồng Mông Bút đột nhiên rung lên.
Không phải rung nhẹ.
Mà là rung mạnh như thể vừa gặp thứ gì đó cực kỳ quen thuộc.
Dạ Thiên hơi khựng lại.
Hắn chưa từng thấy Hồng Mông Bút phản ứng như vậy.
Ngay sau đó—
ẦM.
Một luồng ánh sáng cổ xưa bỗng bùng lên từ cánh cửa.
Những ký hiệu trên bề mặt bắt đầu sáng lên từng cái một.
Từng dòng pháp tắc cổ xưa trôi dọc theo cánh cửa khổng lồ.
Không gian xung quanh lập tức vặn vẹo.
Lạc Tuyết lùi lại vài bước, ánh mắt đầy kinh ngạc.
“Dạ Thiên!
Nhưng Dạ Thiên lúc này đã không còn nghe thấy gì nữa.
Ý thức của hắn bị kéo vào một cảnh tượng khác.
Hắn nhìn thấy bầu trời.
Nhưng đó không phải bầu trời của Thần Giới.
Bầu trời ấy rộng lớn đến mức khó tin.
Vô số thế giới đang trôi nổi trong hư không.
Những thế giới đó lớn đến mức một cái nhìn không thể bao trùm hết.
Có thế giới đang sinh ra.
Có thế giới đang sụp đổ.
Có thế giới bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Ở trung tâm tất cả…
Có một người đứng trong hư không.
Một nam nhân mặc trường bào đen.
Trong tay hắn…
Là một cây bút.
Một cây bút mà Dạ Thiên quá quen thuộc.
Hồng Mông Bút.
Ánh mắt Dạ Thiên khẽ co lại.
Bởi vì người đó…
Có gương mặt giống hắn đến bảy phần.
Nam nhân kia đang vẽ.
Mỗi lần hắn vung bút.
Một thế giới mới được tạo ra.
Sông núi xuất hiện.
Sinh mệnh sinh ra.
Pháp tắc hình thành.
Ban đầu mọi thứ đều hoàn hảo.
Những thế giới kia vận hành rất ổn định.
Nhưng theo thời gian…
Nam nhân kia bắt đầu vẽ nhanh hơn.
Hắn tạo ra càng nhiều thế giới hơn.
Một trăm.
Một ngàn.
Một vạn.
Thậm chí hàng trăm vạn.
Không gian bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Pháp tắc giữa các thế giới bắt đầu chồng chéo lên nhau.
Nhưng nam nhân kia dường như không quan tâm.
Hắn tiếp tục vẽ.
Cho đến một ngày…
Tai nạn xảy ra.
Một thế giới vừa được tạo ra.
Nhưng bên trong thế giới đó, pháp tắc không ổn định.
Sinh mệnh bị bóp méo.
Không gian vặn vẹo.
Thời gian đảo ngược.
Nam nhân kia cố sửa chữa.
Nhưng càng sửa…
thế giới đó càng trở nên méo mó.
Cuối cùng—
Thế giới đó nổ tung.
Nhưng thứ xuất hiện từ trong vụ nổ…
không phải năng lượng.
Mà là một sinh mệnh.
Một sinh mệnh khổng lồ được tạo thành từ hỗn loạn pháp tắc.
Nó giống như tập hợp của vô số thế giới bị lỗi.
Sinh vật đó vừa xuất hiện…
đã nuốt chửng một thế giới bên cạnh.
Sau đó là thế giới thứ hai.
Thứ ba.
Hàng trăm thế giới bắt đầu sụp đổ.
Cả một kỷ nguyên rơi vào hỗn loạn.
Cuối cùng…
Những tồn tại cực kỳ mạnh mẽ xuất hiện.
Một người trong số họ vung tay.
Một cánh cửa khổng lồ được dựng lên.
Sinh vật hỗn loạn kia bị đẩy vào phía sau cánh cửa.
Sau đó…
Cánh cửa bị phong ấn.
Hình ảnh dừng lại.
Dạ Thiên mở mắt.
Hơi thở hắn nặng hơn một chút.
Lạc Tuyết lập tức hỏi:
“Ngươi thấy gì?
Dạ Thiên nhìn cánh cửa trước mặt.
Rất lâu sau hắn mới nói:
“Ta thấy… một kỷ nguyên bị hủy diệt.
Lạc Tuyết ngẩn ra.
“Cái gì?
Dạ Thiên nhìn xuống tay mình.
Trong cơ thể hắn, Hồng Mông Bút vẫn đang rung nhẹ.
Giống như đang phản ứng với cánh cửa kia.
Hắn chậm rãi nói:
“Người tạo ra tai nạn đó…”
“Có lẽ là tổ tiên của ta.
Không khí lập tức trở nên nặng nề.
Ngay lúc đó—
Một âm thanh trầm thấp vang lên từ phía sau cánh cửa.
ẦM…
Giống như tiếng tim đập khổng lồ.
Một giọng nói cổ xưa truyền ra từ bên trong phong ấn.
“Ta nhớ khí tức đó…”
“Khí tức của kẻ đã tạo ra ta…”
Không gian rung nhẹ.
Giọng nói kia chậm rãi tiếp tục.
“Ngươi…”
“Là hậu nhân của hắn.
———————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập